Ta Ở Tiên Môn Làm Ruộng Chờ Thành ThánhChương 24: Bí mật về cái cuốc rỉ sét**
Nắng sớm tại Linh Điền Phong bao giờ cũng mang theo một chút vị ngọt của linh khí và mùi đất ẩm đặc trưng. Trên ngọn núi được coi là "hẻo lánh nhất, nghèo nàn nhất" Thanh Vân Môn này, một ngày mới bắt đầu không phải bằng tiếng chuông tỉnh tu của tông môn, mà là bằng tiếng ngáp dài của Diệp Trường An.
"Hành… hành hành hành… Chậc, trồng cây cải này khó thật sự, cứ tối đến là nó lại co rụt lại như sợ ma."
Diệp Trường An xoa xoa đôi mắt ngái ngủ, bước chân tập tễnh trên đôi dép rơm mòn vẹt. Bên cạnh hắn, Nhị Hắc – con chó đen gầy nhom mà ai cũng nghĩ là chó cỏ – đang hắt hơi một cái rõ to, cái đuôi ngoáy tít, nhưng ánh mắt nó thỉnh thoảng lại nhìn chằm chằm vào vật đang giắt bên hông chủ nhân với vẻ cực kỳ kiêng dè.
Đó là một chiếc cuốc.
Nói đúng hơn, đó là một cái cuốc rỉ sét đến mức thảm thương. Cán gỗ thì lên nước đen bóng vì mồ hôi tay, lưỡi cuốc thì mẻ vài lỗ, rỉ vàng loang lổ như lớp vảy nến già nua. Trông nó giống như món đồ bị vứt xó ở một trang trại phế phẩm nào đó hơn là vật bất ly thân của một tu sĩ.
Liễu Nhược Băng từ xa đi lại, thanh kiếm xanh biếc trên lưng nàng phát ra những tiếng ngân nhẹ nhàng. Nàng nhìn thấy Diệp Trường An đang chuẩn bị cuốc đất, không kìm được mà nhắc nhở:
"Sư đệ, cái cuốc đó của đệ đã rỉ đến mức này rồi, hay để ta vào nội môn kho khí giới tìm cho đệ một thanh Linh cuốc cấp thấp? Nghe nói loại đó được rèn từ Hàn Thiết, xới đất không tốn sức."
Diệp Trường An xua tay, cười hì hì: "Đại sư tỷ khách sáo rồi. Thứ này tuy xấu, nhưng dùng quen tay. Huống hồ, đất ở Linh Điền Phong này cứng đầu lắm, linh khí tạp loạn, dùng đồ quý giá quá chúng nó lại không hợp tính."
Vừa nói, hắn vừa vung cuốc lên.
*Bộp.*
Một cú cuốc xuống cực kỳ bình thường, không có một tia linh lực nào dao động. Thế nhưng, trong mắt Liễu Nhược Băng – người đã chạm đến ngưỡng cửa Kiếm Ý – đồng tử nàng đột nhiên co rút lại.
Trong một sát na khi lưỡi cuốc chạm đất, nàng cảm giác như toàn bộ không gian xung quanh Linh Điền Phong khẽ run lên. Không phải là chấn động của mặt đất, mà là quy luật của không gian như bị một bàn tay vô hình ép phải mở ra một lối đi. Lớp đất đá vốn được bảo vệ bởi linh trận của tông môn, cứng như sắt thép, vậy mà dưới cái lưỡi cuốc rỉ sét ấy lại mềm mại như đậu phụ, ngoan ngoãn bị lật lên.
"Lạ thật…" Liễu Nhược Băng lẩm bẩm.
Nàng không nhìn ra được phẩm cấp của cái cuốc, nhưng nàng cảm nhận được một hơi thở… cổ xưa. Rất xưa, xưa đến mức giống như nó đã tồn tại từ khi trời đất còn là một mảnh hỗn độn.
Giữa lúc đó, một tiếng cười lạnh lẽo từ trên không trung vọng xuống, phá vỡ bầu không khí thanh bình.
"Ha ha ha! Không ngờ Thanh Vân Môn chúng ta đường đường là một phương đại phái, vậy mà vẫn còn kẻ dùng loại phế đồng nát sắt này để làm ruộng. Thật là bôi tro trát trấu vào mặt tổ tông!"
