Bí Mật Dưới Bóng Cây Đa CổChương 85: Bà Chúa Đa hoàn toàn tỉnh giấc
Tiếng gió rít qua những khe lá khô trong Rừng Độc Nhân không còn là thanh âm của thiên nhiên nữa. Nó hóa thành một bản đồng ca của sự tuyệt vọng, trầm đục và lạnh lẽo. Trần Vũ bước từng bước nặng nề trên nền đất phủ đầy lá mục. Mỗi khi đế giày của anh chạm xuống, cảm giác không phải là dẫm lên đất đá, mà là dẫm lên một lớp thịt mềm, ẩm ướt và đang phập phồng nhịp thở.
“Vũ, đừng nhìn sang hai bên!”
Tiếng của Lê Linh vang lên bên tai, nhỏ thôi nhưng chứa đựng sự cảnh báo đanh thép. Cô đang cầm chiếc chuông đồng – bảo vật mà ông cụ Tứ đã hy sinh tính mạng để giữ lại. Đôi bàn tay thanh mảnh của cô run rẩy, những đầu ngón tay tái nhợt vì nắm quá chặt.
Vũ hít một hơi sâu, không khí đặc quánh mùi rỉ sét và hương hoa huệ tây – thứ mùi thường thấy ở những đám tang cổ xưa. Anh biết Linh nói đúng. Trong bóng tối lờ mờ của vòm hang bằng lá, những hình hài dị hợm đang lướt đi. Đó là những oan hồn của dân làng Mộc qua hàng trăm năm, những người đã bị hiến tế, những người đã chết oan uổng dưới bóng đa. Họ không có mặt, chỉ có những hốc mắt đen ngòm và đôi bàn tay gầy guộc vươn ra từ những thân cây sồi già, như muốn níu kéo bất cứ ai còn hơi ấm sự sống.
Hơi ấm trong cơ thể Vũ đang dần cạn kiệt. Sau khi đạt đến tầng thứ tư của Cửu Nhãn, mái tóc anh đã bạc trắng như sương muối, mỗi nhịp tim đập đều mang theo một cơn đau nhói như kim châm vào đại não.
“Hắn ở kia…” Vũ khẽ lẩm bẩm, ánh mắt đóng đinh vào cái bóng đen phía trước.
Kẻ áo đen không hề trốn chạy. Hắn đứng giữa một khoảng sân rộng, nơi mà mọi rễ cây đa khổng lồ từ khắp nơi đều quy tụ về. Đây chính là trái tim của Rừng Độc Nhân, và cũng là huyệt nhãn của vùng đất dữ này.
Đột nhiên, mặt đất rung chuyển.
Một cơn địa chấn dữ dội bùng phát không báo trước. Tiếng răng rắc của gỗ khô gãy đổ vang lên chói tai. Vũ và Linh phải bám vào một thân cây gần đó để khỏi ngã khuỵu. Từ trung tâm của khoảng sân, mặt đất nứt toác ra. Những rễ đa to như bắp đùi người trưởng thành, đen kịt và sần sùi, từ dưới lòng đất trồi lên như những con mãng xà khổng lồ đang thức giấc sau giấc ngủ nghìn năm.
Nhưng điều kinh khủng nhất không phải là mặt đất, mà là bầu trời.
Cây đa cổ thụ – thực thể vốn đã khô héo sau khi Vũ phá giải Huyết Thư – đột nhiên phát ra một luồng ánh sáng màu huyết dụ. Từ những cành cây chết lặng lẽ, hàng vạn chiếc lá xanh đen bắt đầu mọc ra với tốc độ chóng mặt. Chúng không mọc theo lẽ tự nhiên; chúng bung nở, chen chúc, vươn dài ra như những cánh tay ác quỷ.
Chỉ trong vài nhịp thở, tán lá của cây đa đã mở rộng đến mức che khuất hoàn toàn những kẽ hở của Rừng Độc Nhân. Ánh sáng le lói của hoàng hôn bị dập tắt hoàn toàn. Cả không gian chìm vào một thứ bóng tối tuyệt đối, thứ bóng tối đặc quánh đến mức dường như có thể chạm tay vào được.
