Ta Ở Tiên Môn Làm Ruộng Chờ Thành ThánhChương 26: Mùa thu hoạch ngô**
Gió thu nhè nhẹ lướt qua đỉnh Linh Điền Phong, mang theo hơi lạnh thanh tân và mùi hương nồng đượm của bùn đất hòa quyện với linh khí. Thu tới, cả một vùng ngọn núi vốn hẻo lánh này như được khoác lên mình một tấm áo bào bằng vàng ròng lộng lẫy.
Diệp Trường An vươn vai một cái thật dài, tiếng xương cốt trong người kêu "răng rắc" như bắp rang bơ. Hắn đẩy cánh cửa liếp của gian nhà tranh, nheo nheo mắt nhìn về phía cánh đồng ngô nằm ở sườn phía Đông.
Đó không phải là những cây ngô thông thường. Mỗi cây cao hơn trượng, thân cây to bằng bắp đùi người lớn, xanh mướt một màu ngọc bích, trên đó treo lủng lẳng những bắp ngô dài quá khuỷu tay. Lớp vỏ lụa bên ngoài vẫn còn xanh, nhưng những sợi râu ngô đã chuyển sang màu đỏ tía đậm, khô lại thành búi, báo hiệu mùa thu hoạch đã đến lúc chín muồi.
"Lại phải làm việc rồi… Tại sao làm Thánh nhân không thể nằm một chỗ mà rụng xuống cho mình hưởng nhỉ?"
Trường An lẩm bẩm đầy oán hận, tay với lấy chiếc nón lá cũ kỹ treo bên vách, tiện tay xỏ chân vào đôi dép rơm mòn vẹt. Bên hông hắn vẫn dắt cái liềm rỉ sét trông như sắp rã rời đến nơi, nhưng nếu có đại lão nào ở thượng giới nhìn thấy, chắc chắn sẽ trợn mắt nghẹn họng mà rụng mất nửa cái mạng — cái "liềm rỉ" ấy thực chất đang tỏa ra những tia đạo vận huyền ảo, dường như chỉ cần một động tác cắt nhỏ cũng có thể rạch đôi vạn dặm hư không.
"Gâu!"
Một tiếng sủa ngắn gọn nhưng tràn đầy uy nghiêm vang lên. Nhị Hắc từ dưới gốc cây ngô đồng đại thụ chậm rãi bước ra. Con chó đen này vốn dĩ là một vị Kỳ Lân viễn cổ, oai phong lẫm liệt, nhưng giờ đây nó lại lộ vẻ lười biếng chẳng kém gì chủ nhân, cái đuôi ngoáy tít, đôi mắt tinh ranh liếc nhìn cánh đồng ngô với vẻ thèm thuồng rõ rệt.
"Nhị Hắc, đừng có mà nhìn. Lát nữa thu hoạch xong, phần bẹ và lõi là của ngươi, hạt là của ta, nghe rõ chưa?"
Nhị Hắc khinh bỉ liếc hắn một cái, ý muốn nói: "Chủ nhân, ngài còn bủn xỉn hơn cả quỷ, ta giữ vườn cho ngài bao lâu nay, chẳng lẽ một bắp ngô cũng không đáng sao?".
Đúng lúc này, từ trong làn sương mù ảo diệu của trận pháp hộ sơn, một bóng dáng thanh tú, thoát tục như tiên tử từ tranh vẽ bước ra. Liễu Nhược Băng mặc một bộ đạo bào trắng giản dị, sau lưng mang theo trường kiếm, khí chất lạnh lùng như băng tuyết ngàn năm, nhưng khi nhìn thấy Diệp Trường An, đôi mắt ấy lại thoáng qua một tia cung kính và ấm áp.
"Diệp sư huynh, hôm nay thu hoạch ngô sao? Để muội giúp huynh."
Trường An xua xua tay, bộ dạng cực kỳ "chill": "Đại sư tỷ, muội là thiên tài kiếm đạo, tay cầm kiếm là để trảm yêu trừ ma, làm sao có thể để muội cầm liềm bẻ ngô được? Phiền phức lắm, phiền phức lắm!"
Liễu Nhược Băng lắc đầu, nghiêm túc nói: "Sư huynh lại khiêm tốn rồi. Ở Linh Điền Phong, mỗi một bông hoa ngọn cỏ đều chứa đựng đại đạo. Với muội, bẻ ngô chính là rèn luyện tâm tính, là loại kiếm đạo thuần túy nhất."
Trường An thở dài, trong lòng thầm nghĩ: *Thôi xong, nàng ta lại bắt đầu suy diễn rồi. Ta chỉ là lười bẻ một mình thôi mà!*
Hai người và một chó bắt đầu tiến vào ruộng ngô. Trường An vươn tay chộp lấy một bắp ngô lớn nhất, nhẹ nhàng xoay một cái.