Một đám mây đen hạ xuống, trên đó đứng mấy nam tử mặc đạo bào thêu hình lò rèn đỏ rực. Dẫn đầu là một thanh niên có vẻ ngoài kiêu ngạo, tay cầm một thanh trọng kiếm tỏa ra hỏa khí bức người.
Hắn chính là Triệu Thiết Thủ, thiên tài đệ tử của Luyện Khí Phong, nổi tiếng với khả năng giám định binh khí và tính cách nóng nảy. Hôm nay hắn đi ngang qua Linh Điền Phong để tìm Tiêu Dao Tử đòi nợ rượu cho sư phụ mình, không ngờ lại bắt gặp cảnh tượng này.
"Hóa ra là Triệu sư huynh." Diệp Trường An dừng tay, lau mồ hôi trên trán, cười nói: "Đồ của tôi tuy xấu nhưng được cái bền. Sư huynh đến tìm sư phụ tôi sao? Lão đang bận… luận đạo với bình rượu ở sau núi rồi."
Triệu Thiết Thủ đáp xuống đất, ánh mắt khinh khỉnh quét qua chiếc cuốc rỉ sét trên tay Diệp Trường An. Hắn đột nhiên cười gằn:
"Bền? Diệp Trường An, ngươi tu luyện đến ngu người rồi sao? Thứ này cùng lắm chỉ là sắt phàm bị oxy hóa. Nhìn thanh 'Xích Diễm Kiếm' này của ta xem, đây mới là chân chính Thần binh linh khí!"
Triệu Thiết Thủ vừa nói vừa múa may thanh kiếm hỏa hồng. Sức nóng tỏa ra khiến mấy cây cải thảo tội nghiệp của Diệp Trường An bắt đầu héo rũ.
Diệp Trường An nhìn mấy cây cải, lông mày hơi nhíu lại, lòng đau như cắt: "Ấy, sư huynh bình tĩnh! Kiếm của huynh tốt, rất tốt, nhưng xin huynh thu hỏa khí lại, cải của ta mới gieo hạt hôm qua…"
"Phế vật!" Triệu Thiết Thủ không những không thu lại mà còn cố ý chém một đường kiếm khí sạt qua chân Diệp Trường An, nhắm thẳng vào chiếc cuốc rỉ sét kia: "Để ta giúp ngươi đập nát cái đống rác này, coi như là giúp Linh Điền Phong dọn dẹp môi trường!"
"Đừng!" Liễu Nhược Băng quát khẽ, định tuốt kiếm ngăn cản.
Nhưng nàng chậm một bước. Hoặc nói đúng hơn, Diệp Trường An "vô tình" đưa chiếc cuốc ra đỡ một cách rất tự nhiên.
*Keng!*
Một tiếng động vang lên, nhưng không phải tiếng kim loại va chạm giòn giã. Nó trầm đục như tiếng sấm nổ sâu trong lòng đất.
Trước con mắt ngỡ ngàng của tất cả mọi người, thanh Xích Diễm Kiếm – Linh binh bậc trung được luyện từ thâm hải hỏa thạch – khi chạm vào lưỡi cuốc rỉ sét thì giống như gặp phải thiên địch. Hỏa diễm trên kiếm tắt ngóm trong chớp mắt. Sau đó, những vết rạn nứt như mạng nhện lan nhanh từ mũi kiếm đến tận chuôi.
*Rắc! Rắc rắc!*
Thanh kiếm gãy vụn thành hàng trăm mảnh nhỏ, rơi xuống đất như những miếng vảy sắt tầm thường.
Triệu Thiết Thủ đứng hình, hai tay vẫn còn giữ tư thế cầm chuôi kiếm, miệng há hốc không thốt nên lời. Đầu óc hắn quay cuồng: "Kiếm của ta… Thần binh của ta… bị một cái cuốc rỉ… bẻ gãy?"
