Bí Mật Dưới Bóng Cây Đa CổChương 111: đến 150: Cuộc phiêu lưu tìm kiếm các mảnh vỡ của ấn trấn yểm bị thất lạc trên khắp đất nước, đối đầu với các môn phái tà giáo khác muốn chiếm đoạt sức mạnh Cửu Nhãn của Vũ
Dưới chân núi, sương mù của cõi tiên thoát tục vừa lùi xa, hơi thở của thực tại đã ập đến với mùi vị của khói bụi, tử khí và cả sự hối hả đến nghẹt thở của một thế giới đang dần bị bóp nghẹt bởi những xúc tu vô hình. Trần Vũ xiết chặt quai ba lô, nơi những mảnh vỡ đầu tiên của Ấn Trấn Yểm mà anh thu thập được đang rung lên nhè nhẹ, như những con thú hoang nhận diện được sự nguy hiểm đang cận kề.
Mái tóc trắng như sương của Vũ bay trong gió, tương phản hoàn toàn với khuôn mặt còn quá trẻ nhưng đã hằn sâu những phong sương của một kẻ đi về giữa hai cõi. Lê Linh bước đi bên cạnh anh, tà áo bà ba đen thêu hoa sen giản dị nhưng mỗi bước chân cô đều đạp lên những nốt phong thủy vững chãi, tạo thành một lá chắn âm thầm bảo vệ lấy Trần Vũ khỏi sự nhòm ngó của những “con mắt” vô hình dọc đường.
“Mảnh vỡ tiếp theo… nằm ở dải đất miền Trung,” Vũ lên tiếng, giọng anh trầm đục như tiếng chuông cổ lâu ngày không gõ. “Hỏa Ma Ấn. Nó bị vùi lấp dưới một ngôi mộ gió của những phu trầm mất tích năm 1945.”
Linh khẽ gật đầu, ánh mắt lộ vẻ lo lắng khi nhìn vết sẹo Cửu Nhãn trên trán Vũ đang giật liên hồi: “Sức mạnh của Lý Thế Phong đang bủa vây khắp các tỉnh thành. Em cảm nhận được tà khí trong lòng đất đang bị hắn kích động. Những mảnh vỡ này không chỉ là vật trấn yểm, chúng là chìa khóa duy nhất để chúng ta vá lại long mạch đang bị tàn phá.”
Cuộc hành trình vạn dặm bắt đầu từ những cánh đồng muối trắng lóa ở Quảng Nam. Tại đây, Vũ và Linh phải đối diện với thử thách đầu tiên: phái **Linh Kiều** – một chi nhánh tà giáo chuyên luyện pháp thuật từ vong hồn những người chết đuối.
Dưới ánh trăng khuyết tàn khốc, trên những bờ cát mặn chát mùi đại dương, hàng trăm âm binh trồi lên từ lòng đất. Chúng không có hình dạng rõ ràng, chỉ là những khối nước sền sệt, đen ngòm mùi xác thối. Kẻ đứng đầu phái Linh Kiều – một mụ phù thủy gầy đét với đôi mắt bị khoét rỗng – cười rùng rợn khi thấy Trần Vũ:
“Cửu Nhãn! Thứ thần vật vạn năm có một! Nộp con mắt ấy ra, ta sẽ cho ngươi chết thanh thản!”
Vũ không đáp, anh đứng vững trên bãi cát, đôi bàn tay kết thành Hàng Ma Ấn. Khi Cửu Nhãn trên trán anh hé mở một khe nhỏ, một luồng ánh sáng bạc xé toạc màn đêm. Mỗi nơi ánh sáng đi qua, những âm binh nước đều bị bốc hơi trong tiếng gào thét thảm thiết. Nhưng cái giá phải trả là quá lớn. Một lọn tóc bạc trên đầu Vũ lại rụng xuống, máu rỉ ra từ khóe mắt anh.
Linh lao lên, thanh Long Vĩ Tiên trong tay cô quất ra những vòng tròn hoàng kim, bảo vệ lấy mạn sườn của Vũ. “Anh không được mở hoàn toàn Cửu Nhãn! Đừng để bọn chúng lừa!”
Sau khi hạ gục phái Linh Kiều và lấy được Hỏa Ma Ấn từ ngôi mộ cổ dưới đáy hang sâu, cả hai tiếp tục hành trình xuôi về phương Nam, tới vùng Thất Sơn mầu nhiệm nhưng cũng đầy hiểm họa của An Giang. Tại đây, họ bị truy đuổi bởi phái **Huyết Nhãn** – những kẻ sùng bái tà thần, tin rằng việc ăn mắt của người mang “Căn Dương” sẽ giúp chúng đạt được sự bất tử.
Ở vùng sông nước Cửu Long, tà thuật của đối phương biến ảo vô cùng. Chúng dùng “Ngải Nói” điều khiển toàn bộ một ngôi làng nhỏ ven kênh, biến những người dân hiền lành thành những con rối máu nhắm vào Vũ và Linh. Vũ không nỡ xuống tay với người thường, anh chỉ có thể dùng linh lực để trấn áp, điều này khiến sức lực của anh tiêu hao một cách chóng mặt.
“Vũ! Coi chừng!” Linh hét lớn khi một lão già tóc tai rũ rượi, tay cầm bình rượu ngâm những lóng xương người, phun ra một ngụm độc huyết vào thẳng vết sẹo trên trán anh.
