Kiếm Chỉ Thương Thiên: Hoành Tảo Chư Gia, Vạn Cổ Duy Nhất
Chương 129: Thức Thứ Chín Sơ Hiện**

Cập nhật lúc: 2026-05-21 17:09:53 | Lượt xem: 8

**CHƯƠNG 129: THỨC THỨ CHÍN SƠ HIỆN**

Trên đỉnh Thương Thiên, mây mù không còn là sắc trắng tinh khiết của tiên gia, mà bị nhuộm thành một màu tím đen đặc quánh bởi oán khí tích tụ vạn cổ. Tiếng sấm rền vang không phải từ những đám mây, mà là hơi thở của Thiên Đạo bị ô nhiễm đang phẫn nộ.

Diệp Thần đứng đó, bộ trường bào màu đen đã rách mướp, máu từ những vết nứt trên da thịt thấm ra, nhỏ từng giọt xuống mặt đất phủ đầy phù văn cổ xưa. Đối diện với hắn, Thượng Quan Thánh đang lơ lửng giữa hư không, toàn thân bao phủ bởi một lớp hào quang vàng kim lộng lẫy nhưng lại tỏa ra mùi vị mục nát của quyền lực và sự thối rữa.

"Diệp Thần, ngươi nhìn xem!" Thượng Quan Thánh vung tay, âm thanh vang dội như tiếng chuông đồng từ viễn cổ truyền lại, "Đây chính là sức mạnh của Thiên Đạo! Chúng sinh là kiến hôi, mà Chư Gia chúng ta chính là người chăn dắt kiến hôi. Ngươi muốn phá vỡ trật tự này? Ngươi lấy cái gì để phá?"

Dưới chân Thượng Quan Thánh, tám sợi xiềng xích huyết mạch khổng lồ đâm sâu vào lõi của Cửu Trọng Thiên, không ngừng rút tỉa linh khí và khí vận của hàng tỷ sinh linh ở tám tầng trời bên dưới. Mỗi lần một sợi xiềng xích rung lên, Diệp Thần lại nghe thấy tiếng rên xiết của đại địa, tiếng khóc than của những thiên tài bị tước đoạt linh căn, tiếng gào thét của những kẻ cả đời không thể đột phá vì con đường đã bị phong tỏa.

"Trật tự của các ngươi… chính là cái thòng lọng siết cổ thế giới này." Diệp Thần trầm giọng, thanh Thương Thiên Kiếm trong tay hắn run rẩy dữ dội.

Lúc này, thanh kiếm vốn đã gãy nát, dù được chắp vá lại nhưng trên thân kiếm vẫn chằng chịt những vết nứt như mạng nhện. Linh hồn của Lão Hắc bên trong thanh kiếm đã mờ nhạt đến mức gần như tan biến.

"Diệp tiểu tử… đừng cố quá…" Giọng nói của Lão Hắc vang lên trong tâm trí hắn, yếu ớt và đứt quãng. "Tên khốn Thượng Quan Thánh này đã hiến tế một nửa linh hồn cho Thiên Đạo bị ô nhiễm. Hắn hiện tại… chính là hiện thân của quy tắc thế giới này. Kiếm của ngươi, không chém đứt được quy tắc đâu."

"Nếu quy tắc bất công, ta liền chém đứt quy tắc. Nếu thiên đạo không có mắt, ta liền khiến nó phải mở mắt nhìn!"

Diệp Thần gầm lên, hắn lao về phía trước. Một kiếm này mang theo toàn bộ kiếm ý sát lục tích lũy từ Hạ Tam Thiên, mang theo hận thù của kiếp trước và khát vọng của kiếp này.

"Vạn Cổ Luân Hồi!"

Thức thứ năm của Thương Thiên Kiếm Quyết bùng nổ. Không gian xung quanh Diệp Thần bắt đầu vặn xoắn, những bóng ma của các vị Kiếm Đế quá khứ dường như hiện ra từ trong dòng sông thời gian, cùng hắn vung lên nhát kiếm quyết định.

Thế nhưng, Thượng Quan Thánh chỉ lạnh lùng hừ một tiếng. Hắn không thèm né tránh, chỉ đưa một ngón tay ra hư điểm.

"Phá!"

*Uỳnh!*

Một luồng áp lực khổng lồ từ chín tầng trời ép xuống. Kiếm vực của Diệp Thần trong nháy mắt vỡ vụn như gương rơi xuống đá. Nhục thân hắn bị đẩy lùi hàng ngàn dặm, đâm sầm vào vách đá Thiên Môn, xương ngực gãy vụn, ngụm máu tươi bắn ra nhuộm đỏ cả chuôi kiếm.

