Bí Mật Dưới Bóng Cây Đa Cổ
Chương 83: Vũ đại náo lễ tế

Cập nhật lúc: 2026-05-30 17:56:43 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 83: VŨ ĐẠI NÁO LỄ TẾ**

Tiếng sấm rạch ngang bầu trời làng Mộc, không phải thứ sấm truyền tin mưa mà là những tiếng nổ khô khốc, xé toạc màn sương đen đặc đang bao phủ. Dưới gốc đa cổ thụ, không khí quánh lại, nồng nặc mùi máu tanh hòa lẫn với mùi gỗ mục.

Lý Trưởng Lâm lúc này đã không còn mang nhân dạng. Phần dưới cơ thể lão đã bị những rễ đa thô sần, đen kịt nuốt chửng, gắn chặt lão vào thân cây như một khối u ký sinh dị dạng. Nhưng lão không chết. Đôi mắt lão đỏ ngầu, trợn ngược, miệng lảm nhảm những bài chú cổ quái bằng thứ ngôn ngữ không dành cho người sống. Mỗi lời lão thốt ra, mặt đất lại rung chuyển, những xác sống từ dưới suối Vong bắt đầu bò lên, cứng đờ và lạnh lẽo, vây hãm lấy trung tâm lễ đài.

Trần Vũ đứng đó, hơi thở đứt quãng, mái tóc bạc trắng bay loạn trong gió lộng. Cơn đau từ Cửu Nhãn trên trán giật liên hồi, như thể có ai đó đang dùng dao nung đỏ xoáy vào đại não. Thế nhưng, giữa cơn đau thấu xương ấy, lý trí của một kiến trúc sư trong anh lại thức tỉnh một cách kỳ lạ.

“Vũ! Anh không thể cố thêm nữa!” Lê Linh gào lên, tay cô siết chặt chiếc chuông đồng, cố gắng tạo ra một vòng tròn bảo vệ mong manh trước sự tấn công của đám Sát Xác. “Mạch máu anh đang vỡ ra đấy!”

Vũ không trả lời. Anh không nhìn vào đám quỷ vật đang gào rú, cũng không nhìn vào khuôn mặt điên dại của Lý Trưởng Lâm. Đôi mắt anh – lúc này đã phủ một tầng hào quang xám bạc – đang quét qua toàn bộ sơ đồ của gốc đa và khu vực Giếng Ngọc.

Trong mắt một người bình thường, đây là một khu rừng loạn lạc. Nhưng trong mắt một kiến trúc sư sở hữu Cửu Nhãn như Trần Vũ, đây là một cấu trúc công trình tà ác bậc nhất.

*“Sai rồi…”* – Vũ thầm thì, máu từ kẽ răng rỉ ra. *“Tất cả đều có quy luật của nó.”*

Anh nhận ra Lý Trưởng Lâm đang cố gắng hoàn tất một đồ hình “Bát Quái Nghịch”. Cây đa cổ thụ chính là cột trụ chịu lực trung tâm (King post), mười hai cây cọc đồng yểm quanh gốc là mười hai điểm chịu tải (Load-bearing points). Những rễ cây lan tỏa dưới đất không phải mọc tự nhiên, chúng được dẫn hướng để tạo thành những “dầm âm” (Shadow beams), nối liền năng lượng từ Giếng Ngọc về thân cây.

Lễ tế này thực chất là một quá trình chuyển đổi trọng lực tâm linh. Lý Trưởng Lâm muốn dồn toàn bộ oán khí tích tụ trăm năm từ lòng đất làng Mộc vào một điểm duy nhất là linh hồn của Lê Linh, dùng cô làm “viên đá đỉnh vòm” (Keystone) để khóa chặt vòng lặp sinh tử, biến cả vùng đất này thành một hầm mộ vĩnh cửu mà lão là kẻ cai trị.

“Linh! Nghe anh!” Vũ gào lên, âm thanh át cả tiếng gió hú. “Trận pháp này là một cấu trúc đối trọng. Lão ta đang mượn lực của đất để nén khí vào cô dâu. Nếu chúng ta không phá hủy các điểm chịu lực, cái giếng sẽ sụp và nuốt chửng cả làng!”

“Phải làm sao đây?” Linh vừa hỏi vừa tung ra một nắm gạo muối, tạo ra một trận hỏa mù tạm thời để ngăn chặn một con Sát Xác đang lao tới.

Vũ nhìn vào mười hai cây cọc đồng đang đỏ rực lên dưới đất. Anh hiểu rằng, nếu dùng bùa chú thông thường, họ sẽ không bao giờ thắng được sức mạnh của một ngàn năm oán hận. Anh phải dùng logic để đánh bại tà thuật.