“Nó… nó đang nuốt chửng cả bầu trời,” Linh kinh hãi thốt lên. Cô giơ chiếc chuông đồng lên cao, nhưng ánh sáng từ linh khí tỏa ra chỉ như một đốm lửa nhỏ nhoi giữa đại dương đen kịch.
“Thị Mai… Bà ta không phải đang hồi sinh,” Vũ nói, giọng anh lạc đi vì kinh hoàng. “Bà ta đang hòa làm một với thế giới này.”
Từ trên tán lá che kín bầu trời, những hạt mưa bắt đầu rơi xuống. Nhưng đó không phải nước mưa. Những giọt nước ấm nóng, nồng nặc mùi tanh tưởi dính vào da thịt Vũ.
Mưa máu.
Tiếng khóc than bắt đầu vang lên từ khắp mọi phía. Không còn là tiếng gió nữa, mà là tiếng gào thét của một người phụ nữ bị uất ức thấu trời xanh. Tiếng khóc ấy xuyên qua màng nhĩ, len lỏi vào từng tế bào, gợi lại trong tâm trí người nghe những ký ức đen tối nhất, những nỗi đau thầm kín nhất.
*“Trần… Vũ… trả… mạng… cho… ta…”*
Tiếng nói vang vọng từ chính lòng đất, từ những tán lá, từ không khí chung quanh.
Lý Trưởng Lâm, kẻ lúc này chỉ còn là một đống thịt be bét bị rễ cây quấn chặt, đột nhiên mở trừng mắt. Lão cười điên dại, máu từ hốc mắt chảy dài xuống má:
“Ha ha ha! Bà Chúa đã dậy rồi! Các ngươi sẽ không thể thoát khỏi đây! Cả cái làng này, cả thế giới này sẽ phải quỳ dưới chân Bà Chúa!”
Một bóng hình đỏ rực đột ngột hiện ra phía trên đỉnh của rễ cây khổng lồ.
Đó là Thị Mai. Nhưng không còn là hình bóng oán hồn mảnh mai như trước. Lúc này, bà ta hiện ra với một tà áo đỏ dài vô tận, tà áo ấy tan chảy ra thành hàng ngàn sợi rễ, đâm sâu xuống đất và quấn chặt lấy các linh hồn xung quanh. Khuôn mặt bà ta nửa là nhan sắc tuyệt trần của một thiếu nữ mười tám, nửa là sọ người mục nát với những thớ thịt thối rữa đang bám víu lấy xương gò má.
Đôi mắt Thị Mai – hai hố sâu chứa đầy máu và lửa – nhìn thẳng xuống Trần Vũ.
“Kẻ mang dòng máu họ Trần…” Bà ta cất lời, âm thanh trầm đục như tiếng sấm đêm đông. “Một trăm năm hiến tế, một trăm năm oán hận. Ngươi tưởng một mảnh Huyết Thư, một chút linh lực rẻ mạt có thể xóa sạch tội nghiệt của cha ông ngươi sao?”
Vũ cảm thấy lồng ngực mình như bị bóp nghẹt. Áp lực tỏa ra từ Thị Mai mạnh đến mức đôi chân anh bắt đầu lún sâu xuống lớp bùn thịt. Vòng dâu tằm trên cổ tay anh – di vật của mẹ – đột ngột bốc cháy rồi vỡ vụn thành tro bụi. Vật che chở cuối cùng đã mất.
“Vũ! Mở Cửu Nhãn đi! Nếu không chúng ta sẽ chết!” Linh hét lên trong vô vọng khi thấy những sợi rễ đa nhỏ như tơ nhện bắt đầu quấn lấy cổ chân cô.
Vũ nghiến răng. Anh biết cái giá phải trả. Tầng thứ tư đã khiến tóc anh bạc trắng. Nếu mở đến mức tối đa để đối đầu với một thực thể đã thức tỉnh hoàn toàn như thế này, tuổi thọ của anh có lẽ sẽ chỉ còn tính bằng phút.
Nhưng anh không có lựa chọn.
“Cửu Nhãn… Khai!”
Vũ gầm lên. Một tia sáng vàng kim xen lẫn sắc đỏ của máu từ giữa trán anh bắn vọt ra, xé toạc màn đêm đen đặc. Con mắt thứ chín không còn là một hình xăm mờ nhạt nữa, nó thực sự mở ra như một khe nứt của không gian, để lộ một nhãn cầu mang đồng tử của rồng, chứa đựng sự uy nghiêm và tàn khốc của cổ linh.
