Ta Ở Tiên Môn Làm Ruộng Chờ Thành ThánhChương 138: Thiên tướng làm bù nhìn rơm**
**CHƯƠNG 138: THIÊN TƯỚNG LÀM BÙ NHÌN RƠM**
Khi tia nắng đầu tiên xuyên qua lớp sương mù dày đặc của Linh Điền Phong, thanh âm đầu tiên vang lên không phải là tiếng gà rừng gáy sáng, mà là một tiếng "hò hố" đầy khí thế, kèm theo đó là tiếng sắt thép va chạm với đá tảng chát chúa.
Diệp Trường An ngáp ngắn ngáp dài bước ra khỏi căn nhà tranh, trên tay vẫn còn cầm chiếc bàn chải đánh răng bằng lông heo tự chế. Hắn dụi mắt nhìn ra phía rặng núi sau, nơi mười vạn thiên binh thiên tướng đang hì hục cày cuốc. Những bộ giáp vàng vốn lấp lánh thần quang giờ đây bám đầy bùn đất, mấy vị thiên binh vốn cầm kích dài nay đổi sang cầm xẻng, động tác tuy còn vụng về nhưng lực đạo cực kỳ thâm hậu.
"Chậc, đúng là hàng tuyển từ Thượng giới, năng suất lao động này… ít nhất cũng bằng mười vạn con trâu nước loại tốt." Diệp Trường An lẩm bẩm, vẻ mặt vô cùng hài lòng.
Lúc này, Lôi Mãnh – vị Thống lĩnh thống soái mười vạn quân mã, người vừa bị Diệp Trường An "đóng đinh" vào vách đá ngày hôm qua – đang phải đối mặt với một nỗi nhục nhã còn lớn hơn cái chết. Hắn đang đứng giữa ruộng đậu, hai tay cầm hai chiếc liềm rỉ, hì hục cắt cỏ dại. Mỗi nhát liềm vung ra đều mang theo lôi đình vạn quân, cỏ dại chưa kịp đứt đã bị điện giật cho đen thui.
"Lôi tướng quân, lực đạo hơi quá rồi." Diệp Trường An đi qua, nhắc nhở một cách đầy "ân cần". "Ngươi làm thế này là cháy cả rễ đậu đấy. Nhẹ nhàng thôi, coi cỏ như người yêu, coi đậu như con đỏ, hiểu không?"
Lôi Mãnh tức đến mức râu vểnh ngược lên, điện quang trong mắt nổ xì xì: "Diệp Trường An! Ngươi thà giết ta đi! Đường đường là Thần quân Lôi Bộ, ngươi lại bắt ta đi dọn cỏ cho mấy hạt đậu tương này? Ngươi có biết tội này là khinh nhờn Thiên đình không?"
Diệp Trường An ngoáy tai, vẻ mặt "vô tội": "Ơ kìa, chẳng phải hôm qua chính ngươi hô vang là 'bằng lòng làm ruộng' sao? Quân tử nhất ngôn, thần tiên nhất định lại càng không thể nuốt lời. Với lại, ngươi xem mấy hạt đậu này đi, chúng là giống 'Linh Đậu Cửu Biến' ta dày công lai tạo, một hạt có thể tăng thọ mười năm, so với mấy thứ quả chát chúa ở Thượng giới của các ngươi chẳng phải tốt hơn sao?"
Lôi Mãnh nghẹn họng. Hắn nhìn xuống hạt đậu xanh mướt dưới chân, cảm nhận được luồng tiên khí nồng đậm phát ra từ lớp vỏ lấm tấm sương, trong lòng kinh hãi không thôi. Đây mà là đậu sao? Đây rõ ràng là linh đan được nén lại dưới dạng nông sản!
Nhưng nhục thì vẫn là nhục. Hắn liếc nhìn ra xa, thấy thuộc hạ của mình đang bị con chó đen Nhị Hắc đuổi chạy vòng quanh vì tội… cuốc đất không thẳng hàng. Con chó đen ấy vừa sủa vừa dùng đuôi quất vào mông mấy vị tiểu tướng, mỗi cú quất đều khiến không gian nứt vỡ, khiến đám thiên binh sợ đến mức mặt cắt không còn giọt máu.
