Ta Ở Tiên Môn Làm Ruộng Chờ Thành ThánhChương 25: Liễu Nhược Băng làm bảo vệ vườn**
Sương mù ban sớm trên Linh Điền Phong nhàn nhạt như lớp lụa mỏng, bao phủ lấy những sườn đồi xanh mướt. Tiếng chim hót líu lo hòa cùng tiếng cuốc đất đều đặn tạo nên một bản nhạc đồng quê thanh bình, hoàn toàn tách biệt với sự xô bồ, tranh đấu của các ngọn núi tu luyện khác trong Thanh Vân Môn.
Diệp Trường An ngáp một cái dài, đưa tay dụi mắt, chân đi dép rơm, ống quần xắn cao để lộ bắp chân săn chắc nhưng lấm lem bùn đất. Hắn vác cái cuốc rỉ sét trên vai, lững thững đi ra vạt đất phía Đông – nơi hắn dự định gieo một loại linh thực mới mà hệ thống vừa ban thưởng tối qua: "Hàn Băng Thủy Cúc".
Hệ thống bảo rằng, loại hoa này nếu trồng thành công, hương thơm của nó có thể làm dịu tâm ma, tăng cường thần thức. Đối với người khác, đây là chí bảo vô giá, nhưng với Diệp Trường An, hắn chỉ nghĩ đơn giản: "Mùa hè sắp đến rồi, trồng ít hoa này cho nó mát mẻ, tối ngủ không cần dùng bùa hạ nhiệt."
"Nhị Hắc, xê ra! Đừng có chắn đường ta."
Hắn đá nhẹ vào mông con chó đen đang nằm phục bên hàng rào. Nhị Hắc gầm gừ một tiếng lười biếng, vẫy vẫy cái đuôi ngắn ngủn, cặp mắt tinh quái liếc nhìn chủ nhân một cái rồi lại tiếp tục nằm bẹp xuống, hưởng thụ linh khí nồng đậm tỏa ra từ đất.
Nhưng hôm nay, Linh Điền Phong không chỉ có một người một chó.
Dưới gốc cây đại thụ cách đó không xa, một bóng hình trắng muốt như tuyết, thanh lãnh như trăng rằm đang tĩnh tọa. Liễu Nhược Băng, vị "Băng Sơn Kiếm Tiên" lừng danh của Thanh Vân Môn, lúc này đang đặt thanh trường kiếm Thanh Sương lên đầu gối, đôi mắt phượng khép hờ, hơi thở đều đặn theo nhịp điệu của đất trời.
Kể từ khi ăn bát cháo củ cải của Diệp Trường An và chữa khỏi nội thương kinh mạch, nàng dường như đã coi nơi này là "Thánh địa" tu hành. Sáng sớm hôm nay, nàng đến còn sớm hơn cả khi Diệp Trường An ngủ dậy.
Diệp Trường An thấy nàng, khẽ tặc lưỡi: "Đại sư tỷ, sớm thế này đã tới 'dưỡng già' rồi sao? Ta bảo này, phía sau núi có suối nước khoáng, cô ra đó mà ngắm cảnh, đừng đứng đây chắn nắng của rau."
Liễu Nhược Băng mở mắt, ánh kiếm trong con ngươi chợt loé lên rồi biến mất, thay vào đó là một vẻ phức tạp. Nàng đứng dậy, thanh y bay khẽ trong gió, cúi người hành lễ theo kiểu vãn bối đối với tiền bối:
"Diệp sư đệ, tu vi của ta đã hoàn toàn ổn định, thậm chí kiếm ý còn có dấu hiệu đột phá. Ta biết tất cả là nhờ ân huệ của huynh. Đại ân không lời nào xiết, Nhược Băng nguyện ý ở lại đây, làm một người canh vườn cho huynh trong một tháng để báo đáp."
