Bí Mật Dưới Bóng Cây Đa CổChương 102: Những người sống sót
**CHƯƠNG 102: NHỮNG NGƯỜI SỐNG SÓT**
Bình minh ở làng Mộc sau đêm trăng máu không có sắc đỏ huy hoàng như thường lệ, mà chỉ là một dải sáng bạc yếu ớt, nhọc nhằn xuyên qua lớp sương mù đặc quánh còn vương mùi thối mục của rễ đa héo úa. Gió núi rít qua các khe liếp, âm thanh không còn là tiếng gào thét của lũ oan hồn bị giam giữ, mà là tiếng nấc dài của một vùng đất vừa thoát khỏi cơn đại nạn, vẫn chưa kịp hoàn hồn.
Trong căn buồng cũ nhà cụ Tứ, mùi thuốc bắc nồng đậm quyện với hương trầm thơm ngái. Ánh sáng vàng vọt từ cây đèn dầu lạc trên bàn trà hắt lên vách đất những mảng bóng hình loang lổ.
Trần Vũ nằm trên chõng tre, hơi thở đứt quãng và mỏng manh như một sợi chỉ. Gương mặt anh, vốn mang nét thư sinh của một kiến trúc sư thành thị, giờ đây trông như một bức tượng sáp bị nung chảy. Những nếp nhăn nơi khóe mắt hằn sâu hơn tuổi thực đến cả vài thập kỷ, và điều kinh tâm động phách nhất chính là mái tóc của anh. Chỉ sau một đêm thi triển Cửu Nhãn đến mức cực đoan để trấn áp oán linh Thị Mai và hủy diệt cây đa, mái tóc đen tuyền của Vũ đã bạc trắng như sương tuyết, xơ xác và vô hồn.
Lê Linh ngồi bên cạnh, bàn tay cô run run khi vắt chiếc khăn ấm, cẩn thận lau đi những vệt mồ hôi lạnh toát trên trán anh. Mỗi lần chạm vào làn da tái nhợt của Vũ, trái tim cô lại thắt lại. Cô nhìn vào đôi mắt đang khép chặt của anh, thầm gọi tên anh trong vô vọng.
Sức mạnh của Cửu Nhãn khi thức tỉnh hoàn toàn không chỉ rút cạn linh lực mà còn bào mòn cả sinh mệnh. Vũ không chỉ đánh đổi sức lực, anh đã dùng chính tuổi thọ của mình để lấp đầy hố sâu oán hận trăm năm của làng Mộc.
“Vũ… anh phải tỉnh lại. Cây đa đổ rồi, trời cũng sắp sáng rồi…”
Linh thì thầm, giọng nói nghẹn ngào tan biến vào không gian yên tĩnh. Cô vừa thay thuốc xong thì cánh cửa gỗ rít lên một tiếng khô khốc. Ông Từ, người cha tội nghiệp của Linh, bước vào với một bát cháo nghi ngút khói, đôi mắt ông trũng sâu vì mất ngủ nhưng sự hãi hùng trong ánh nhìn đã vơi đi phần nào.
“Linh, con nghỉ đi một chút. Thằng Vũ nó mạng lớn, bà chúa Đa đã đi rồi, oán khí cũng tan, thần hồn nó sẽ dần ổn định thôi.”
Linh không quay đầu lại, vẫn đăm đắm nhìn Vũ: “Bố à, tóc anh ấy… tóc anh ấy không đen lại được nữa sao?”
Ông Từ thở dài, đặt bát cháo xuống mặt bàn gỗ đã mòn vẹt, lắc đầu trầm ngâm: “Cái giá của việc chạm vào thiên cơ, lại còn cưỡng ép hóa giải huyết mạch truyền đời của họ Trần, bạc tóc đã là nhẹ rồi con ạ. Có những người… chỉ sau một lần mở nhãn là tan thành cát bụi ngay lập tức. Thằng bé này có chí khí, lại có chiếc vòng dâu tằm của mẹ nó để lại che chở, mới giữ được một hơi tàn này.”
Đúng lúc đó, trên giường, đôi môi tái nhợt của Vũ khẽ động đậy. Một tiếng rên rỉ nhỏ nhoi phát ra từ cuống họng khô khốc.
