Ta Ở Tiên Môn Làm Ruộng Chờ Thành ThánhChương 140: Liễu Nhược Băng thổ lộ?
Chương 140: Huynh định trồng rau cả đời sao?
Sương sớm trên đỉnh Linh Điền Phong chưa kịp tan hẳn, những sợi khói trắng lười biếng cuộn mình quanh những gốc cổ thụ già nua. Tiếng chim hót lảnh lót hòa cùng tiếng gió rì rào qua kẽ lá, tạo nên một bản nhạc giao hưởng bình dị của thiên nhiên.
Diệp Trường An vươn vai một cái thật dài, khớp xương trên người phát ra những tiếng “răng rắc” giòn tan. Hắn đẩy cánh cửa gỗ ọp ẹp, bước ra khỏi gian nhà tranh. Trước mắt hắn là mười mẫu linh điền xanh mướt, mỗi ngọn cỏ lá cây đều đọng lại một hạt sương lấp lánh như ngọc trai.
“Ting! Chào buổi sáng ký chủ. Nhiệm vụ hàng ngày: Nhổ cỏ cho ruộng Cải Thảo Tuyết Tinh. Phần thưởng: 100 điểm kinh nghiệm nông phu, 1 năm tu vi, một bao hạt giống ‘Ớt Cay Hủy Diệt’.”
Diệp Trường An lẩm bẩm: “Ớt cay hủy diệt? Nghe tên có vẻ không thân thiện với dạ dày cho lắm. Nhưng thôi, có còn hơn không.”
Hắn xắn tay áo, cầm chiếc cuốc rỉ sét dắt bên hông ra. Chiếc cuốc này trông thì cũ kỹ, cán gỗ còn hơi lung lay, nhưng nếu có đại năng thượng giới nào ở đây, chắc chắn sẽ phải rùng mình kinh hãi. Trên lưỡi cuốc ấy phảng phất những gợn sóng không gian, dường như mỗi nhát cuốc xuống không phải là xới đất, mà là đang trực tiếp chỉnh sửa lại trật tự quy tắc của trời đất.
Cách đó không xa, dưới gốc cây đại thụ, một con chó đen gầy gò đang nằm bò, một con mắt nhắm một con mắt mở theo dõi bước chân của Diệp Trường An. Đó là Nhị Hắc. Lúc này, trông nó chẳng khác gì một con chó hoang vô hại, nhưng thực chất, khí huyết trong cơ thể nó cuồn cuộn như đại dương, mỗi hơi thở đều có thể làm chấn động hư không.
Nhị Hắc nhìn thấy Diệp Trường An bắt đầu nhổ cỏ, trong lòng thầm khinh bỉ: *“Đại lão thật là có thú vui tao nhã. Cấp bậc quy tắc thần bí như vậy mà lại dùng để nhổ mấy ngọn cỏ tạp. Nếu để đám Yêu Đế ở Vạn Thú Lâm nhìn thấy, chắc chúng nó đập đầu vào đậu phụ mà chết hết mất.”*
Nhưng nghĩ thì nghĩ vậy, Nhị Hắc vẫn ngoan ngoãn vẫy đuôi, chạy lại gần sủa mấy tiếng “gâu gâu” nịnh nọt, hy vọng lát nữa chủ nhân sẽ ném cho nó một cái lõi bắp cải.
Diệp Trường An làm việc rất tỉ mỉ. Hắn cúi người, từng ngón tay thon dài lướt qua mặt đất, nhổ lên những ngọn cỏ dại không chứa linh khí. Đối với hắn, trồng trọt không chỉ là để hoàn thành nhiệm vụ hệ thống, mà là một cách để rèn luyện tính kiên nhẫn. Tu tiên ấy mà, tranh tranh giết giết làm gì cho mệt? Cứ nhìn những kẻ thiên tài ngoài kia xem, hôm nay đột phá, ngày mai bị người ta truy sát, ngày mốt lại tẩu hỏa nhập ma. Chẳng bằng hắn ở đây, mỗi ngày nhìn rau lớn lên, cảm thấy tâm hồn yên bình đến lạ.