Đúng lúc này, một tiếng "Quác! Quác!" chói tai vang lên trên bầu trời.
Diệp Trường An nhíu mày ngước nhìn. Một đàn "Kim Sí Thần Nha" (Quạ Thần Cánh Vàng) từ đâu bay đến. Loại quạ này vốn là linh cầm ở Thượng giới, chuyên đi ăn trộm linh quả trong vườn của các đại năng. Chúng rất tinh ranh, tốc độ cực nhanh, lại còn có lớp lông cứng như linh khí hộ thể, pháp thuật thông thường rất khó xua đuổi.
"Lại đến nữa rồi." Diệp Trường An thở dài. "Mấy ngày nay cứ đến giờ này là tụi nó lại tới phá ruộng. Đám thiên binh này làm việc thì được, nhưng đứng canh thì lóng ngóng, tụi quạ này chả sợ bọn họ tí nào."
Quả thật, đám Thiên binh phía dưới vừa vung kích xua đuổi, lũ quạ đã lộn nhào mấy vòng rồi đậu ngay lên đầu giáp trụ của họ, thậm chí còn tranh thủ… để lại vài "bãi chiến trường" lên bộ giáp vàng ròng.
Diệp Trường An vứt chiếc bàn chải đánh răng xuống, chắp tay sau lưng đi vòng quanh ruộng đậu, đôi mắt lười biếng chợt lóe lên một tia sáng kỳ quái. Hắn nhìn mười vạn thiên binh, rồi lại nhìn đống rơm khô chất bên góc ruộng, miệng lẩm bẩm: "Dùng rơm làm bù nhìn thì lũ quạ này thông minh quá, nhìn qua là biết giả. Nhưng nếu dùng 'bù nhìn sống'…"
Ánh mắt hắn dừng lại trên người Lôi Mãnh và tứ đại tướng quân dưới trướng hắn.
Lôi Mãnh rùng mình một cái, cảm giác như mình đang bị một con mãnh thú thời thái cổ dòm ngó. "Ngươi… ngươi nhìn cái gì? Ta cảnh báo ngươi, ta thà đi cuốc đất chứ không bao giờ làm mấy việc hạ đẳng khác đâu!"
"Yên tâm, việc này rất nhàn nhã." Diệp Trường An cười híp mắt. "Không cần cuốc đất, không cần dọn cỏ, chỉ cần đứng yên một chỗ là được."
Nửa canh giờ sau.
Trên khắp cánh đồng đậu rộng lớn của Linh Điền Phong, năm cái cột gỗ cao nghễu nghện được dựng lên tại năm vị trí trọng yếu.
Mọi người ở Thanh Vân Môn, từ Chưởng môn Vân Thái Nhất cho đến đám đệ tử tạp dịch, đều kéo đến xem, ai nấy đều trợn tròn mắt, mồm há to đến mức có thể nhét vừa một quả trứng ngỗng.
Trên mỗi cái cột, một vị tướng quân của Thiên đình bị trói chặt theo tư thế dang tay hình chữ "Thập". Thân mình họ được quấn đầy rơm khô, chỉ chừa lại cái mặt tái mét. Diệp Trường An còn rất có "tâm" khi lấy mấy cái nón lá rách đội lên đầu họ, trên tay mỗi người còn bị bắt cầm một cái quạt giấy có ghi chữ: "Cấm trộm đậu".
Đặc biệt nhất là vị trí trung tâm, Lôi Mãnh Thống lĩnh uy phong lẫm liệt, nay hóa thành một con bù nhìn rơm khổng lồ.
"Diệp Trường An! Ngươi là đồ tà ma ngoại đạo! Ngươi biến Thần tướng thành bù nhìn! Ngươi sẽ bị Thiên lôi đánh chết!" Lôi Mãnh gào thét, điện mang trên người nổ đôm đốp làm cháy cả mấy sợi rơm quanh cổ.