Linh mừng rỡ, vội vàng nghiêng người tới: “Vũ! Anh nghe thấy em không? Vũ!”
Đôi mi dài của Vũ run rẩy rồi từ từ mở ra. Ánh mắt anh không còn sự sắc lẹm, u linh của Cửu Nhãn, cũng chẳng còn sự lạnh lùng của một kẻ đối đầu với tà ma. Đôi mắt ấy giờ đây đục mờ, mệt mỏi và mang một nỗi trống rỗng đến tận cùng. Anh nhìn trần nhà tre một hồi lâu, dường như phải mất rất nhiều công sức mới định hình được mình đang ở đâu.
“Linh… em… vẫn ở đây sao?” Giọng anh khản đặc, nghe như tiếng đá mài lên gỗ.
“Em đây! Em vẫn ở đây. Anh bình an rồi, mọi chuyện kết thúc rồi.” Linh nắm chặt lấy bàn tay gầy gộc của anh, nước mắt không kìm được mà lã chã rơi xuống tấm chăn đơn sơ.
Vũ khẽ cử động tay, nhưng cảm giác tê liệt truyền về từ khắp các thớ thịt khiến anh nhíu mày đau đớn. Anh cố nâng bàn tay trái lên, nhìn vào cổ tay. Chiếc vòng dâu tằm mẹ anh để lại giờ chỉ còn là những mảnh vụn đen kịt, mất hết linh khí, nằm trơ trọi như những hạt gỗ mục. Và sâu thẳm trong nhận thức, anh không còn cảm thấy cái nhói đau từ luân xa giữa trán nữa. Con mắt thứ chín – thực thể mang lại cho anh quyền năng nhìn thấu âm dương – đã hoàn toàn lặn mất, để lại một khoảng trống vắng lạnh lẽo trong linh hồn.
Vũ cười khổ, nụ cười méo mó trên gương mặt già nua trước tuổi: “Cửu Nhãn… mất rồi. Anh giờ… giống như một người mù trong đêm tối vậy.”
“Mất đi cũng tốt, Vũ ạ.” Linh lau nước mắt, giọng nói kiên định. “Nó vốn dĩ là lời nguyền, không phải món quà. Anh đã làm xong việc mình cần làm rồi. Anh đã giải thoát cho cha mẹ, cho bà Thị Mai, và cả cái làng này nữa.”
Vũ nhắm mắt lại, ký ức về khoảnh khắc cây đa khổng lồ sụp đổ, tiếng rú gào của Lý Trưởng Lâm khi bị rễ cây lôi xuống vũng bùn đen, và gương mặt mỉm cười đầy u uất của Thị Mai trước khi tan biến… tất cả vẫn còn rõ mồn một. Anh đã thắng, nhưng cái giá của sự chiến thắng này khiến anh thấy tâm hồn mình như một mảnh đất bị cày xới, hoang tàn không gì bù đắp nổi.
“Cụ Tứ đâu? Cụ có sao không?” Vũ đột ngột nhớ ra, cố gắng gượng dậy.
“Ông nội tỉnh rồi, nhưng…” Linh ngập ngừng, ánh mắt thoáng hiện vẻ buồn bã. “Anh bình phục thêm chút nữa rồi em đưa anh sang.”
—
Hai tiếng sau, dưới sự dìu dắt của Linh, Trần Vũ bước từng bước nặng nề sang gian chính nhà tổ, nơi cụ Tứ đang ngồi trên sập gỗ.
Nếu Trần Vũ là sự kiệt quệ về sinh mệnh, thì cụ Tứ lại giống như một gốc cây cổ thụ vừa bị rút hết nhựa sống. Vị thầy cúng lẫy lừng của làng Mộc, người từng dùng một cây gậy trúc trấn áp đám vong hồn quấy nhiễu, giờ đây chỉ còn là một ông lão rúm ró. Con mắt còn lại của cụ – con mắt vẫn thường sáng quắc nhìn thấu nhân tâm – nay đã mờ đục như có một lớp màng vôi phủ lên.