Đang làm dở tay, một luồng hương thơm thanh lãnh như hoa sen tuyết thoảng qua chóp mũi. Diệp Trường An không cần ngẩng đầu cũng biết là ai đến.
“Sư tỷ, hôm nay muội dậy sớm vậy?”
Liễu Nhược Băng đứng ở mép ruộng. Nàng mặc một bộ y phục màu trắng đơn giản, mái tóc dài xõa ngang vai, trên tay cầm một chiếc chổi tre nhỏ. Từ khi đến Linh Điền Phong dưỡng thương, nàng dường như đã trút bỏ được cái danh hiệu “Băng Sơn Kiếm Tiên” lạnh lùng. Ánh mắt nàng nhìn Diệp Trường An không còn sự xa cách, mà thay vào đó là một chút gì đó phức tạp, dịu dàng xen lẫn khó hiểu.
“Trường An huynh… sao huynh không để ta làm giúp một tay?” Nhược Băng nhỏ nhẹ nói.
Diệp Trường An cười, lắc đầu: “Muội là khách, lại đang bị thương, làm sao có thể để muội xuống ruộng? Huống hồ, nhổ cỏ là một môn nghệ thuật, muội không biết cách, nhổ nhầm cải thảo của ta thì phí lắm.”
Liễu Nhược Băng nhìn hắn, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp khó tả. Trong tông môn, ai thấy nàng cũng đều cung kính, sợ sệt, hoặc là nhìn nàng với ánh mắt thèm muốn, đố kỵ. Chỉ có Diệp Trường An là đối xử với nàng như một người bình thường, thậm chí còn hơi… chê bai khả năng làm nông của nàng.
Nàng đi theo hắn dọc theo bờ ruộng, nhìn bóng lưng rộng rãi của hắn, đột nhiên trái tim khẽ thắt lại. Những ngày ở Linh Điền Phong, nàng đã thấy quá nhiều điều kỳ diệu. Một bát cháo giúp nàng chữa khỏi kinh mạch vỡ nát, một quả nho giúp nàng ngộ ra Kiếm Đạo tối cao. Nàng biết, Diệp Trường An tuyệt đối không phải là một đệ tử Luyện Khí tầng 3 như vẻ bề ngoài.
Hắn là một vị ẩn thế đại lão, một người đã đạt đến cảnh giới “phản phác quy chân”.
“Trường An huynh,” Liễu Nhược Băng đột ngột dừng bước, giọng nói hơi run rẩy, “Huynh định… cứ thế này mãi sao?”
Diệp Trường An dừng cuốc, quay đầu lại, lau mồ hôi trên trán, lộ ra một nụ cười ngây ngô: “Thế này là thế nào? Muội thấy bắp cải năm nay lớn không đều à? Hay là do ta bón phân hơi ít?”
Nhược Băng cắn môi, tiến lên một bước, đối diện với ánh mắt trong veo của hắn: “Không phải. Ta đang nói đến tu hành. Ngoài kia, đại hội vạn tông sắp bắt đầu, yêu ma đang rục rịch, các vị thiên tài đều đang nỗ lực tìm kiếm cơ duyên để thăng tiến. Huynh có thực lực như vậy, có tài năng như vậy… huynh định trồng rau cả đời sao?”
Câu hỏi rơi vào thinh lặng. Gió núi thổi qua, làm lay động những vạt cải xanh rì.
Diệp Trường An ngẩn người một lát. Hắn không ngờ vị đại sư tỷ ít nói này lại đột nhiên hỏi một câu nghiêm túc đến thế. Hắn vác cuốc lên vai, thong thả bước lên bờ ruộng, tìm một tảng đá phẳng ngồi xuống. Nhị Hắc thấy thế cũng lạch bạch chạy lại, nằm phục dưới chân hắn.