Sức mạnh từ Cửu Nhãn khiến không gian xung quanh Vũ bị đóng băng trong giây lát. Những rễ cây đa đang vươn tới đột ngột khựng lại, lớp vỏ sần sùi bị thiêu đốt bởi linh khí cực dương.
Thị Mai cười khẩy, một nụ cười lạnh lẽo thấu xương:
“Cửu Nhãn của dòng họ Trần? Thú vị lắm. Nhưng ngươi có biết vì sao tổ tiên ngươi lại phải có con mắt này không? Chính là để nhìn thấy những gì họ đã gây ra mà không thể nhắm mắt lại được!”
Bà ta giang rộng hai tay. Tán lá đa trên bầu trời đột ngột hạ thấp xuống, như một trần nhà khổng lồ đang sụp đổ. Mỗi chiếc lá lúc này hóa thành một con mắt quỷ, nhìn xuống vạn vật với sự căm thù.
“Bách Nhãn Thiên La!” Linh kêu lên thất thanh. “Đây là cấm thuật của yêu thần! Bà ta muốn biến cả khu rừng này thành một dạ dày khổng lồ để tiêu hóa linh hồn chúng ta!”
“Linh, đứng sau lưng anh!” Vũ thét lớn.
Anh chắp tay ấn quyết, linh lực trong người cuồn cuộn đổ về con mắt thứ chín. Mái tóc bạc của anh bắt đầu dài ra nhanh chóng, bay múa trong gió máu. Làn da của anh khô héo, để lộ những đường gân xanh xao đầy vẻ già nua. Anh đang đốt cháy tuổi thọ của mình một cách điên cuồng để tạo ra một vòng tròn bảo vệ xung quanh hai người.
Hào quang từ Cửu Nhãn đối chọi với bóng đen của Bà Chúa Đa. Hai luồng sức mạnh khủng khiếp va chạm nhau, tạo ra những tiếng nổ vang trời. Những cây sồi xung quanh nát vụn thành dăm gỗ. Những oan hồn không chịu nổi áp lực đều tan biến thành những làn khói xám.
Giữa cuộc chiến tâm linh kinh hoàng đó, Thị Mai chầm chậm hạ mình xuống khỏi rễ cây. Bà ta lướt trên mặt đất, mỗi nơi bà ta đi qua, hoa cỏ đều héo rũ rồi biến thành than đen.
“Họ Trần… Các ngươi nợ ta không chỉ là mạng sống, mà là sự tự do của cả gia tộc ta,” giọng bà ta bỗng trở nên thầm thì, nhưng lại rền vang trong tâm trí Vũ. “Cha ngươi năm đó đã phát hiện ra bí mật bên dưới cây đa này, ông ta đã muốn chuộc lỗi… nhưng cái giá của sự chuộc lỗi là gì ngươi có biết không?”
Vũ khựng lại một nhịp. Ký ức về người cha vốn đã mờ nhạt từ 20 năm trước đột ngột ùa về. Hình ảnh cha anh đứng dưới mưa, trên tay cầm một cuộn giấy vàng, đôi mắt đầy vẻ tuyệt vọng và thương cảm.
“Ông ấy đã chọn cách chết để giữ lại phong ấn,” Vũ gằn giọng qua kẽ răng, máu từ con mắt thứ chín bắt đầu chảy xuống mũi. “Cha tôi không giống những kẻ đó!”
“Hèn nhát! Đó gọi là hèn nhát!” Thị Mai thét lên.
Cả tán lá cây đa rung chuyển dữ dội theo cơn giận của bà ta. Những rễ cây từ mặt đất bắn vọt lên như những mũi giáo, đâm thẳng vào vòng bảo vệ của Vũ. Tiếng xoèn xoẹt của rễ cây mài vào linh lực vang lên ghê rợn.
Vũ cảm thấy lồng ngực mình như sắp nổ tung. Tầm nhìn của anh bắt đầu nhòe đi, chỉ thấy một màu đỏ và bạc xen lẫn.
“Vũ! Anh không trụ được lâu nữa đâu! Để em!”
Linh bất chấp nguy hiểm, lao lên phía trước. Cô cắn ngón tay mình, vẽ một vòng bùa huyết lên mặt chuông đồng rồi dùng hết sức bình sinh rung mạnh.
