Kiếm Chỉ Thương Thiên: Hoành Tảo Chư Gia, Vạn Cổ Duy Nhất
Chương 128: Sự Hy Sinh Của Kiếm Linh**

Cập nhật lúc: 2026-05-21 17:09:22 | Lượt xem: 8

Tám đạo hào quang của thần binh tựa như tám dải ngân hà sụp đổ, mang theo hơi thở hủy diệt vạn vật, ép tới mức không gian xung quanh Diệp Thần vỡ nát thành từng mảnh nhỏ. Uy áp từ "Thiên Đạo Chi Lực" của Thượng Quan Thánh không chỉ đè nặng lên nhục thân mà còn xuyên thấu vào linh hồn, muốn nghiền nát ý chí của vị Kiếm Tôn vừa mới trở lại đỉnh cao này.

Dưới đáy hố sâu vạn trượng, Diệp Thần ho khan ra một ngụm máu lớn. Huyết sắc đỏ thẫm nhuốm lên thanh Thương Thiên Kiếm gãy. Thanh kiếm vốn đã rỉ sét, nay lại thêm những vết nứt mới li ti như mạng nhện, run rẩy dưới sức ép của cường giả đứng đầu Chư Gia.

– Không thể… gục ngã ở đây… – Diệp Thần nghiến răng, âm thanh trầm đục phát ra từ cuống họng đầy máu.

Hắn cố gắng chống kiếm đứng dậy, nhưng một tiếng "răng rắc" chói tai vang lên từ đầu gối. Xương cốt toàn thân hắn như đang bị nung nấu trong lò bát quái, đau đớn đến tận tâm can.

Trên bầu trời, Thượng Quan Thánh đứng chắp tay, con mắt thứ ba giữa trán bắn ra những tia sét đen kịt, lạnh lùng quan sát cái chết đang cận kề của đối thủ. Đối với hắn, Diệp Thần lúc này chỉ là con kiến đang vùng vẫy trong cơn tuyệt vọng cuối cùng.

– Diệp Thần, kết thúc rồi. Kiếm đạo của ngươi dù có nghịch thiên, cũng không thắng nổi vận mệnh mà ta đã định đoạt. Thương Thiên này, chỉ có một chủ nhân!

Ngay khi tám đại thần binh sắp chạm vào đỉnh đầu Diệp Thần, một luồng hắc khí nhàn nhạt bỗng từ trong chuôi kiếm gãy cuộn trào ra.

– Thối lắm! Thật là thối không ngửi nổi!

Một giọng nói lười biếng, xen lẫn chút giễu cợt bỗng nhiên vang lên trong thức hải của Diệp Thần. Không gian xung quanh hắn bỗng nhiên chậm lại, thời gian dường như ngưng trệ trong một khoảnh khắc phù du. Một con mèo đen, hoặc chính xác hơn là ảo ảnh của một con mèo đen với đôi mắt rực sáng như tinh tú, hiện ra trước mặt hắn.

– Lão Hắc… – Diệp Thần thầm gọi, trong lòng dâng lên một dự cảm không lành.

Lão Hắc không còn vẻ cợt nhả như mọi ngày. Nó nhìn vết nứt trên Thương Thiên Kiếm, rồi lại nhìn vào thương thế trầm trọng của Diệp Thần, tiếng thở dài của nó mang theo sự cổ xưa và tang thương của vạn kiếp luân hồi.

– Tiểu tử, ngươi là kiếm chủ ngu ngốc nhất mà lão gia ta từng gặp trong mấy vạn năm qua. Rõ ràng có thể bỏ trốn, có thể ẩn nhẫn, vậy mà lại chọn con đường cứng đối cứng với cái gọi là Thiên Đạo thối nát này.

Diệp Thần cười khổ, máu tươi tràn ra khóe môi:
– Nếu không cầm kiếm đứng thẳng, thì trọng sinh để làm gì? Ta là Kiếm Tôn, kiếm chỉ thương thiên là mệnh định của ta.

Lão Hắc im lặng một chút, rồi đôi mắt nó bỗng nhiên cháy lên ngọn lửa màu tím sẫm. Một khí thế kinh thiên động địa, vượt xa cả Thánh Cảnh, thậm chí là chạm đến ngưỡng cửa của Thần Cảnh, từ trên người nó bùng phát.

– Phải… đó chính là lý do lão gia ta chọn ngươi. Một kẻ điên không sợ trời, không sợ đất. – Lão Hắc vươn móng vuốt, chạm nhẹ vào trán Diệp Thần – Nghe cho kỹ đây, Thương Thiên Kiếm không phải bị gãy do ngoại lực, mà nó gãy vì nó không tìm được một "Kiếm Hồn" đủ tư cách để gánh vác ý chí của chúng sinh. Nó cần một sự hy sinh để chân chính hoàn mỹ.