“Chúng ta sẽ không đánh vào cây đa!” Vũ quyết đoạn. “Chúng ta sẽ đánh vào hệ thống chịu lực!”

Anh rút từ trong túi áo ra một chiếc thước tầm của thợ cả – di vật của cha anh, thứ vốn được dùng để đo đạc chính xác những tỷ lệ vàng trong kiến trúc cung đình. Nhưng lúc này, trên tay Vũ, nó phát ra một luồng khí lạnh lẽo.

Vũ lao về phía trước. Bước chân anh không còn loạng choạng mà chuẩn xác đến từng centimet. Anh né tránh những rễ cây đang quật tới như những chiếc roi da, vượt qua đám xác sống bằng những bước nhảy tính toán kỹ lưỡng.

“Điểm đầu tiên: Tị vị!”

Vũ đâm mạnh chiếc thước tầm xuống một đoạn rễ cây đang phình to. Đó không phải là đoạn rễ lớn nhất, nhưng nó là “điểm nút khí”. Trong kiến trúc, đó là vị trí xung yếu mà nếu bị tác động, toàn bộ hệ thống dầm bên dưới sẽ bị lệch tâm.

*Rắc!*

Một tiếng động khô khốc vang lên từ lòng đất. Cây đa khổng lồ khẽ nghiêng sang một bên. Lý Trưởng Lâm rú lên một tiếng đau đớn, máu đen ứa ra từ mắt lão.

“Mày làm gì vậy? Thằng ranh con họ Trần!”

“Tao đang dỡ nhà của mày đấy, Lâm!” Vũ gằn giọng.

Cửu Nhãn mở rộng hoàn toàn. Lúc này, Vũ không còn nhìn thấy da thịt, lá cây. Anh thấy những đường vector lực màu đỏ máu đang căng ra. Anh thấy trọng lực đang dồn về phía Đông Nam.

“Linh! Dùng chuông rung hồi thứ ba vào hướng ba giờ! Chỗ có tảng đá hình đầu rùa!” Vũ ra lệnh.

Lê Linh không hề do dự. Cô dồn toàn bộ linh lực vào chiếc chuông đồng, lắc mạnh. Tiếng chuông vang lên, sóng âm đánh thẳng vào tảng đá. Tảng đá nứt toác, lộ ra một hố tế chứa đầy xương trắng.

Mất đi điểm tựa ở hướng ba giờ, cấu trúc của trận pháp bắt đầu bị vặn xoắn (Torsion). Những sợi rễ cây bắt đầu tự quấn lấy nhau, kéo giật thân cây về phía ngược lại.

Lý Trưởng Lâm điên cuồng điều khiển đám xác sống lao về phía Vũ. “Giết nó! Băm xác nó ra cho ta!”

Hàng chục cái xác thối rữa, móng tay sắc lẹm vây kín lấy Trần Vũ. Nhưng Vũ lúc này như một bóng ma. Anh hiểu rõ quy luật của không gian hơn bất cứ ai. Anh di chuyển theo những “điểm mù” của trận pháp, nơi mà nhãn thần của Lý Trưởng Lâm không thể quét tới do góc khuất của kiến trúc rễ cây.

Vũ nhảy lên một cành đa lớn, từ trên cao nhìn xuống toàn cảnh lễ tế. Dưới ánh trăng máu, anh thấy rõ cái bẫy mà lão Lý đã giăng ra. Mười hai cọc đồng không phải để trấn yểm bà chúa Đa, chúng là để tạo ra một áp lực nén (Compression) lên ngôi mộ của cha mẹ anh nằm sâu bên dưới.

“Hóa ra là vậy… Lão dùng xác cha mẹ mình để làm lớp móng cho cái địa ngục này!”

Cơn giận dữ bùng nổ, nhưng Vũ ép mình phải bình tĩnh. Càng giận, anh càng phải lạnh lùng. Anh cần một đòn chí mạng.

Anh nhìn thấy “Trái Tim Gỗ” – một khối u lớn nằm ngay giao điểm của ba rễ chính. Trong kỹ thuật xây dựng, đó là “nút thắt liên kết chính” (Primary joint). Nếu phá hủy được nó, toàn bộ cấu trúc chịu tải của cây đa sẽ mất khả năng nâng đỡ trọng lượng hàng vạn tấn của chính nó.

Nhưng đường đến đó bị chặn đứng bởi chính Lý Trưởng Lâm. Lão đã hoàn toàn hóa thành một thực thể gỗ thịt lẫn lộn. Lão dùng những cánh tay rễ cây khổng lồ quét ngang, tạo ra những luồng gió đen mang theo kịch độc.