*Keng! Keng! Keng!*
Tiếng chuông vốn thanh tao giờ đây mang theo sức mạnh của các bậc tiền nhân làng Mộc. Sóng âm tỏa ra tạo thành những vòng gợn sóng màu vàng kim, tạm thời đẩy lùi những rễ cây đa đang vây hãm.
“Bà Chúa! Người hãy nhìn xem!” Linh hét lớn, một tay cầm chuông, một tay chỉ vào đống xương trắng bên dưới gốc cây. “Sự hận thù của người đang làm hại chính những linh hồn của gia tộc người đang bị giam cầm dưới này! Người giết Trần Vũ, người phá hủy làng này, thì phong ấn vĩnh cửu sẽ không bao giờ được giải tỏa, và họ sẽ mãi mãi không được đầu thai!”
Lời nói của Linh như một nhát dao đâm trúng điểm yếu duy nhất của oán hồn.
Thị Mai dừng lại. Đôi mắt quỷ của bà ta nheo lại, nhìn vào biển xương trắng mênh mông dưới lòng đất. Ở đó, len lỏi giữa những khúc xương mục của họ Trần, họ Lý, là những mảnh xương nhỏ bé, trắng ngần của gia tộc Thị Mai năm xưa – những người bị coi là mầm mống phản nghịch và bị xử tử cùng lúc bà bị hiến tế.
Nhưng sự im lặng ấy chỉ kéo dài trong vài giây.
Một tràng cười dài, cay đắng và tàn nhẫn phát ra từ cổ họng của Thị Mai.
“Quá muộn rồi… Cô gái nhỏ ạ. Một trăm năm qua, oán khí đã thấm sâu vào xương tủy của tất cả những ai nằm dưới gốc cây này. Không còn sự đầu thai nào nữa cả. Chỉ còn lại… sự nuốt chửng.”
Bà ta ngước mặt nhìn lên tán lá đa đang che kín cả vùng trời. Lúc này, Vũ mới kinh hoàng nhận ra điều gì đang thực sự xảy ra. Những linh hồn lẩn khuất trong rừng không phải đang trốn chạy, mà họ đang bị tán lá cây đa hấp thụ. Cây đa cổ thụ đang dùng tất cả những sinh linh của Rừng Độc Nhân để làm chất dinh dưỡng cho sự hoàn thiện cuối cùng của nó.
Khi nó nuốt chửng hết các linh hồn, nó sẽ không còn là một cái cây nữa.
“Nó đang biến thành một… cơ thể thực thụ,” Vũ thầm nghĩ trong sự kinh hoàng tột độ.
Cây đa chính là gân máu, tán lá là làn da, và oán khí của Thị Mai chính là linh hồn. Bà Chúa Đa không muốn sống lại như một con người, bà ta muốn trở thành một hung thần cai trị vùng đất này vĩnh viễn.
“Vũ… em không còn cảm nhận được long mạch nữa,” Linh run rẩy nói, khuôn mặt cô trắng bệch không còn giọt máu. “Bà ta đã cắt đứt mạch khí của cả làng Mộc rồi.”
Đúng lúc đó, cây đa rung lên một hồi chuông tử thần. Toàn bộ tán lá bắt đầu co rút lại, nén toàn bộ bóng tối khổng lồ kia vào trung tâm – nơi Thị Mai đang đứng.
Cảm giác bị áp bức tan biến trong một giây, nhưng Vũ biết đó là dấu hiệu của bão tố sắp đến. Tất cả sức mạnh đang được thu lại cho một đòn quyết định.
Vũ quay sang nhìn Linh. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi của sự yên tĩnh trước khi sụp đổ, anh thấy đôi mắt cô đong đầy những giọt lệ nhưng cũng vô cùng kiên định.
“Linh… nếu anh không qua được đêm nay…”
“Đừng nói linh tinh!” Linh cắt ngang, giọng cô nghẹn lại. “Anh đã nói sẽ đưa em rời khỏi cái làng này mà.”
Vũ mỉm cười xót xa. Anh cảm nhận được sinh mạng mình đang trôi đi như cát giữa kẽ tay. Cửu Nhãn đang gào thét đòi hỏi máu và thịt của anh để duy trì sự tồn tại.