– Ngươi định làm gì? – Diệp Thần kinh ngạc, hắn cảm nhận được linh hồn của Lão Hắc đang bắt đầu tan rã, hóa thành những đốm sáng li ti hướng về thanh kiếm gãy.

– Đừng làm bộ mặt đưa đám đó. – Lão Hắc hừ lạnh một tiếng, hình ảnh của nó bắt đầu mờ ảo, biến thành một nam tử trung niên mặc hắc bào, tư thái hiên ngang, khí độ bất phàm – Lão gia ta vốn là Kiếm Linh đời đầu của Thương Thiên Kiếm, vì chiến đấu với thiên đạo đời trước mà thân xác tan biến, chỉ còn chút tàn hồn vất vưởng. Ta đã chờ đợi ở Kiếm Trủng vô số tuế nguyệt, chỉ để đợi một người có thể chém đứt xiềng xích này.

– Không được! Ngươi sẽ tan biến hoàn toàn! Không thể luân hồi! – Diệp Thần gầm lên, hắn muốn dùng linh lực ngăn cản nhưng lúc này hắn đã quá yếu.

– Luân hồi cái gì chứ? Nếu thế gian này vẫn bị lũ súc sinh Chư Gia cai trị, luân hồi cũng chỉ là một cái lồng giam lớn hơn mà thôi. – Lão Hắc cười hào sảng, tiếng cười chấn động cả Thượng Tam Thiên – Diệp Thần! Nhớ kỹ thức thứ chín! Kiếm không phải để giết người, mà là để lập ra trật tự mới! Ta dùng vạn năm tu vi này, dùng linh hồn bất diệt này, giúp ngươi vá lại Thương Thiên! Giúp ngươi… trảm nát cái Thiên Đạo giả hiệu này!

"Oành!"

Một cột sáng màu tím đen từ trong hố sâu bắn thẳng lên trời xanh, xé tan mây mù, đánh dạt tám đại thần binh của Thượng Quan Thánh ra xa.

Trong luồng sáng ấy, Diệp Thần thấy Lão Hắc mỉm cười lần cuối. Hình bóng nam tử hắc bào tan biến, hòa nhập vào thanh kiếm gãy. Những vết nứt trên lưỡi kiếm rỉ sét bắt đầu được lấp đầy bởi một loại kim loại lỏng màu tím óng ánh. Tiếng "ong ong" vang vọng khắp cửu tiêu, thanh kiếm như đang rống giận, như đang khóc thương cho người bạn già vừa ngã xuống.

Sự hy sinh của một Kiếm Linh vạn cổ!

Sức mạnh từ linh hồn của Lão Hắc chảy vào kinh mạch Diệp Thần, chữa lành những vết thương chí mạng, phục nguyên Kiếm Tâm đang vỡ vụn. Nhưng quan trọng hơn, một nguồn kiến thức khổng lồ về quy luật thực sự của thế giới tràn ngập trong tâm trí hắn.

Thương Thiên Kiếm… đã hoàn chỉnh!

Lưỡi kiếm giờ đây không còn dài ngắn bất thường, mà dài ba thước ba thốn, tỏa ra khí tức thâm trầm như vực thẳm, sắc lẹm như có thể cắt đứt cả thời gian. Trên thân kiếm hiện lên ba chữ cổ tự rạng ngời: "Thương Thiên Ý".

Bụi bặm tan đi, Diệp Thần chậm rãi đứng lên.

Lúc này, khí chất của hắn đã hoàn toàn thay đổi. Không còn sự sát phạt rực rỡ, không còn sự ngông cuồng lộ liễu, mà là một sự tĩnh lặng đáng sợ, tựa như mặt biển trước cơn bão lớn nhất lịch sử. Đôi mắt hắn vốn đen nhánh, nay lại có thêm một vòng tròn màu tím bao quanh đồng tử, đó là dấu hiệu của "Kiếm Quy Tắc".

Thượng Quan Thánh kinh lùi lại một bước, gương mặt vốn tự tin giờ đây hiện lên vẻ hoảng hốt:
– Không thể nào! Linh hồn của vật kia… tại sao có thể giúp ngươi đột phá đến mức này? Đó là hơi thở của… Đế Cảnh? Không, không đúng!

Diệp Thần nhìn thanh kiếm trong tay, nhẹ nhàng vuốt ve lưỡi kiếm lạnh buốt. Hắn có thể cảm nhận được hơi ấm cuối cùng của Lão Hắc còn vương lại trên đó.

– Thượng Quan Thánh… – Diệp Thần khẽ thốt ra một cái tên, thanh âm lạnh thấu xương tủy – Ngươi nói đúng, kết thúc rồi. Nhưng là kết thúc của các ngươi.

Hắn nâng kiếm lên, chỉ thẳng hướng trời cao.