“Trồng rau cả đời thì có gì không tốt?” Diệp Trường An nhàn nhạt hỏi ngược lại, mắt nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những áng mây vàng đang bắt đầu hiện rõ dưới ánh bình minh.
“Nhưng huynh là một cường giả!” Nhược Băng hơi gấp gáp, “Cường giả thì nên đứng trên đỉnh cao, nên được thế nhân ngưỡng mộ, nên đi tìm kiếm đại đạo chân chính, chứ không phải vùi mình trong bùn đất này!”
Diệp Trường An nhìn nàng, ánh mắt đột nhiên trở nên thâm trầm lạ thường. Vào khoảnh khắc ấy, Nhược Băng cảm thấy trước mặt mình không phải là một chàng thanh niên lười biếng, mà là một vị thần linh tối cao đã nhìn thấu vạn cổ nhân sinh.
“Nhược Băng à, muội thấy đại đạo là gì?”
Nàng khựng lại: “Đại đạo là… là tu vi cường đại, là trường sinh bất tử, là ý chí có thể nghịch chuyển càn khôn.”
Diệp Trường An cười nhạt, chỉ tay vào ruộng rau: “Cái cây này, từ lúc là hạt giống, nảy mầm, chịu đựng mưa sa bão táp, lớn lên thành cây, đơm hoa, kết trái, rồi lại héo tàn và trở về với đất mẹ. Đó không phải là đại đạo sao? Sự vận chuyển của bốn mùa, mặt trời mọc rồi lặn, một bữa cơm no, một giấc ngủ yên ổn… Đó không phải là chân lý sao?”
Hắn vốc một nắm đất lên, đưa lên trước mặt nàng: “Người ta tu tiên, rốt cuộc cũng là để được tự do, đúng không? Nếu ta đã tìm thấy sự tự do trong việc trồng một củ cải, thì tại sao ta phải đi tìm nó ở một nơi máu chảy thành sông khác? Thành thánh để làm gì, nếu như ngay cả bát canh ấm cũng không có thời gian để thưởng thức?”
Liễu Nhược Băng đứng ngây người. Những lời này giống như một hồi chuông đại hồng chung đập mạnh vào tâm trí nàng, phá vỡ đi những quan niệm cứng nhắc mà nàng đã theo đuổi bấy lâu nay. Hóa ra, cảnh giới cao nhất của tu hành không phải là bay lên cửu trùng thiên, mà là tìm thấy chính mình giữa trần gian khói lửa.
Nhìn vẻ mặt sững sờ của nàng, Diệp Trường An đột nhiên bật cười, phá tan không khí trang nghiêm: “Ấy chết, hình như ta nói hơi quá lời rồi. Thực ra là vì ta sợ chết thôi. Ngoài kia đánh nhau đau lắm, ở đây có cơm ăn, có muội trò chuyện, tội gì phải đi?”
Nhược Băng nhìn thấy bộ dạng “muối cá” của hắn quay trở lại, không nhịn được mà bật cười, nụ cười như hoa xuân rực rỡ, làm cả không gian Linh Điền Phong bừng sáng.
Nàng ngồi xuống cạnh hắn, khẽ tựa vai vào vai hắn. Cảm giác hơi ấm từ lớp áo vải thô truyền qua da thịt, khiến nàng cảm thấy bình yên chưa từng có.
“Nếu huynh muốn trồng rau cả đời… vậy ta có thể ở lại giúp huynh nhổ cỏ không?” giọng nàng nhỏ như tiếng muỗi kêu, khuôn mặt vốn luôn trắng nhạt nay ửng lên một vệt hồng thẹn thùng.