Trên bầu trời, bóng tối bắt đầu chuyển thành hình xoáy ốc. Trung tâm vòng xoáy là khuôn mặt khổng lồ của Thị Mai, chiếm lấy cả không gian mà mắt người có thể nhìn thấy.
“Đã đến lúc… trả nợ,” Bà Chúa Đa lên tiếng.
Toàn bộ cây đa đột ngột co rút rồi nổ tung ra những dải rễ nhọn như gai sắt, lao xuống với tốc độ ánh sáng. Mặt đất bị xé toác hoàn toàn. Không gian của Rừng Độc Nhân như sụp đổ vào trong một cái hố đen mênh mông.
Trần Vũ bước lên một bước, chắn trước mặt Linh. Toàn bộ hào quang của Cửu Nhãn bùng lên một lần cuối cùng, rực rỡ đến mức khiến mọi thứ xung quanh hóa thành một màu trắng xóa.
“Nếu là nợ… thì để tôi trả một mình!”
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, dư chấn của nó khiến ngay cả người dân ở vùng xa nhất làng Mộc cũng cảm nhận được.
Bóng đa khổng lồ trùm xuống, nuốt chửng hai bóng dáng đơn độc và toàn bộ hy vọng còn sót lại vào sâu thẳm của sự oán hận nghìn năm.
***
Trong màn sương đen kịt bao phủ sau vụ nổ linh lực, tất cả bỗng trở nên tĩnh lặng một cách kỳ lạ.
Cái im lặng của cái chết.
Trên mặt đất lúc này, cây đa cổ thụ không còn đứng vững như một cái cây nữa. Nó đã biến hình. Những rễ cây xoắn lại tạo thành một cái kén khổng lồ, đen bóng và rung động theo nhịp đập của một trái tim ma quỷ.
Lý Trưởng Lâm lúc này chỉ còn là một cái đầu lay lắt bám vào thành kén, đôi mắt đờ đẫn nhìn vào khoảng không. Lão đã được toại nguyện, lão đã được thấy Bà Chúa tỉnh giấc hoàn toàn, nhưng lão không biết rằng mình cũng chỉ là một tế bào nhỏ nhoi trong cái cơ thể kinh tởm này.
Ở bên trong cái kén, một tiếng thở dài phát ra.
Đó là giọng của Thị Mai, nhưng không còn chứa đựng sự cuồng nộ. Nó nhẹ nhàng đến đáng sợ, như lời ru của người mẹ bên nôi:
“Hơi ấm… ta đã cảm nhận được hơi ấm của họ Trần…”
Sâu trong lòng kén rễ, Trần Vũ đang nằm đó. Toàn bộ mái tóc anh đã bạc trắng như tuyết, làn da nứt nẻ nhưng lạ lùng thay, anh vẫn chưa chết. Con mắt thứ chín giữa trán anh không còn mở, nhưng nó đã để lại một vết sẹo hình cánh sen máu mờ nhạt.
Lê Linh nằm cách anh không xa, được bảo vệ trong một vòng tròn nhỏ của linh khí còn sót lại từ chiếc chuông đồng.
Nhưng họ không còn ở trong Rừng Độc Nhân nữa.
Khi mở mắt ra một cách yếu ớt, Vũ chỉ thấy xung quanh mình là một biển máu mênh mông. Và giữa biển máu đó, một người phụ nữ trong trang phục áo bà ba xưa cũ đang ngồi, chải mái tóc dài của mình bên một cái giếng cổ.
Thị Mai không nhìn Vũ, nhưng giọng nói bà ta vang lên giữa không gian huyền ảo:
“Ngươi đã bao giờ tự hỏi, tại sao tổ tiên ngươi lại phải trấn yểm ta bằng mọi giá không? Không phải vì họ sợ ta trả thù… mà là vì họ sợ những gì ta đang bảo vệ.”
Vũ cố gắng cử động, nhưng toàn thân đau đớn như bị nghiền nát bởi nghìn cân. Anh thều thào:
“Bà… đang bảo vệ cái gì?”
Thị Mai chầm chậm quay đầu lại. Khuôn mặt bà ta lúc này hoàn toàn là của một thiếu nữ, hiền dịu và thánh thiện đến mức khó tin. Bà ta đưa ngón tay trỏ lên môi làm hiệu im lặng, rồi chỉ xuống đáy giếng cổ.