– Một kiếm này, ta trả cho vạn năm cô độc của Lão Hắc.
– Một kiếm này, ta trả cho những linh hồn bị các ngươi luyện hóa.

Bầu trời Thượng Tam Thiên vốn đang sụp đổ, bỗng nhiên đông cứng lại. Tất cả linh khí trong vòng vạn dặm như bị một lực hút vô hình kéo sạch về phía thanh kiếm của Diệp Thần. Không gian xung quanh hắn bắt đầu xuất hiện những sợi dây xích màu vàng nhạt – đó chính là Xiềng xích Huyết mạch của Thiên Đạo – đang run rẩy và nứt vỡ dưới ánh nhìn của hắn.

Thượng Quan Thánh gầm lên một tiếng đầy sợ hãi, hắn không dám giữ sức nữa, điên cuồng thi triển cấm thuật:
– Thiên Đạo Đại Thủ Ấn! Chết cho ta!

Một bàn tay khổng lồ được cấu thành từ hàng triệu phù văn màu vàng kim từ trên trời giáng xuống, che khuất cả nhật nguyệt. Sức mạnh này đủ để xóa sổ cả một tầng trời trong tích tắc.

Diệp Thần không né tránh, cũng không cần dùng chiêu thức phức tạp. Hắn chỉ đơn giản là vung kiếm. Một đường kiếm rất bình thường, rất nhẹ nhàng, tựa như gió thoảng qua khe cửa.

"Xoẹt!"

Một vệt sáng tím đen mỏng manh cắt ngang bầu trời.

Thế gian bỗng nhiên trở nên im lặng đến lạ thường.

Bàn tay khổng lồ của Thượng Quan Thánh bỗng khựng lại giữa không trung, rồi từ chính giữa, một vết nứt đen ngòm xuất hiện, xé toạc đại thủ ấn thành hai nửa. Không chỉ có đại thủ ấn, mà cả bầu trời Thượng Tam Thiên, cả ý chí của Thượng Quan Thánh đang bám vợi vào thiên đạo, đều bị nhát kiếm ấy chém đứt.

– Kiếm Quy Tắc… Vạn Cổ Duy Nhất… – Thượng Quan Thánh trố mắt nhìn xuống ngực mình, nơi một vệt máu tím đang bắt đầu lan rộng – Ngươi… ngươi đã vượt qua…

Hắn chưa kịp nói hết câu, nhục thân và linh hồn đã bắt đầu tan rã dưới sức mạnh hủy diệt của quy tắc kiếm đạo. Tám đại thần binh xung quanh cũng lần lượt gãy vụn, biến thành những mảnh sắt vụn rơi xuống đất.

Diệp Thần đứng giữa hư không đổ nát, nhìn lên tầng trời thứ chín đang dần lộ ra sau lớp mây mù bị xé toạc. Hắn nắm chặt chuôi kiếm, thầm thì trong gió:

– Lão gia hỏa, ngươi thấy không? Một kiếm này, ta đã chém đứt xiềng xích rồi. Tiếp theo… ta sẽ dẫn ngươi đi nhìn xem, thế giới mà không có Chư Gia, sẽ tự do đến mức nào.

Dưới chân hắn, các thế gia cường đại còn lại của Thượng Tam Thiên đang run rẩy quỳ sụp xuống. Họ hiểu rằng, thời đại của Chư Gia đã kết thúc. Một vị thần thực sự, vị thần mang theo sự thịnh nộ của vạn cổ, đã chính thức lâm phàm.

Kiếm chỉ thương thiên, vạn cổ duy nhất.

Trận chiến này, Diệp Thần thắng, nhưng trái tim hắn lại nặng trĩu hơn bao giờ hết. Thương Thiên Kiếm đã hoàn chỉnh, nhưng bên cạnh hắn, vị lão bằng hữu hay tấu hài kia, đã vĩnh viễn hóa thành một phần của thanh kiếm lạnh lẽo này.

Máu của kẻ thù vẫn còn đang nhỏ giọt trên lưỡi kiếm, Diệp Thần quay người, hướng về phía cung điện sâu nhất của Thượng Quan gia, nơi Tô Lăng Nguyệt đang bị giam cầm. Ánh mắt hắn lạnh lùng như tuyết đầu mùa, sát ý lần nữa bùng lên.

– Cuộc thảm sát… bây giờ mới chính thức bắt đầu.

Tầng trời thứ tám rung chuyển, báo hiệu cho sự sụp đổ hoàn toàn của trật tự cũ. Trên đỉnh cao nhất của vạn cổ, chỉ còn lại một bóng lưng đơn độc với thanh kiếm tỏa ánh tím sẫm, sừng sững giữa trời đất như một lời nguyền bất diệt dành cho những kẻ dám coi thường chúng sinh.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8