Diệp Trường An nghe xong, suýt chút nữa đánh rơi cái cuốc. Hắn gãi đầu, vẻ mặt đầy sự cự tuyệt: "Ấy ấy, đừng! Cô là đại sư tỷ, là tương lai của tông môn, bảo vệ vườn rau cho ta thì ai đi luyện kiếm? Vả lại, vườn rau của ta có gì mà bảo vệ? Nhị Hắc nó sủa một tiếng là bọn thỏ rừng chạy sạch rồi."
"Gâu!" Nhị Hắc như hiểu ý, sủa vang một tiếng phụ họa, trông vô cùng đắc ý.
Liễu Nhược Băng lắc đầu, giọng nói kiên định: "Trường An sư đệ đừng khiêm tốn. Những thứ huynh trồng ở đây, tùy tiện lấy ra một gốc cũng đủ khiến các lão quái vật Nguyên Anh điên cuồng. Để huynh một mình chăm sóc, ta không yên tâm. Huynh cứ việc trồng trọt, kẻ nào dám bén mảng đến làm loạn Linh Điền Phong, trước tiên phải hỏi qua kiếm trong tay ta."
Dứt lời, nàng không đợi Diệp Trường An phản đối, xoay người đi ra cổng hàng rào gỗ. Nàng đứng đó, lưng thẳng như một ngọn thương, kiếm ý lạnh lẽo tản ra xung quanh, biến khu vườn nhỏ thành một vùng "cấm địa" bất khả xâm phạm.
Diệp Trường An nhìn bóng lưng của nàng, chỉ biết thở dài: "Đúng là khổ sở. Một cô gái đẹp thế này mà đầu óc lại có vấn đề. Thích làm bảo vệ thì cứ làm đi, miễn là không đòi tiền lương của ta là được."
Hắn nhún vai, bắt đầu cắm cúi cuốc đất.
Trong mắt kẻ khác, Diệp Trường An đang cuốc đất một cách vụng về, không chút kỹ xảo. Nhưng trong mắt Liễu Nhược Băng lúc này, mỗi phát cuốc của hắn đều như mang theo vận luật của Đại Đạo. Đường cuốc đi đến đâu, quy tắc không gian ở đó dường như được sắp xếp lại, bùn đất vốn cứng nhắc bỗng trở nên tràn đầy sinh cơ.
"Thật là đáng sợ… Đây chính là 'Dĩ Nông Nhập Đạo' trong truyền thuyết sao?" Liễu Nhược Băng thầm kinh hãi. Càng nhìn nàng càng cảm thấy kiếm tâm của mình rung động, dường như những nút thắt trong kiếm đạo bấy lâu nay đang dần tan biến theo từng nhát cuốc của hắn.
Thế nhưng, sự yên bình không kéo dài lâu.
Dưới chân núi Linh Điền Phong, một đám người đang hầm hổ đi lên. Dẫn đầu là một nam tử mặc cẩm y sang trọng, khí thế bất phàm, phía sau là bốn năm tên đệ tử nội môn đi theo hầu hạ. Đây chính là Vương Lực – con trai của một vị trưởng lão quyền thế thuộc Hình Phạt Đường, cũng là một trong những kẻ luôn tự phụ về thiên tư của mình.
Vương Lực gần đây nghe đồn Liễu Nhược Băng đại sư tỷ từ khi bị thương bỗng dưng suốt ngày quanh quẩn ở Linh Điền Phong – cái nơi nghèo nàn nhất tông môn. Hắn vốn thầm ngưỡng mộ Nhược Băng từ lâu, nghe tin này thì vừa ghen tị vừa tức giận. Hắn cho rằng Diệp Trường An nhất định đã dùng tà thuật hoặc lời lẽ lừa gạt gì đó để giữ chân vị nữ thần trong lòng hắn.
"Cái tên phế vật Diệp Trường An kia, dám dụ dỗ đại sư tỷ đến chỗ hôi hám này cuốc đất cho hắn? Hôm nay ta phải cho hắn biết tay!" Vương Lực hùng hổ mắng nhiếc.
Khi bọn chúng leo đến gần cổng vườn, hơi lạnh thấu xương bỗng chốc ập đến khiến cả đám run lên cầm cập.
"Đứng lại."