Dưới đáy giếng đó, không phải là nước, mà là một cánh cửa bằng đá đen xì, bên trên khắc chín chữ bùa cổ xưa vốn là nguyên bản của Cửu Nhãn.
“Dưới gốc cây đa này không phải là nơi chôn xác người chết… mà là nơi giam giữ trái tim của một vị Thần đã phát điên,” Thị Mai nói, giọng bà nhỏ dần như sương khói. “Gia tộc của ta đã canh giữ nó từ buổi sơ khai. Gia tộc của ngươi đã vì tham vọng muốn đoạt lấy sức mạnh thần thánh đó mà gây nên thảm cảnh hiến tế.”
Vũ bàng hoàng. Hóa ra toàn bộ câu chuyện về việc hiến tế Thị Mai chỉ là một cái bẫy ngôn ngữ của lịch sử. Sự thật kinh khủng hơn gấp bội.
“Ta đã thức tỉnh hoàn toàn,” Thị Mai đứng dậy, tà áo đỏ rực tỏa ra che phủ cả tầm mắt Vũ. “Và khi ta thức tỉnh, phong ấn cuối cùng của trái tim thần sẽ vỡ. Trần Vũ… con mắt của ngươi là chìa khóa duy nhất để ngăn chặn sự hủy diệt sắp đến. Nhưng để dùng được nó… ngươi phải hiến tế chính người mà ngươi yêu thương nhất.”
Thị Mai nhìn về phía Lê Linh đang bất tỉnh.
Một luồng lạnh lẽo xuyên qua xương tủy Vũ. Bà Chúa Đa không nói đùa. Những rễ đa khổng lồ lúc này bắt đầu rung lên một nhịp điệu mới, nhịp điệu của một thứ gì đó từ thời thái cổ đang muốn thoát ra khỏi cánh cửa đá dưới đáy giếng.
Tán lá đa trên bầu trời, vốn đã bao phủ cả khu rừng, bắt đầu rung lên rần rần. Những con mắt trên lá ser bắt đầu rỉ máu, đồng loạt nhìn xuống giếng cổ.
Cây đa cổ thụ không còn là một thực thể tâm linh nữa. Lúc này, nó đã biến thành một cột trụ năng lượng, kết nối giữa trái tim thần điên dại dưới lòng đất và bầu trời đen kịch oán khí phía trên.
Trần Vũ nhìn Lê Linh, rồi nhìn vết sẹo Cửu Nhãn trên tay mình. Anh cảm nhận được sinh mệnh mình đang dần tắt ngấm như một ngọn đèn trước gió bão.
Ngoài kia, làng Mộc bắt đầu rung chuyển. Người dân trong làng đổ xô ra khỏi nhà, kinh hãi nhìn về phía rừng Độc Nhân, nơi một cái bóng cây đa khổng lồ, cao bằng cả một tòa núi, đang hiện lên rõ mồn một trong màn đêm, che kín cả mặt trăng vừa ló rạng.
Bà Chúa Đa đã hoàn toàn thức tỉnh. Nhưng sự thức tỉnh ấy không phải là kết thúc, mà là sự bắt đầu của một cơn ác mộng vĩ đại hơn, một bí mật mà họ Trần và họ Lý đã phải trả giá bằng hàng thế kỷ xương máu để giữ kín dưới bóng cây đa cổ thụ này.
Gió rít mạnh hơn. Tiếng cười của Thị Mai vang vọng khắp làng Mộc, một tiếng cười mang theo điềm báo của một cuộc tàn sát mà không một loại bùa chú hay phép thuật nào có thể ngăn cản.
“Chương cuối cùng của vở kịch… bắt đầu rồi,” Thị Mai thì thầm, rồi biến mất vào hư không của biển máu, để lại Vũ một mình giữa sự lựa chọn tàn khốc của số phận.
Ánh trăng máu rọi xuống qua khe hở của kén rễ, phản chiếu trên mái tóc bạc trắng của người thanh niên trẻ mang gánh nặng của cả một dòng tộc tội lỗi. Cây đa cổ thụ rung chuyển một lần cuối, rồi hoàn toàn im lặng, sừng sững chiếm trọn bầu trời, che lấp mọi hy vọng của làng Mộc trong một màn đêm không có ngày mai.