Kiếm tâm của Diệp Thần bắt đầu xuất hiện những tiếng nứt vỡ giòn tan. Đó là dấu hiệu của sự sụp đổ. Khi một kiếm tu nghi ngờ con đường của chính mình, đó chính là lúc họ chết đi.

"Thấy chưa? Ngươi dùng kiếm để đấu với trời, chính là đại nghịch bất đạo." Thượng Quan Thánh bước từng bước trên hư không, mỗi bước chân đều làm cho không gian xung quanh đóng băng. "Giao ra Thương Thiên Kiếm Phổ, ta sẽ cho ngươi được chết toàn thây."

Diệp Thần gượng dậy, dùng thanh kiếm gãy để chống thân mình. Tầm nhìn của hắn bắt đầu mờ đi. Hắn nhìn thấy hình ảnh của Tô Lăng Nguyệt đang bị khóa trong lồng ánh sáng ở phía xa, gương mặt nàng đầy nước mắt nhưng đôi mắt vẫn tràn ngập niềm tin vào hắn. Hắn nhớ đến những huynh đệ đã ngã xuống ở Trung Tam Thiên, nhớ đến lão Hắc đã luôn ở bên cạnh trêu chọc mình từ những ngày đầu ở Kiếm Trủng.

"Lão Hắc… ngươi có tin vào một nhát kiếm… có thể khai mở thái sơ không?" Diệp Thần thầm hỏi.

Trong thanh kiếm, Lão Hắc im lặng một chút, rồi cười khổ: "Mẹ kiếp, đến nước này rồi còn hỏi ta câu đó. Được thôi, dù sao mạng già này cũng là ngươi nhặt lại. Diệp tiểu tử, xem cho kỹ, đây là món quà cuối cùng ta dành cho ngươi!"

"Lão Hắc! Ngươi làm gì?" Diệp Thần bàng hoàng.

Hắn cảm nhận được linh hồn của Lão Hắc bắt đầu bốc cháy. Một ngọn lửa linh hồn màu xanh biếc rực rỡ bao trùm lấy thanh Thương Thiên Kiếm gãy. Những mảnh vỡ rời rạc bắt đầu nóng chảy, gắn kết lại với nhau bằng cái giá là sự tan biến vĩnh viễn của vị kiếm linh vạn cổ.

"Sống cho tốt… rồi dắt ta đi ngắm thế giới tự do…"

Giọng nói của Lão Hắc tắt ngấm. Thanh Thương Thiên Kiếm đột ngột trở nên tĩnh lặng. Nó không còn tỏa ra kiếm khí sắc lẹm, không còn rung động uy mãnh. Nó trở nên đen kịt, thâm thúy như hố đen tử thần, có khả năng thôn phệ mọi ánh sáng xung quanh.

Diệp Thần đứng lặng giữa đất trời. Trong đầu hắn, trang cuối cùng của Thương Thiên Kiếm Phổ – trang giấy vốn luôn trắng tinh từ khi hắn trọng sinh – đột ngột xuất hiện những nét mực đậm nét.

Không có chiêu thức cụ thể, chỉ có bốn chữ toát ra vẻ bá đạo vô song: **"Thương Thiên Duy Ngã"**.

Đúng vậy. Thương Thiên không phải là một tầng trời cao xa, cũng không phải là một ý chí mơ hồ để con người phải quỳ lạy.

Ta ở đâu, nơi đó là Thương Thiên. Ta cầm kiếm, kiếm chính là Thiên Mệnh.

Diệp Thần từ từ nhắm mắt lại. Cảm giác đau đớn trên cơ thể biến mất. Cảm giác phẫn nộ trong lòng cũng tan biến. Toàn bộ linh lực, quy tắc, không gian và thời gian xung quanh hắn dường như đều ngưng đọng lại.

"Giả thần giả quỷ! Chết đi!" Thượng Quan Thánh cảm thấy một sự bất an mãnh liệt chưa từng có. Hắn không đợi thêm nữa, hai tay kết ấn, triệu hồi toàn bộ sức mạnh của Thiên Hà Thác Nước đổ ập xuống đỉnh đầu Diệp Thần. Luồng sức mạnh đó đủ sức nghiền nát cả một đại lục tầng thứ nhất thành tro bụi.

Thế nhưng, khi luồng sức mạnh đó chỉ còn cách đỉnh đầu Diệp Thần vài tấc, hắn mở mắt ra.