Một cơn đau xé lòng ập tới. Cửu Nhãn bị nhiễm độc, thế giới trong mắt Vũ sụp đổ thành những mảng màu đen đặc. Anh quỳ thụp xuống bùn lầy, cảm nhận rõ rệt sinh mệnh của mình đang bị rút đi theo từng nhịp tim. Đúng lúc đó, hình ảnh người mẹ quá cố và bóng dáng Cụ Tứ hiện về trong tâm khảm. Anh nghe thấy tiếng lá đa xào xạc, tiếng chuông đồng vang vọng từ ký ức.
“Trời không tuyệt đường người thiện, tâm bất biến giữa dòng đời vạn biến!”
Vũ hét lên một tiếng xé toạc trời xanh, luồng khí tức từ chiếc vòng dâu tằm bị phá vỡ trong tiềm thức bùng nổ. Cửu Nhãn thăng lên cấp độ 3 – **Thấu Thị Vạn Vật**. Anh nhìn thấy sợi dây nhân quả nối giữa lão thầy phù thủy và những nạn nhân tội nghiệp. Một chiêu xuất ra, không phải để giết người, mà để cắt đứt mọi duyên nợ tà ác. Lão thầy phù thủy ngã ngửa, bình rượu tan tành, hóa giải toàn bộ ngải độc trong làng.
Tìm thấy mảnh vỡ thứ ba – Mộc Ma Ấn tại vùng đại ngàn Tây Nguyên là lúc sức khỏe của Vũ chạm mức báo động. Những cánh rừng già tại Kon Tum vốn là nơi linh khí tụ hội, nhưng nay đã bị biến thành một trận đồ bát quái khổng lồ bởi phái **Hắc Phục** của Lý Thế Phong.
Tại đây, họ đối đầu với những “Mộc Xà” – những con rắn khổng lồ được luyện từ rễ cây đa cổ thụ từ làng Mộc mang tới. Mỗi chiếc vảy của chúng đều khắc chữ bùa màu huyết. Lý Thế Phong đã đoán trước được đường đi của Vũ, hắn dùng các mảnh vỡ này làm mồi nhử để bào mòn sự sống của kẻ giữ Cửu Nhãn.
Trận chiến tại đỉnh núi cao nhất diễn ra trong tiếng cồng chiêng vang dội của các vong linh bộ lạc bị đánh thức. Trần Vũ, với cơ thể gầy gò và mái tóc đã trắng xóa hoàn toàn như một vị tiên ông lạc giữa trần thế, vẫn đứng sừng sững. Linh bên cạnh anh, vết thương trên cánh tay cô chưa kịp khép miệng nhưng vẫn không ngừng vung Long Vĩ Tiên để bảo vệ chồng tương lai.
“Vũ… nhìn kìa…” Linh hổn hển chỉ tay về phía thành phố phía xa.
Vòng xoáy mây đen đã lớn gấp mười lần trước đó. Nó không còn là một cơn bão bình thường, nó là hình dạng của một cây đa khổng lồ được dệt bằng bóng tối, tán lá của nó đang vươn ra che lấp ánh mặt trời của cả một vùng lãnh thổ. Lý Thế Phong đang tiến hành bước cuối cùng của nghi lễ hiến tế vạn người.
Vũ nhìn mảnh vỡ cuối cùng trong tay – một miếng ngọc am mang hình con mắt. Khi bốn mảnh vỡ hợp lại, một nguồn năng lượng thuần khiết nhất của đất trời bùng nổ, giúp anh tạm thời chế ngự được độc tính và lấy lại sức mạnh. Tuy nhiên, anh biết rõ, Cửu Nhãn của anh giờ đây đã giống như một ngọn đèn cạn dầu, chỉ chờ một cơn gió mạnh là sẽ tắt lịm.
“Anh đã tìm thấy rồi, Linh ạ,” Vũ thì thầm, đôi mắt bạc của anh nhìn xuyên qua nghìn dặm không gian. “Mảnh vỡ cuối cùng không nằm dưới đất, nó nằm trong chính lòng tham của con người. Để khóa lại cánh cổng Vực Thẳm, anh không chỉ cần Ấn Trấn Yểm, mà còn cần phải dùng chính tính mạng của mình để làm vật dẫn.”
Lê Linh sững sờ, nước mắt tràn ra: “Không! Sẽ còn cách khác! Chúng ta đã vượt qua ngần ấy gian nan…”
Vũ mỉm cười, một nụ cười thanh thản đến lạ lùng. Anh cầm tay Linh, truyền vào đó một luồng hơi ấm cuối cùng từ linh lực còn sót lại. “Sứ mệnh của họ Trần bắt đầu bằng một sai lầm, và nó phải kết thúc bằng một sự cứu rỗi đúng nghĩa. Cây đa cổ thụ phải chết hoàn toàn, để những mầm non thực sự của lòng tốt được lớn lên.”
Bóng tối ngoài kia càng lúc càng đậm đặc, tiếng khóc than của bà Chúa Đa bắt đầu vang vọng khắp các ngõ ngách, nhưng lần này, nó không mang theo oán hận, mà là một tiếng gọi thúc giục kẻ giải tội thực hiện lời hứa cuối cùng.
Hai người bắt đầu bước những bước chân cuối cùng từ đại ngàn trở về thủ đô, hướng về trung tâm của vòng xoáy bóng tối. Những mảnh vỡ Ấn Trấn Yểm phát ra ánh sáng lung linh như những ngôi sao đơn độc giữa màn đêm bao phủ cả đất nước. Trận chiến vĩ đại nhất, bi tráng nhất để quyết định vận mệnh của nghìn năm long mạch đang đợi họ ở phía trước, dưới gốc đa linh hồn nơi mọi thứ bắt đầu.