Cụ Tứ ngồi đó, đôi bàn tay gầy như que củi đan vào nhau, chiếc gậy trúc pháp bảo đặt sang một bên đã nứt toác một đường dọc theo thân. Nghe tiếng bước chân lẹp xẹp của Vũ, cụ không quay đầu lại, chỉ khẽ thở dài:
“Thằng Vũ đó hả? Ngồi đi… Lão không đứng dậy đón cậu được nữa rồi.”
Vũ run rẩy ngồi xuống ghế trường kỷ, giọng anh run lên khi thấy tình cảnh của cụ: “Cụ… cụ vì cứu chúng cháu mà…”
Cụ Tứ xua tay, một cử chỉ yếu ớt nhưng vẫn giữ được khí chất cao ngạo cũ: “Cái nghiệp của kẻ làm thầy, trả sớm hay muộn thôi. Đêm qua, khi cậu mở Cửu Nhãn đến tầng cuối cùng, âm dương trong vùng đất này đảo lộn. Lão cố sức dùng pháp trận bảo vệ căn nhà này, giữ lại chút sinh khí cuối cùng cho đám dân làng đang mộng du bên ngoài gốc đa… Kết quả là, thiên địa linh khí đã thu hồi toàn bộ vốn liếng của lão.”
Cụ Tứ ngẩng khuôn mặt mờ lòa về phía Vũ, nụ cười héo hắt: “Giờ lão chỉ là một lão già mù đúng nghĩa. Không còn nhìn thấy ma, không còn đọc được bùa chú, đến mùi chướng khí lão cũng chẳng cảm nhận được nữa. Làng Mộc từ nay không còn thầy cúng, mà cũng chẳng cần thầy cúng nữa làm gì. Cái gốc rễ của tai ương đã bị cậu bẻ gãy rồi.”
“Nhưng những kẻ đứng sau… cái bóng áo đen ở bìa rừng… lão có biết chúng là ai không?” Vũ hỏi, lo lắng về viễn cảnh tương lai.
Cụ Tứ im lặng hồi lâu, tiếng rít thuốc lào từ chiếc điếu bát đã cạn nước nghe khô khốc đến rợn người.
“Dòng họ Lý đã sụp, nhưng bí mật về ‘Trái tim Thần Điên’ bên dưới giếng Ngọc vẫn còn đó. Cái gã mặc áo đen mà cậu thấy… lão đoán đó là người của Hội Đồng Trưởng Lão từ các vùng lân cận, hoặc thậm chí là từ kinh đô phía sau bức màn tăm tối của giới huyền thuật. Chúng đã nuôi dưỡng cây đa này như một trạm luân chuyển oán khí trong cả trăm năm. Cậu phá nó, khác nào chặt đứt một mạch máu của chúng.”
Cụ Tứ quay sang hướng Linh, dặn dò: “Linh, con vào trong tủ chè, lấy cái tráp đồng ra đây cho ông.”
Linh làm theo ngay lập tức. Chiếc tráp đồng đã cũ kỹ, phía trên dán một lá bùa vàng đã xỉn màu. Khi Linh đặt tráp lên bàn, cụ Tứ dùng đôi tay run rẩy mân mê những hoa văn chạm trổ phía trên.
“Pháp lực của lão mất rồi, lão không giữ được vật này nữa. Vũ, trong này là ‘Địa Đồ Tinh Khí’ của vùng núi phía Bắc. Nó ghi chép lại những điểm ‘mắt rồng’ bị trấn yểm giống như làng Mộc này. Ngày xưa, tổ tiên họ Trần của cậu và tổ tiên nhà lão đã cùng nhau lập bản đồ này để hy vọng thế hệ sau có thể sửa sai. Nhưng không ngờ, sự tham lam của con người đã biến bí mật này thành công cụ hại người.”
Cụ đẩy chiếc tráp về phía Vũ: “Cậu mang đi đi. Cùng với con Linh, rời khỏi cái làng này ngay khi cậu còn chút sức lực. Đừng đợi đến khi chúng kéo đến đây.”