Diệp Trường An đứng dưới chân cột, cầm bình nước tưới cây phun nhẹ lên mặt Lôi Mãnh cho hắn bớt nóng: "Ấy, Lôi tướng quân bình tĩnh. Ngươi nhìn xem, đàn quạ kia kìa."
Lũ Kim Sí Thần Nha vừa định sà xuống thì đột nhiên khựng lại giữa không trung. Chúng cảm nhận được một luồng sát khí kinh thiên động địa phát ra từ "con bù nhìn" ở giữa ruộng. Uy áp của một vị Chân Thần dù bị phong ấn tu vi vẫn không phải là thứ lũ chim chóc này chịu nổi. Hơn nữa, mỗi khi Lôi Mãnh giận dữ, điện mang từ người hắn truyền ra làm rơm khô cháy sém, phát ra mùi khét đặc trưng khiến lũ quạ tưởng rằng có vị đại năng nào đang thi triển lôi pháp diệt thế.
Đàn quạ kêu loạn xạ một tiếng rồi bay mất dạng, không dám quay đầu lại.
"Thấy chưa? Hiệu quả rõ rệt." Diệp Trường An gật đầu đắc ý. "Từ giờ đến lúc thu hoạch đậu, năm vị chịu khó đứng đây nhé. Coi như là một cách để rèn luyện tâm tính, bất động như núi, tâm tĩnh như nước."
Liễu Nhược Băng đứng cách đó không xa, che miệng cười khẽ. Nàng chưa từng thấy ai dám đem Thiên tướng ra làm bù nhìn đuổi quạ như sư đệ mình. Nhìn thì có vẻ hài hước, nhưng nàng cảm nhận được mỗi cái cột gỗ đó đều được sư đệ đóng vào mạch linh khí của ngọn núi, hình thành một tòa "Ngũ Hành Chấn Thiên Trận".
Vân Thái Nhất – Chưởng môn Thanh Vân Môn, run rẩy đi tới cạnh Diệp Trường An, thầm thì: "Trường An à… như vậy có… có quá đáng quá không? Đó dù sao cũng là người của Thượng giới. Lỡ Thiên đế nổi giận, phái thiên quân vạn mã xuống…"
Diệp Trường An vỗ vai Chưởng môn, điềm nhiên nói: "Chưởng môn yên tâm, Thiên đế bận lắm, quản sao được mấy việc cỏn con này. Với lại, nếu hắn có xuống thật…"
Hắn dừng lại một chút, nhìn về phía vách núi nơi mười vạn bộ giáp vàng đang xếp xó, rồi cười nhạt: "Thì núi phía sau vẫn còn nhiều chỗ trống để khai hoang lắm."
Vân Thái Nhất nghe xong suýt chút nữa thì khuỵu chân. Tổ tông ơi, người định biến cả Thiên đình thành đội quân làm thuê cho Linh Điền Phong luôn sao?
Giữa trưa, ánh mặt trời gay gắt.
Lôi Mãnh ban đầu còn chửi rủa, nhưng dần dần hắn nhận ra một điều kỳ lạ. Tuy bị quấn rơm và treo lên cột, nhưng luồng linh khí tinh thuần từ ruộng đậu phía dưới đang không ngừng thẩm thấu vào lỗ chân lông hắn. Đặc biệt là những hạt linh đậu kia, mỗi hơi thở của chúng đều phát ra một loại quy luật của tự nhiên – thứ mà ở Thượng giới đầy rẫy tranh đoạt và hào nhoáng không bao giờ có được.
Hắn bắt đầu im lặng. Những vị tướng quân khác cũng im lặng.
Cảnh tượng trên Linh Điền Phong bỗng trở nên vô cùng kỳ dị mà bình yên. Mười vạn binh sĩ hì hục cày cuốc, năm con bù nhìn rơm lấp lánh thần quang đứng canh ruộng, một con chó đen nằm ngủ khò khò dưới bóng cây, và một vị thanh niên đi dép rơm đang bận rộn… nướng khoai tây.