Một giọng nói lạnh lùng vang lên, nhẹ như hơi gió nhưng lại chứa đựng uy áp không thể phản kháng.
Vương Lực ngẩng đầu lên, thấy Liễu Nhược Băng đứng ở cổng, liền vội vàng nặn ra một nụ cười nịnh nọt: "Nhược Băng sư tỷ! Sao tỷ lại ở đây? Muội muội đến để đón tỷ về Kiếm Phong đây. Cái nơi khỉ ho cò gáy này làm sao xứng với thân phận của tỷ…"
Liễu Nhược Băng không thèm liếc mắt nhìn hắn lấy một cái, Thanh Sương kiếm trong tay vẫn nằm trong bao nhưng khí lạnh đã lan ra khắp mặt đất: "Linh Điền Phong là nơi thanh tu, người không phận sự miễn vào. Biến."
Sắc mặt Vương Lực cứng đờ, rồi hắn nhìn vào trong vườn, thấy Diệp Trường An đang lom khom… bón phân hữu cơ (thực chất là linh dược hóa lỏng), bèn nổi trận lôi đình: "Sư tỷ! Tỷ nhìn hắn xem! Hắn chỉ là một tên Luyện Khí tầng 3 phế vật, hắn đang sỉ nhục tỷ bằng cách để tỷ đứng gác cổng trong khi hắn làm ruộng! Diệp Trường An, ngươi có gan thì ra đây cho ta!"
Trong vườn, Diệp Trường An dừng tay, lau mồ hôi trên trán, lẩm bẩm: "Lại tới nữa… Thật là phiền chết đi được. Nhị Hắc, sao ngươi không sủa đi?"
Nhị Hắc hé mắt nhìn Vương Lực một cái, rồi hừ mũi, quay đầu đi chỗ khác như thể muốn nói: "Cái loại tép riu này không xứng để bổn vương mở miệng."
Vương Lực thấy mình bị ngó lơ, tức tối vung tay: "Các ngươi, lên! Đập nát cái hàng rào này cho ta, ta không tin Liễu Nhược Băng thật sự ra tay với đồng môn vì một tên phế vật!"
Mấy tên đệ tử đi cùng do dự một chút, nhưng dưới sự thúc giục của Vương Lực, bọn chúng cũng lấy can đảm lao lên.
*Oanh!*
Một luồng kiếm khí màu xanh nhạt bùng nổ ngay dưới chân bọn chúng. Mặt đất bị xé toạc thành một rãnh sâu hoắm, băng giá lập tức bao phủ lấy cây cỏ xung quanh, biến tất cả thành những bức tượng băng lấp lánh.
"Vượt qua vạch này, chết." Ánh mắt Liễu Nhược Băng lạnh đến cực điểm.
Vương Lực lảo đảo lùi lại, mặt cắt không còn giọt máu: "Sư tỷ… tỷ thật sự… tỷ điên rồi sao? Vì hắn mà tỷ muốn giết đồng môn?"
"Hắn là sư đệ của ta, còn nơi này là ruộng của hắn. Ta đã nói mình là bảo vệ của nơi này, lời của kiếm tiên không có chuyện rút lại." Liễu Nhược Băng từ từ rút Thanh Sương kiếm ra khỏi bao. Tiếng kiếm ngân vang lanh lảnh khắp núi rừng, khiến đám chim chóc đang đậu gần đó cũng sợ hãi bay tán loạn.
"Sư tỷ! Cẩn thận! Đừng có chém hỏng mấy cái cây giống ta mới trồng!" Diệp Trường An ở trong vườn hốt hoảng hét lên. Hắn không sợ Vương Lực bị chém, hắn chỉ sợ kiếm khí của Liễu Nhược Băng quá mạnh sẽ làm cháy mấy cây "Hàn Băng Thủy Cúc" non nớt của hắn.
Liễu Nhược Băng nghe tiếng gọi, khí thế đang lạnh lùng bỗng hơi khựng lại, nàng nhẹ nhàng thu bớt lực lượng, trầm giọng đáp: "Huynh cứ yên tâm, không một mảnh bụi nào bay vào được ruộng của huynh đâu."