Vũ nhìn chiếc tráp, rồi lại nhìn mái tóc trắng của mình trong bóng gương phản chiếu từ chiếc tủ chè. Anh cảm thấy một sức nặng vô hình đè nặng lên vai. Anh không còn Cửu Nhãn, không còn chiếc vòng dâu tằm bảo mệnh, sức khỏe thì tàn tạ. Anh phải đi đâu? Phải làm gì để đối đầu với những thế lực to lớn hơn?
“Cháu đã mất tất cả rồi, cụ ạ. Cháu giờ chỉ là một người tàn phế…” Vũ chua xót nói.
Cụ Tứ đột ngột vươn tay ra, bắt lấy cổ tay Vũ bằng một lực đạo bất ngờ. Dù mất pháp lực, nhưng khí chất của người từng đứng đầu giới thầy pháp vẫn khiến Vũ kinh ngạc.
“Nghe lão nói đây! Cửu Nhãn mất đi ở dạng ‘nhục nhãn’, nhưng ‘tâm nhãn’ của cậu đã mở. Cậu đã kinh qua cái chết và sự hồi sinh của linh hồn Thị Mai. Sức mạnh thực sự không nằm ở con mắt giữa trán, mà nằm ở dòng máu nhà họ Trần đã được gột rửa bằng lòng trắc ẩn. Hãy tìm đến chùa Hương Tích, gặp người được gọi là Thầy Vô Danh. Chỉ có ông ấy mới giúp cậu hồi phục lại nguyên khí.”
Vũ lặng người, nhìn sâu vào đôi mắt mờ đục của cụ Tứ. Anh nhận ra, cuộc chiến ở làng Mộc mới chỉ là một chương mở đầu trong một cuốn sách kinh hoàng mà anh buộc phải đọc đến trang cuối cùng.
Bên ngoài, tiếng gõ cửa vang lên dồn dập. Tiếng của Thanh – người bạn nối khố của Vũ, nay đã tỉnh táo trở lại nhưng giọng điệu đầy vẻ kinh hoàng.
“Cụ Tứ ơi! Vũ ơi! Dân làng… dân làng đang kéo đến đông lắm! Họ… họ muốn san bằng đống đổ nát gốc đa để xây lại miếu, nhưng từ dưới lòng đất lại bốc lên những cột khói màu tím lịm, có mùi kinh lắm!”
Lê Linh giật mình, vội vàng nhìn ra cửa sổ. Trên bầu trời làng Mộc, nơi gốc đa từng ngự trị, một làn sương tím thẫm đang bốc lên, xoáy tròn thành một hình thù kỳ dị như một con mắt khổng lồ đang giám sát ngôi làng.
“Chúng đến rồi…” Cụ Tứ thì thầm, bàn tay cụ run bắn lên. “Chúng không để cho vùng đất này được yên. Vũ! Đi đi! Mang con Linh đi ngay!”
Vũ đứng phắt dậy, cơn đau thể xác dường như bị lấn át bởi bản năng sinh tồn và trách nhiệm bảo vệ người con gái trước mặt. Anh nắm lấy chiếc tráp đồng, cài chặt vào ngực áo. Tóc trắng tung bay trong gió lùa, đôi mắt đục mờ của anh đột nhiên ánh lên một tia sáng quật cường.
“Linh, thu dọn vài món đồ cần thiết. Thanh! Cậu giúp tôi chuẩn bị một chiếc thuyền nhỏ ở bến sông Vong Hồn. Chúng ta đi lối thủy mới mong thoát được đám chướng khí này.”
Linh không hỏi thêm điều gì, cô vơ lấy chiếc túi thêu bùa và những gói thuốc bắc quý giá nhất. Cô biết, từ giây phút này, cuộc sống yên bình tại làng Mộc của cô đã vĩnh viễn khép lại. Cô sẽ trở thành đôi mắt của anh, thành đôi chân của anh trên hành trình gian nan phía trước.
Trước khi bước ra khỏi cửa, Vũ quay lại nhìn cụ Tứ một lần cuối. Cụ vẫn ngồi đó, lặng lẽ giữa gian nhà tối om, hình bóng cô độc và nhỏ bé vô cùng.
“Cụ… cụ không đi cùng chúng cháu sao?”