"Sư tỷ, khoai chín rồi, lại ăn thôi!" Diệp Trường An hô lên.
Liễu Nhược Băng đi tới, ngồi xuống phiến đá cạnh hắn. Nàng nhìn bát khoai nướng nóng hổi, rồi lại nhìn khung cảnh xung quanh, nhẹ nhàng hỏi: "Sư đệ, đệ thật sự chỉ muốn làm một nông dân suốt đời sao?"
Diệp Trường An đưa một củ khoai cho nàng, ánh mắt xa xăm nhìn về phía chân trời: "Làm nông dân có gì không tốt? Gieo một hạt, gặt một quả. Đất đai không bao giờ nói dối ta, cũng không bao giờ đâm sau lưng ta. Tu tiên đến cuối cùng chẳng phải cũng là vì tìm kiếm một sự tự tại đó sao? Nếu đứng trên đỉnh vinh quang mà không có một bát cơm nóng, không có một củ khoai thơm, thì đỉnh cao đó cũng thật lạnh lẽo."
Liễu Nhược Băng ngẩn người. Nàng nếm một miếng khoai, vị ngọt bùi lan tỏa nơi đầu lưỡi, kéo theo đó là một luồng hơi ấm chạy khắp kinh mạch, chữa lành cả những vết thương cũ sâu trong linh hồn.
Phía xa, Lôi Mãnh đứng trên cột cao, nhìn thấy cảnh này bỗng cảm thấy bụng mình sôi lên ùng ục. Hắn vốn dĩ đã đạt tới cảnh giới ích cốc (không cần ăn), nhưng không hiểu sao mùi hương khoai nướng kia lại quyến rũ đến thế.
"Này… Diệp Trường An…" Lôi Mãnh hạ giọng, vẻ mặt có chút ngượng nghịu.
"Hửm? Lôi bù nhìn… à không, Lôi tướng quân có việc gì?"
"Ngươi… ngươi còn khoai không? Cho ta… nếm thử một chút. Ta muốn xem xem cái thứ ngươi gọi là đạo của nông dân nó có vị gì."
Diệp Trường An cười lớn, ném một củ khoai lên cao. Củ khoai vẽ một đường cong tuyệt đẹp trên không trung, rơi vào ngay miệng Lôi Mãnh.
Lôi Mãnh nhai ngấu nghiến. Trong giây khắc đó, vị thống soái từng chinh chiến vạn năm bỗng rơi một giọt nước mắt. Không phải vì nhục nhã, mà là vì hắn chợt nhận ra, vạn năm tu hành, chinh chiến khắp cửu thiên thập địa, chưa bao giờ hắn cảm thấy bình yên và… ngon miệng như lúc này.
Dưới ánh hoàng hôn đỏ rực, Linh Điền Phong chìm vào một màu vàng óng ả. Mười vạn thiên binh đồng loạt buông cuốc, ngồi bệt xuống đất hít hà mùi thơm của đất mẹ.
Diệp Trường An tựa lưng vào cây đại thụ, tay cầm liềm rỉ, miệng ngậm một ngọn cỏ dại, lẩm bẩm: "Trồng rau, nuôi cá, chờ thành thánh… Nhân sinh, cứ thong thả mà đi thôi."
Hắn không hề biết rằng, ngay lúc này ở Thượng giới, Thiên đế đang nhìn vào tấm kính chiếu yêu, thấy mười vạn binh mã của mình đang say sưa… hái đậu và ăn khoai nướng, tức đến mức suýt chút nữa thì bóp nát chén ngọc quý giá nhất của mình.
Nhưng khi nhìn thấy cái liềm rỉ dắt bên hông Diệp Trường An, Thiên đế lại lẳng lặng đặt chén xuống, thở dài một tiếng: "Thôi… cứ coi như là đi nghỉ dưỡng dài hạn vậy."