Vương Lực tức đến nổ phổi. Hắn vốn nghĩ mình đến đây để giải cứu nữ thần, ai ngờ nữ thần lại tình nguyện làm "chó giữ nhà" (hắn không dám nói từ này ra) cho kẻ khác, lại còn nghe lời hắn răm rắp.
"Được! Được lắm! Diệp Trường An, ngươi cứ đợi đấy. Ta sẽ về báo với Hình Phạt Đường rằng ngươi dùng yêu thuật mê hoặc đại sư tỷ!" Vương Lực không dám tiến tới nữa, chỉ biết buông lời đe dọa rồi cùng đám lâu la chạy trối chết xuống núi.
Linh Điền Phong trở lại với sự im ắng vốn có.
Diệp Trường An thở phào một cái, tiếp tục công việc trồng trọt. Liễu Nhược Băng tra kiếm vào vỏ, lại quay về tư thế đứng gác lúc nãy, nhưng lần này trên mặt nàng thấp thoáng một nụ cười rất nhẹ. Nàng nhận ra, việc canh gác một mảnh ruộng bỗng nhiên khiến tâm cảnh nàng trở nên bình thản lạ lùng. Không cần phải tranh đấu, không cần phải suy tính, chỉ cần giữ vững sự bình yên cho nơi này.
Mặt trời dần lên cao, ánh nắng vàng rực rỡ đổ xuống. Diệp Trường An cuối cùng cũng trồng xong luống hoa. Hắn đứng dậy, duỗi lưng một cái thật mạnh, xương cốt phát ra tiếng kêu "răng rắc" giòn tan.
"Xong rồi! Nhọc nhằn quá đi mất."
Hắn đi tới cạnh hàng rào, nhìn Liễu Nhược Băng vẫn đứng đó, mặt không đổi sắc. Hắn lấy trong túi ra một quả dưa chuột dài xanh mướt, vỏ còn đọng những hạt sương li ti và bám chút bụi đất, đưa cho nàng:
"Này, đứng nắng cả buổi chắc là khát rồi. Ăn cái này đi, ta mới hái ở giàn phía sau."
Liễu Nhược Băng nhìn quả dưa chuột, có chút ngây người. Ở tu vi của nàng, sớm đã đạt tới cảnh giới ích cốc, không cần ăn uống thực phẩm trần gian. Nhưng khi nhìn quả dưa trên tay Diệp Trường An, nàng ngửi thấy một mùi hương thanh khiết cực kỳ, thậm chí chỉ hít một hơi, linh lực trong cơ thể nàng đã tự động vận chuyển nhanh hơn vài phần.
"Đây là… Thanh Linh Thúy Qua?" Nàng kinh ngạc thốt lên. Đây là một loại linh quả hiếm thấy có tác dụng thanh tẩy tạp chất trong linh căn, thường chỉ mọc ở những nơi linh khí cực kỳ thuần túy.
"Gì mà Thúy Qua với chả Thanh Linh? Nó là dưa chuột! Ta trồng để ăn kèm với mắm tép thôi." Diệp Trường An xua tay, trực tiếp nhét quả dưa vào tay nàng, rồi cầm một quả khác tự mình gặm một miếng "rắc" giòn tan.
Liễu Nhược Băng nhìn Diệp Trường An đang ăn một cách hồn nhiên, lòng bỗng thấy mềm lại. Nàng đưa quả dưa lên môi, khẽ cắn một miếng nhỏ.
*Oanh!*
Một luồng mát lạnh tinh khiết bùng nổ trong khoang miệng, theo thực đạo tuôn vào tứ chi bách骸 (bách hài). Nàng cảm thấy đầu óc mình chưa bao giờ minh mẫn đến thế, những mệt mỏi khi đứng gác suốt buổi sáng tan biến hoàn toàn, thay vào đó là một luồng sức sống tràn trề. Quan trọng hơn, nàng cảm nhận được một tia kiếm ý mỏng manh nhưng vô cùng sắc bén ẩn chứa trong quả dưa.