Cụ Tứ cười, nụ cười thanh thản nhất mà Vũ từng thấy: “Lão sinh ở đây, chết ở đây. Làng Mộc còn một hơi thở, lão còn phải canh giữ. Đừng lo cho lão, bọn chúng sẽ không làm gì một lão già mù phế nhân đâu. Đi đi… đi mà viết tiếp cái kết cho dòng họ Trần của cậu.”
Vũ cắn môi đến bật máu, dập đầu lạy cụ ba lạy rồi cùng Linh chạy khuất vào màn sương buổi sớm.
Dưới chân đồi, tiếng dân làng hò hét mỗi lúc một lớn hơn. Những người vừa được Vũ cứu sống, nay dưới tác động của làn khói tím tà ác, dường như lại một lần nữa bị cuốn vào vòng xoáy của sự mê muội và sợ hãi. Họ bắt đầu đập phá ngôi miếu cũ, điên cuồng tìm kiếm “vàng bạc” mà họ tin rằng Lý Trưởng Lâm đã chôn giấu dưới gốc cây. Họ không hề hay biết rằng, mỗi nhát cuốc họ bổ xuống là một lần khơi sâu thêm vết thương của đất, mời gọi những thứ kinh khủng hơn trở lại.
Ở bến sông Vong Hồn, chiếc thuyền nan bé nhỏ dập dềnh trên mặt nước đen ngòm. Thanh đang loay hoay đẩy thuyền khỏi những đám lục bình mục nát.
“Vũ! Nhanh lên!” Thanh gào khẽ, khuôn mặt vẫn còn lấm lem bùn đất từ trận chiến đêm qua.
Vũ và Linh nhảy lên thuyền. Khi con thuyền vừa rời bến, Vũ ngoái nhìn lại. Làng Mộc mờ ảo trong khói tím, trông giống như một ngôi làng ma giữa thung lũng oán khí. Mái tóc bạc của anh lấp lánh dưới ánh sáng nhạt nhòa của một ngày mới không hề yên ả.
Con thuyền trôi đi, rẽ nước chảy về phía hạ lưu, nơi sương mù còn dày đặc hơn cả nỗi lòng của người ở lại. Trên bờ, cái bóng áo đen lại xuất hiện, đứng sừng sững trên một tảng đá cao, tay cầm chiếc chuông đồng lắc khẽ.
*Keng… keng… keng…*
Tiếng chuông lạnh lẽo vang vọng mặt sông, như một lời tiễn đưa, cũng như một lời đánh dấu con mồi.
“Ngươi nghĩ rằng mình đã kết thúc được sao, truyền nhân họ Trần?” Một giọng nói trầm đục, không rõ nam hay nữ, thì thầm vào cơn gió. “Sự sụp đổ của cây đa… chỉ là phát súng mở màn cho bữa tiệc của những vị Thần Điên mà thôi.”
Bên trong thuyền, Vũ ngồi tựa vào mạn gỗ, bàn tay anh siết chặt lấy chiếc tráp đồng. Linh ngồi cạnh anh, đan những ngón tay mình vào tay anh. Hơi ấm từ cô là thứ duy nhất giúp anh cảm thấy mình vẫn còn là một con người, vẫn còn sống sót sau cơn ác mộng.
Dòng sông Vong Hồn mênh mang, đưa họ rời xa nơi đầy ắp ký ức đau thương và oán hận. Nhưng ở phía trước, một hành trình mới còn tăm tối và đầy rẫy hiểm nguy đang chờ đợi những người sống sót. Trần Vũ biết, dù tóc đã bạc, dù nhãn đã mất, nhưng chừng nào trái tim anh còn đập, bí mật dưới bóng cây đa cổ vẫn chưa thực sự được khép lại hoàn toàn.
Trời dần sáng tỏ, nhưng dưới lòng sông, những rễ cây đa trôi dạt vẫn đang lén lút bám lấy mạn thuyền, như muốn níu kéo những kẻ đã dám phá vỡ trật tự của bóng đêm. Một cuộc hành trình vạn dặm để chuộc lỗi cho quá khứ và bảo vệ tương lai, giờ đây mới chính thức bắt đầu.