Diệp Trường An cũng trợn tròn mắt, tỏ vẻ kinh hãi tột độ: "Trời đất ơi! Triệu sư huynh, huynh xem này! Huynh dùng lực mạnh quá làm hỏng kiếm rồi kìa! Ta đã bảo mà, đồ của ta cứng lắm, dùng không cẩn thận là gãy đồ nhà người ta ngay…"
Nói rồi, Diệp Trường An nhanh chóng giấu chiếc cuốc ra sau lưng, gương mặt tràn đầy vẻ hối lỗi và sợ hãi (giả trân).
"Ngươi… ngươi dùng yêu pháp gì?" Triệu Thiết Thủ gầm lên, khuôn mặt đỏ gay vì nhục nhã.
"Không có, thật sự không có mà!" Diệp Trường An lùi lại, "Nó chỉ là cái cuốc cũ thôi mà!"
Trong đầu Diệp Trường An, một âm thanh máy móc vang lên:
【 Đinh! Cảnh báo: Ký chủ vô tình kích hoạt thuộc tính "Chấn Nhiếp" của 'Thần Nông Cổ Khí'. 】
【 Thông tin vật phẩm: Cái cuốc rỉ sét. 】
【 Lai lịch thật sự: Là một mảnh vỡ cốt lõi của 'Khai Thiên Rìu' từ thời Hồng Hoang. Sau khi Khai Thiên đại đế hoàn thành sứ mệnh, chiếc rìu vỡ nát, mảnh vỡ lớn nhất rơi xuống hỗn độn linh điền, qua hàng triệu năm bị linh khí bào mòn, ẩn giấu thần hoa, hóa thành hình dạng dụng cụ làm nông. 】
【 Trạng thái: Phong ấn (99%). Dù vậy, nó vẫn có thuộc tính "Tuyệt đối phá phòng" và "Vạn pháp bất xâm". 】
Diệp Trường An đổ mồ hôi hột. Mẹ kiếp, hệ thống ơi là hệ thống, ngươi có thể cho ta cái gì bình thường một chút không? Khai Thiên Rìu? Ngươi muốn ta cuốc nát cả cái Thanh Lam Giới này sao?
Triệu Thiết Thủ định xông lên lần nữa, nhưng Liễu Nhược Băng đã tiến lên một bước, Băng Hàn Kiếm Ý lạnh thấu xương lan tỏa:
"Triệu sư huynh, ở Linh Điền Phong gây hấn, lại định ra tay với đồng môn không có tu vi cao, huynh muốn lên Hình Phạt Đường ngồi chơi sao?"
Nhìn thấy đại sư tỷ ra mặt, Triệu Thiết Thủ dù uất ức đến nổ phổi cũng không dám làm càn. Hắn nhìn chằm chằm vào cái cuốc sau lưng Diệp Trường An với ánh mắt vừa sợ vừa tham lam, cuối cùng chỉ có thể nghiến răng:
"Hừ! Diệp Trường An, ngươi đợi đó. Đống đồng nát kia chắc chắn là có cổ quái, ta sẽ báo cáo việc này lên tông môn!"
Nói xong, hắn cùng đám đệ tử chật vật leo lên mây đen, chạy mất dạng.
Linh Điền Phong trở lại yên tĩnh.
Liễu Nhược Băng thu kiếm, xoay người nhìn Diệp Trường An. Nàng không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm vào cái cuốc. Một lúc lâu sau, nàng mới thở dài:
"Sư đệ, cái cuốc đó… đệ nhặt được ở đâu?"
Diệp Trường An gãi gãi đầu, vẻ mặt thật thà đến mức ai cũng muốn tin: "Hồi trước em đi dọn kho phân chuồng sau núi, thấy nó nằm lăn lóc ở đấy, dùng thấy thuận tay nên cứ dùng thôi. Chắc là do người ta dùng lâu quá, tích tụ chút uế khí, nên mới làm gãy kiếm của Triệu sư huynh đấy mà."
Liễu Nhược Băng nhìn hắn, trong lòng thầm nghĩ: *Uế khí mà chém nát Linh binh? Sư đệ ơi sư đệ, đệ coi ta là đứa trẻ ba tuổi sao?*
Nhưng nàng cũng không gặng hỏi. Mỗi người đều có bí mật của mình, và ở cái chốn tu tiên đầy rẫy tranh đoạt này, biết càng ít đôi khi lại càng an toàn. Nàng chỉ nhắc nhở một câu:
"Cất kỹ nó đi. Triệu Thiết Thủ là kẻ nhỏ mọn, hắn sẽ không bỏ qua đâu. Huống hồ, nếu người của Luyện Khí Phong biết được có một 'thần vật' giấu trong lớp rỉ sét kia, họ sẽ kéo đến đây đòi 'nghiên cứu' đấy."