Đó không phải là kiếm ý bình thường, mà là kiếm ý sinh ra từ quy luật của sự trưởng thành, mạnh mẽ và kiên cường.
"Trường An sư đệ… quả dưa này…"
"Ngon đúng không? Nếu ngon thì mai lại đến đứng gác tiếp nhé. À không, ý ta là rảnh thì đến chơi." Diệp Trường An cười hì hì, xoa đầu Nhị Hắc: "Đi thôi Nhị Hắc, vào nấu cơm. Nay đại sư tỷ canh vườn cho ta, phải làm bữa nào thịnh soạn một chút. Củ cải hầm xương nhá!"
"Gâu gâu!"
Nhị Hắc phấn khích nhảy dựng lên. Liễu Nhược Băng cầm nửa quả dưa còn lại trong tay, nhìn theo dáng lưng hơi khom của Diệp Trường An, trong lòng nàng lúc này đã hoàn toàn chắc chắn một điều: Diệp sư đệ không phải là phế vật, cũng không phải ẩn thế cao nhân bình thường. Huynh ấy là một người đã đạt đến cảnh giới "Vô vi", lấy việc nuôi dưỡng vạn vật để tu luyện thánh tâm.
Nàng khẽ lẩm bẩm: "Đứng gác vườn cho huynh… dường như còn là phúc phần của ta."
—
Vài ngày sau đó, chuyện "Băng Sơn Kiếm Tiên" Liễu Nhược Băng tình nguyện làm bảo vệ cho tên lười Diệp Trường An đã lan truyền khắp Thanh Vân Môn. Ban đầu, ai cũng cho là tin vịt, nhưng khi tận mắt chứng kiến Liễu Nhược Băng cầm kiếm đứng dưới nắng hè, mặt không đổi sắc nhìn chằm chằm vào cổng Linh Điền Phong, cả tông môn rúng động.
Chưởng môn Vân Thái Nhất nghe tin, định tới để hỏi cho ra nhẽ. Nhưng vừa bước tới chân núi, ông bỗng nhìn thấy Liễu Nhược Băng đang… cầm một cái bình tưới nước, giúp Diệp Trường An tưới rau với vẻ mặt vô cùng thành kính.
Vân Thái Nhất vuốt râu, đứng lặng hồi lâu rồi quay lưng đi thẳng, chỉ để lại một câu:
"Đừng làm phiền bọn họ. Có lẽ… truyền thừa của tổ sư Thanh Vân chúng ta, rốt cuộc đã tìm thấy nơi nảy mầm rồi."
Mà lúc này, trong căn nhà tranh trên đỉnh núi, Diệp Trường An đang nhăn mặt nhìn vào thông báo của hệ thống:
*[Nhiệm vụ hoàn thành: Bảo vệ linh điền lần thứ nhất (có trợ giúp).*
*Phần thưởng: Kỹ năng 'Cỏ Cây Đều Là Kiếm' (Level Max).*
*Chú thích: Chủ nhân có thể tùy ý điều khiển bất kỳ cọng cỏ, lá cây nào trong vườn thành thần kiếm diệt thế. Xin lưu ý: Đừng dùng kỹ năng này để tỉa hàng rào, quá lãng phí.]*
Diệp Trường An thở dài: "Lại là kỹ năng đánh nhau. Ta chỉ muốn học cách làm sao để trồng khoai tây to hơn thôi mà. Cái hệ thống này đúng là không hiểu lòng người!"
Hắn nằm xuống ghế mây, đung đưa cái chân, tay cầm quạt nan phe phẩy. Ngoài kia, đại sư tỷ đang chuyên tâm tưới nước cho mấy gốc cải thảo. Nắng chiếu vào bóng áo trắng của nàng, tạo nên một khung cảnh đẹp như tranh vẽ.
Linh Điền Phong, từ một ngọn núi bị lãng quên, bỗng chốc trở thành nơi thần bí nhất Thanh Vân Môn, bắt đầu những tháng ngày vừa kỳ quái, vừa hài hước của vị "nông dân" sắp thành Thánh.