Một đôi mắt không còn lòng trắng, chỉ có một vùng hư vô vô tận.

Diệp Thần vung kiếm. Một cái phất tay nhẹ nhàng như đang hái một đóa hoa xuân, chậm rãi đến mức một người bình thường cũng có thể nhìn thấy quỹ đạo của lưỡi kiếm.

Nhưng, đó là một nhát kiếm xuyên thấu vạn cổ.

"Thương Thiên Kiếm Quyết, Thức thứ chín: Thương Thiên Duy Ngã!"

Một tia sáng trắng cực nhỏ xuất hiện từ mũi kiếm. Nó không xé rách không gian, mà là đi xuyên qua mọi vật chất.

Sức mạnh của Thiên Hà đổ xuống? Biến mất.
Lớp phòng ngự hoàng kim của Thượng Quan Thánh? Vỡ vụn.
Bát đại thần binh trấn giữ vận mạch của Chư Gia? Gãy đôi.

Nhát kiếm ấy không chém vào thân xác Thượng Quan Thánh. Nó chém vào "nhân quả". Nó chém đứt sợi dây liên kết giữa các đại gia tộc và Thiên Đạo.

*Rắc! rắc! rắc!*

Tám sợi xiềng xích huyết mạch khổng lồ đang hút máu chúng sinh đột ngột nổ tung. Linh khí bị kìm hãm hàng vạn năm như một đợt thủy triều điên cuồng trào ngược về tám tầng trời bên dưới. Người dân ở hạ giới đột ngột thấy thiên địa linh khí nồng đậm gấp mười, những cường giả bị kẹt ở cảnh giới Vương Cảnh suốt trăm năm bỗng dưng cảm thấy xiềng xích trong tâm thức đứt lìa, trực tiếp đột phá.

"Không! Không thể nào! Vận mệnh của ta! Quy tắc của ta!" Thượng Quan Thánh điên cuồng hét lên. Cơ thể hắn bắt đầu teo tóp lại khi mất đi sự cung cấp khí vận từ chúng sinh.

Diệp Thần bước tới, mũi kiếm gãy chĩa thẳng vào họng của kẻ từng là đệ nhất cường giả Thần Giới.

"Ngươi sai rồi, Thượng Quan Thánh. Ngươi nghĩ ngươi nắm giữ Thiên Đạo, nhưng thực chất ngươi chỉ là nô lệ của tham vọng." Giọng nói của Diệp Thần lạnh lẽo như từ chín tầng địa ngục vọng về. "Ta nói rồi, ta cầm kiếm trong tay, ta chính là Thiên Mệnh."

Một kiếm đâm xuyên qua trán Thượng Quan Thánh. Không có vụ nổ nào, chỉ có sự tan rã trong lặng lẽ. Kẻ đứng đầu Chư Gia biến thành những hạt bụi nhỏ nhoi, bị cơn gió của đỉnh Thương Thiên thổi bay vào hư không.

Bầu trời màu tím đen bắt đầu rạn nứt. Ánh nắng rực rỡ lần đầu tiên sau vạn năm chiếu xuyên qua các tầng mây, phủ xuống vai Diệp Thần.

Hắn buông tay, thanh Thương Thiên Kiếm từ từ hạ xuống, cắm sâu vào đỉnh núi. Hắn quay người lại, nhìn về phía chiếc lồng ánh sáng đã vỡ tan, nơi Tô Lăng Nguyệt đang đứng đó, nhìn hắn bằng ánh mắt đầy lệ.

Chiến trường lúc này chỉ còn lại sự im lặng vĩnh hằng.

Diệp Thần ngẩng đầu nhìn lên khoảng không bao la của tầng trời thứ chín. Hắn đã thắng, hắn đã hoành tảo chư gia, hắn đã là vạn cổ duy nhất. Nhưng khi nhìn thanh kiếm không còn linh hồn của Lão Hắc, một giọt nước mắt lạnh ngắt khẽ lăn trên gò má vị tân đế vừa mới lên ngôi.

"Thế giới tự do này… thật sự có chút lạnh lẽo."

Hắn thầm thì, bóng lưng đơn độc hòa vào ánh rực rỡ của bình minh mới, một bình minh không còn sự thống trị của các gia tộc, một bình minh dành cho tất cả chúng sinh dưới bầu trời.

Hành trình hoành tảo vạn cổ đã kết thúc, nhưng truyền kỳ về vị Kiếm Tôn cầm thanh kiếm gãy, chém đứt thiên đạo để cứu lấy nhân gian, mới chỉ vừa bắt đầu được lưu truyền.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8