“Đến đây, thằng cháu tội nghiệp! Máu của mày sẽ là xi măng cuối cùng để ta hoàn thiện công trình này!” Lý Trưởng Lâm cười sằng sặc.

Vũ quay sang nhìn Linh. Anh thấy cô đang kiệt sức, bảo quỷ trận sắp vỡ. Nếu anh không kết thúc ngay lúc này, Linh sẽ là người đầu tiên bị nghiền nát khi trận pháp sụp đổ không kiểm soát.

“Linh, tin anh không?”

Linh nhìn vào đôi mắt bạc trắng của Vũ, nước mắt trào ra nhưng cô khẽ gật đầu: “Em tin. Đến chết vẫn tin.”

“Hãy dùng tất cả bùa chú còn lại, tạo ra một lực đẩy về hướng tâm nhãn. Đẩy tất cả khí về phía lão ta!”

Lê Linh hít một hơi thật sâu, cô bắt đầu thực hiện vũ điệu tế thần – một nghi lễ cổ xưa mà ông nội cô đã dạy nhưng nghiêm cấm sử dụng vì nó sẽ rút cạn sinh mệnh người thực hiện. Những lá bùa vàng bay quanh cô như một cơn lốc.

Khí âm từ khắp nơi bị hút về phía Linh, sau đó được cô đẩy ngược về phía gốc đa theo đúng chỉ dẫn của Vũ.

“Bây giờ!” Vũ hét lớn.

Anh không dùng vũ lực. Anh dùng trọng lực. Vũ lao thẳng vào Lý Trưởng Lâm, nhưng thay vì tấn công lão, anh dùng chiếc thước tầm móc vào một sợi dây chuyền năng lượng nối giữa cây đa và Giếng Ngọc. Anh dùng chính sức nặng của những xác sống đang bám trên người mình làm đối trọng.

Bằng một kỹ thuật đòn bẩy điêu luyện, Vũ xoay người, mượn lực quật của một rễ đa khổng lồ để bắn mình về phía nút thắt chính.

Cửu Nhãn rực sáng hơn bao giờ hết, tiêu tốn đến từng giọt tuổi thọ cuối cùng của anh. Thế giới trong mắt Vũ lúc này chỉ còn là một sơ đồ kiến trúc 3D với một điểm đỏ nhấp nháy – Điểm Gãy Tuyệt Đối.

“Phá!”

Chiếc thước tầm bằng gỗ dâu rừng của cha anh đâm xuyên qua lớp vỏ cây cứng như sắt, găm thẳng vào giữa nút thắt liên kết.

*ẦM!*

Một tiếng nổ chấn động cả thung lũng. Không phải tiếng nổ của thuốc súng, mà là tiếng gãy vụn của hàng ngàn tấn gỗ.

Cấu trúc “Bát Quái Nghịch” bị phá hủy từ bên trong. Sự cân bằng lực bị phá vỡ đột ngột. Toàn bộ trọng lượng của cây đa, thay vì được dàn đều xuống mười hai cọc đồng, giờ đây đổ dồn tất cả vào vị trí của Lý Trưởng Lâm.

“Không! Không thể nào! Ta là thần! Ta là chủ nhân của vùng đất này!”

Tiếng kêu gào của Lý Trưởng Lâm bị lấn át bởi tiếng răng rắc của những cột trụ đồng bị gãy gập. Trái đất há miệng. Những hố sụt hiện ra đúng theo những tính toán về địa tầng của Vũ.

Địa hình lễ đài vốn được lão Lý bồi đắp bằng xác chết và bùn lầy, nay trở nên lỏng lẻo như cát sụt (Liquefaction). Toàn bộ khu vực gốc đa bắt đầu đổ sụp xuống hầm ngầm bên dưới.

Vũ văng ra xa, rơi xuống gần chỗ Linh. Anh vội vã ôm lấy cô, dùng thân mình che chắn khi những mảnh vỡ của cây đa và những khối đá cổ thụ rơi xuống như mưa thiên thạch.

Lý Trưởng Lâm bị những rễ cây mà chính lão nuôi dưỡng quấn chặt, kéo tụt xuống vực thẳm đang mở ra ngay dưới gốc cây. Lão cố vươn tay về phía Vũ, khuôn mặt biến dạng trong sự hối hận và kinh hoàng tột độ, nhưng rồi tan biến vào bóng tối đen đặc.

Cơn địa chấn kéo dài thêm vài phút rồi dừng hẳn.