Diệp Trường An giật mình, cái cuốc suýt chút nữa rơi xuống chân. Hắn chớp chớp mắt, nhìn sang khuôn mặt tuyệt mỹ gần trong gang tấc. Trong đầu hắn lúc này chỉ có một suy nghĩ: *“Chết tiệt, hệ thống có tặng phần thưởng là ‘Nữ thần làm nông’ không nhỉ? Nếu có nàng ở đây, chắc chắn năng suất sẽ tăng gấp đôi.”*
Nhưng bề ngoài, hắn vẫn tỏ ra điềm đạm: “Nhổ cỏ vất vả lắm, muội chịu được không?”
“Chịu được.” Nhược Băng kiên định gật đầu.
“Phải dậy sớm, phải bón phân, đôi khi còn phải đuổi sâu nữa đấy?”
“Ta có kiếm, sâu nào dám đến?” nàng vỗ vỗ thanh bội kiếm bên hông, ánh mắt kiên quyết.
Nhị Hắc nằm bên cạnh rên rỉ một tiếng, ra vẻ đau khổ. Nó thầm nghĩ: *“Xong rồi, vườn rau này sau này chắc chắn không còn chỗ cho mình nịnh nọt nữa. Có nữ chủ nhân rồi, mình chắc sắp phải đi cày ruộng thật sự thôi.”*
Bỗng dưng, từ phía xa có tiếng gọi ồm ồm phá hỏng bầu không khí lãng mạn:
“Trường An ơi! Trường An à! Đồ đệ ngoan của ta đâu rồi? Mau ra đây, vi sư hôm nay kiếm được một bình rượu cực phẩm từ chỗ của Chưởng môn này!”
Lão già Tiêu Dao Tử mặt đỏ gay vì men rượu, bước chân loạng choạng đang đi lên dốc núi. Lão vừa thấy hai người ngồi cạnh nhau thì khựng lại, đôi mắt già nua tinh quái nheo nheo lại, rồi hắng giọng thật to.
“Khụ khụ! Trời ạ, buổi sáng sớm mà ánh nắng ở Linh Điền Phong chói mắt quá, già rồi nhìn không rõ cái gì cả. Trường An, ngươi đang dạy đại sư tỷ nhà người ta cách… ngắm cải thảo đấy à?”
Liễu Nhược Băng giật mình, lập tức đứng bật dậy, thu lại vẻ thẹn thùng, lại trở về làm vị Băng Sơn Kiếm Tiên lạnh lùng, nhưng vành tai vẫn đỏ bừng. Nàng khẽ cúi đầu chào sư phụ, rồi vội vàng bỏ chạy về phía gian nhà gỗ: “Ta đi nấu nước pha trà.”
Tiêu Dao Tử nhìn theo bóng nàng, rồi lại nhìn Diệp Trường An đang thản nhiên ngồi phủi bụi trên áo, lão chép miệng thở dài: “Đồ đệ, ngươi giỏi thật. Kiếm Tiên trăm năm khó gặp mà bị ngươi lừa ra ruộng nhổ cỏ. Nói đi, ngươi dùng bùa mê thuốc lú gì thế?”
Diệp Trường An nhún vai: “Sư phụ, người đừng nói bừa. Con chỉ là một nông dân thật thà, lấy đức phục người thôi.”
“Đức phục người? Ngươi nói cái lưỡi cuốc rỉ sét kia là đức à?” Lão già hứ một tiếng, ngồi xuống chỗ Nhược Băng vừa ngồi, đưa bình rượu cho hắn, “Uống một ngụm đi. Chưởng môn dạo này đang rầu rĩ vì chuyện bí cảnh thượng cổ sắp mở. Lão muốn tìm ngươi hỏi ý kiến, nhưng lại không dám lên đây quấy rầy đời sống ‘ẩn cư’ của ngươi.”
Diệp Trường An cầm lấy bình rượu, nhấp một ngụm, vị rượu cay nồng chảy xuống cổ họng làm hắn sảng khoái hẳn lên. “Bí cảnh gì chứ? Chắc lại là một đống đổ nát đầy cạm bẫy thôi. Con không đi đâu, bắp cải đang vào mùa thu hoạch, con mà đi thì sâu nó ăn hết mất.”