"Vâng, vâng, tỷ nói phải." Diệp Trường An gật đầu lia lịa như gà mổ thóc.
Chờ Liễu Nhược Băng đi xa, Diệp Trường An mới thở phào một cái, lấy cái cuốc ra, nhìn kỹ lại.
Ở góc dưới lưỡi cuốc, dưới lớp rỉ vàng khè, có một đường vân mờ nhạt hình rồng bay phượng múa, trông giống như một chữ "Khai" cực kỳ cổ xưa. Nếu nhìn lâu, tâm trí như bị hút vào một vực thẳm mênh mông, nơi trời đất chưa hình thành.
"Khai Thiên Rìu sao?" Diệp Trường An lẩm bẩm.
Hắn bỗng nhiên cười khổ, nhặt một mảnh xương mục gần đó, cẩn thận gõ gõ vào lưỡi cuốc: "Này, lão huynh, dù ngươi có là Thần khí khai thiên lập địa đi chăng nữa, thì ở đây ngươi cũng chỉ là một cái cuốc. Ta cần ngươi giúp ta xới luống củ cải này cho thật tơi, nếu làm tốt, tối nay ta sẽ lấy vải lụa lau rỉ cho ngươi. Nếu không…"
*Vút.*
Nhị Hắc ở bên cạnh rùng mình một cái khi thấy Diệp Trường An cầm cái cuốc… ném một cái nhẹ nhàng xuống đất.
Lưỡi cuốc không hề cắm sâu, nhưng một luồng sức mạnh ôn hòa tỏa ra, đất cứng bỗng chốc trở nên xốp mịn như cát biển, linh khí bên dưới bị ép tuôn trào lên, bao bọc lấy những hạt giống cải thảo.
Diệp Trường An thỏa mãn nhìn thành quả: "Tu tiên làm gì cho mệt? Có Thần khí trong tay để trồng rau, đó mới là cảnh giới cao nhất của sự hưởng thụ."
Đúng lúc này, sư phụ Tiêu Dao Tử lảo đảo từ sau núi đi ra, tay ôm bình rượu, mắt nhắm mắt mở nhìn Diệp Trường An:
"Trường… An à… Sao cái ruộng cải này của ngươi… trông như vừa được thánh nhân nào đến gia trì thế này? Có… có bán không? Vi sư định đổi lấy mấy bình… ức… rượu…"
"Sư phụ, thầy say quá rồi, đi ngủ đi."
"Không say… ta thấy cái cuốc của ngươi đang phát sáng…"
"Thầy hoa mắt rồi, đó là nắng chiếu vào đống rỉ sắt thôi."
Diệp Trường An thản nhiên dắt cuốc vào hông, lững thững đi về phía ao cá, để lại Tiêu Dao Tử đứng đó dụi mắt liên tục.
Hắn không biết rằng, ở Thượng giới xa xôi, một bức tượng cổ đại của Khai Thiên Đại Đế vốn đã im lìm hàng vạn năm, bỗng nhiên nứt ra một vết nhỏ ở cánh tay. Những vị tiên lão đứng đầu thế giới kinh hoàng bạt vía, thi triển đủ mọi thần thông để bói toán, nhưng kết quả nhận lại chỉ là một đám mây mù và… một mùi phân bón hữu cơ nồng nặc.
Bí mật về cái cuốc rỉ sét, mới chỉ là khởi đầu của những sự hỗn loạn sắp tới. Mà chủ nhân của nó, lúc này đang bận tâm về việc làm sao để lũ cá chép dưới ao không nhảy lên tranh ăn với Nhị Hắc.
"Ăn ít thôi, chúng mày mà hóa rồng cả lũ thì ta biết lấy gì nấu canh?"
Tiếng chửi mắng nhẹ nhàng của Diệp Trường An vang vọng giữa nắng vàng Linh Điền Phong, thanh thản và bình yên đến lạ lùng.