Sương mù bắt đầu tan. Ánh trăng từ trên cao soi xuống một cảnh tượng tan hoang. Cây đa cổ thụ hàng trăm năm tuổi giờ chỉ còn là một đống gỗ mục nát, đổ rạp sang một bên. Mười hai cọc đồng vỡ vụn. Đám xác sống đã tan biến thành tro bụi khi nguồn năng lượng duy trì chúng bị cắt đứt.

Yên lặng. Một sự yên lặng chết chóc bao trùm làng Mộc.

Trần Vũ nằm trên đống đất đá, lồng ngực phập phồng đau đớn. Mỗi nhịp thở của anh đều mang theo vị máu. Anh cảm nhận được tuổi thọ của mình đang chảy đi như nước qua kẽ tay. Mái tóc anh không còn sợi nào đen, trắng toát một màu tang thương.

“Vũ… Vũ ơi…”

Linh lồm cồm bò dậy, cô run rẩy ôm lấy đầu anh. Khuôn mặt cô dính đầy bụi đất và máu, bộ áo cưới cô dâu rách tả tơi nhưng cô không quan tâm.

Vũ cố gắng mở mắt. Cửu Nhãn đã khép lại, để lại một vết sẹo dài màu tím bầm trên trán. Tầm nhìn của anh mờ đi, nhưng anh vẫn thấy được nụ cười trong nước mắt của Linh.

“Lễ tế… hỏng rồi…” Vũ thào thào, khóe môi khẽ cong lên một cách đầy tự hào. “Lão ta… thiết kế sai rồi…”

Linh bật cười trong nghẹn ngào, cô áp mặt vào lồng ngực anh: “Phải, anh là kiến trúc sư giỏi nhất. Anh đã phá sập cái nhà ngục này rồi.”

Họ nằm đó giữa đống hoang tàn, dưới cái bóng của cây đa đã chết. Từ trong đống đổ nát, những đốm sáng nhỏ li ti bắt đầu bay lên. Đó là những linh hồn bị giam cầm bấy lâu, nay đã được tự do. Trong số đó, có hai đốm sáng ấm áp hơn hẳn, khẽ lượn lờ quanh Vũ và Linh như một lời chào, một lời cảm ơn muộn màng trước khi tan vào hư vô. Vũ biết, đó là cha mẹ anh.

Nhưng cuộc chiến chưa thực sự kết thúc.

Vũ cảm nhận được một luồng khí lạnh lẽo khác thường từ phía Rừng Độc Nhân. Anh nghiêng đầu nhìn về hướng đó. Trong màn sương đêm đang nhạt dần, một bóng đen cao lớn, khoác áo choàng dài, đứng im lìm như một pho tượng. Kẻ đó không có hơi thở, không có linh áp, nhưng lại mang đến một cảm giác áp bách hơn cả Lý Trưởng Lâm gấp trăm lần.

Kẻ áo đen đưa tay lên, làm một động tác như đang nâng chén rượu chúc mừng về phía Vũ, sau đó từ từ tan biến vào bóng tối của rừng sâu.

Vũ rùng mình. Anh hiểu rằng, cái chết của Lý Trưởng Lâm và sự sụp đổ của cây đa chỉ là màn dạo đầu. Kẻ thực sự đứng sau toàn bộ âm mưu này – kẻ đã dạy lão Lý về Bát Quái Nghịch, kẻ đã cung cấp mẩu xương người bí ẩn kia – vẫn còn đó.

“Trần Vũ… Cửu Nhãn đã mở, cuộc chơi của ‘họ’ mới chính thức bắt đầu.”

Một giọng nói thì thầm như từ cõi âm vọng về bên tai anh.

Vũ siết chặt tay Linh. Anh biết mình không còn nhiều thời gian, nhưng chừng nào trái tim còn đập, chừng nào kiến thức này còn trong đầu, anh sẽ không để làng Mộc, hay bất cứ ai anh yêu thương, phải chịu cảnh bóng tối bao trùm một lần nữa.

Ánh hừng đông bắt đầu ló rạng ở phía chân trời, nhuộm hồng đống tro tàn của cây đa cổ thụ. Một chương cũ đã khép lại bằng máu và nước mắt, chuẩn bị cho một cuộc hành trình đen tối và sâu thẳm hơn vào lòng Rừng Độc Nhân.

Linh đỡ Vũ đứng dậy. Hai bóng người nhỏ bé, cô đơn bước đi trong ánh ban mai, để lại sau lưng bí mật vĩnh viễn bị chôn vùi dưới gốc đa, và mang theo trên vai định mệnh nặng nề của dòng họ Trần.


**[HẾT CHƯƠNG 83]**

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8