Tiêu Dao Tử lắc đầu cười khổ: “Ta biết ngay mà. Người ta thì thèm khát truyền thừa tiên nhân, còn ngươi thì chỉ sợ mất mấy củ cải thảo. Thật là… đạo hạnh của ngươi, vi sư có sống thêm vạn năm cũng chẳng hiểu nổi.”
Hai thầy trò ngồi đó, kẻ uống rượu, người gặm bắp cải sống (thực chất là Linh Tuyết Cải), tán gẫu đủ chuyện thiên hạ. Diệp Trường An lắng nghe những tin tức về chiến sự, về những cuộc tranh giành quyền lực, trong lòng càng thêm khẳng định con đường mình chọn là đúng đắn.
Sau khi Tiêu Dao Tử uống say mèm và nằm lăn ra tảng đá ngủ khò khò, Diệp Trường An đứng dậy, cầm cuốc bước ra lại ruộng rau.
Ánh nắng vàng óng như mật ong đã phủ kín Linh Điền Phong. Nhìn những hàng cải thảo xanh mướt, nhìn bóng dáng xinh đẹp đang bận rộn bên bếp lửa, và nghe tiếng ngáy o o của sư phụ, Diệp Trường An mỉm cười.
“Hệ thống, hôm nay ta tâm trạng tốt, hay là bớt cho ta mấy con sâu đi được không?”
“Ting! Phát hiện ký chủ có tinh thần lạc quan, kích hoạt ẩn tàng thuộc tính: Phước lành của Nông Phu. Tỷ lệ rau bị sâu cắn giảm xuống 0%, thời gian chín của toàn bộ linh thực rút ngắn 10 ngày.”
“Được, vậy mới là hệ thống tốt chứ.”
Diệp Trường An huýt sáo một tiếng, lại bắt đầu công việc cuốc đất. Từng nhát cuốc xuống là từng nhịp đập của sự sống. Ngoài kia thiên hạ có đại loạn, có long trời lở đất, thì ở ngọn núi nhỏ này, thời gian vẫn cứ êm đềm trôi đi.
Thế nhân tìm đạo ở nơi xa xôi vạn dặm.
Ta tìm thấy thánh đạo… ngay dưới chân mình, trong bùn đất thơm mùi cỏ cây.
Chiều hôm ấy, bên hiên nhà gỗ, hương trà tỏa ra ngào ngạt. Liễu Nhược Băng mang trà ra cho Diệp Trường An. Hắn nhận chén trà từ tay nàng, ngón tay hai người vô tình chạm nhẹ. Nhược Băng không rụt tay lại như trước, mà chỉ nhẹ nhàng nhìn hắn, đôi mắt chứa chan ý vị.
“Huynh nói đúng, Trường An huynh. Ở lại đây nhổ cỏ… thực sự tốt hơn đi chém giết nhiều.”
Diệp Trường An gật đầu, nhấp một ngụm trà, rồi bỗng nhiên nói một câu làm Nhược Băng nghẹn lời: “Đúng thế. Mà sư tỷ này, sáng mai muội có thể giúp ta… trộn phân bón không? Loại phân hữu cơ từ hang của mấy con linh thú trên núi ấy, tốt cực kỳ.”
Sắc mặt Liễu Nhược Băng cứng đờ. Kiếm ý xung quanh nàng bỗng chốc trở nên hỗn loạn, gió lốc nổi lên quanh chân nàng.
“Diệp… Trường… An!”
“Á! Nhị Hắc, cứu mạng!”
Trên đỉnh Linh Điền Phong, tiếng kêu thảm thiết của vị “Chuẩn Thánh ẩn thế” vang vọng cả một vùng, hòa cùng tiếng cười lanh lảnh của nàng kiếm tiên. Khói bếp vẫn bay, và những củ cải vẫn âm thầm lớn lên trong bình lặng.