"Rắc!"
Một tiếng kêu giòn tan vang lên giữa không gian tĩnh mịch. Ngay lập tức, trong đầu Diệp Trường An vang lên thanh âm máy móc của hệ thống:
*[Ting! Chúc mừng ký chủ thu hoạch 'Linh Ngô Cửu Phẩm' đầu tiên. Kinh nghiệm nông phu +100. Đã mở khóa thuộc tính ẩn của mùa thu.]*
Trường An không mấy quan tâm đến tiếng ting ting đó, hắn bóc lớp vỏ lụa ra. Ngay lập tức, một luồng ánh sáng vàng kim dịu nhẹ tỏa ra, lấp lánh như nắng chiều. Những hạt ngô đều tăm tắp, căng mọng như những viên hoàng ngọc ròng, mỗi hạt đều ẩn chứa một lượng linh khí thuần khiết đến mức hóa lỏng, tỏa ra hương thơm dịu ngọt khiến người ta chỉ cần ngửi một hơi cũng thấy tinh thần sảng khoái, tu vi lung lay sắp đột phá.
Liễu Nhược Băng đứng bên cạnh nhìn thấy cảnh này, đồng tử co rút lại.
*Hóa ra… đây chính là Linh Ngô mà sư huynh đã chăm sóc suốt ba tháng qua sao? Lớp vỏ ngoài tầm thường kia chỉ là để che giấu thiên cơ. Chỉ cần một bắp này xuất hiện bên ngoài, e là các đại tông môn sẽ tranh giành đến mức đầu rơi máu chảy!*
Trường An cầm bắp ngô lên, càu nhàu: "Hạt ngô năm nay hơi cứng, chắc là do ta bón phân hơi quá tay. Lát nữa chắc phải hầm kỹ một chút."
Nói xong, hắn lại thoăn thoắt bắt tay vào việc. Từng bắp ngô rụng xuống giỏ tre sau lưng hắn. Liễu Nhược Băng cũng không đứng xem, nàng dùng kiếm ý của mình để nâng những bắp ngô lên, nhẹ nhàng đặt vào giỏ. Nhị Hắc thì bận rộn… xua đuổi những con côn trùng nhỏ vốn là yêu thú cấp cao đang cố lẻn vào hít hà linh khí.
Thời gian trôi đi, khi mặt trời lên đến đỉnh đầu, cánh đồng ngô rộng lớn đã được thu hoạch gần xong. Diệp Trường An vùi mình trong đống vỏ ngô, mồ hôi nhễ nhại, hắn quẹt ngang trán một cái, miệng lẩm bẩm: "Xong rồi, mệt chết ta. Hệ thống, tổng kết đi chứ?"
Bỗng nhiên, một luồng ánh sáng tím huyền diệu từ hư không giáng xuống, bao phủ lấy toàn thân Diệp Trường An.
*[Ting! Nhiệm vụ mùa thu: 'Thu hoạch mười vạn bắp ngô' hoàn thành viên mãn.]*
*[Ký chủ nhận được phần thưởng đặc biệt từ Thần Cấp Nông Phu Hệ Thống: Thần thông 'Kim Cương Bất Hoại'.]*
Trường An khựng lại: "Kim Cương Bất Hoại? Cái tên nghe kêu đấy, nhưng có giúp ích gì cho việc trồng rau không?"
Hắn lập tức kiểm tra thông tin kỹ năng:
*[Kim Cương Bất Hoại: Sau khi kích hoạt, cơ thể ký chủ sẽ đạt đến trạng thái vĩnh hằng bất diệt, vạn pháp bất xâm, nhân quả không chạm tới. Có thể chống đỡ được cú đánh toàn lực của một vị Thánh Nhân mà không tổn hao sợi tóc. Đặc biệt: Da dẻ sẽ trở nên cực kỳ bền bỉ, giúp ký chủ không bao giờ bị trầy xước tay khi làm việc đồng áng hay bị muỗi tiên đốt.]*
Mắt Trường An sáng rực lên: "Ồ! Không bị trầy xước khi làm ruộng? Không bị muỗi đốt? Cái này tốt! Cái này thực dụng nha!"
Hắn ngay lập tức vận chuyển thần thông. Chỉ thấy một luồng khí lạnh chạy dọc xương sống, lan tỏa ra khắp tứ chi bách骸. Da thịt hắn trong tích tắc hiện lên một tầng ánh sáng mờ ảo của đồng cổ, nhưng nhanh chóng biến mất, trở về vẻ mịn màng như da em bé.
Hắn tò mò rút chiếc liềm rỉ sắt ra, nhẹ nhàng chém thử vào cổ tay mình.
"Keng!"
Một tiếng va chạm của kim loại vang lên chát chúa. Liễu Nhược Băng giật mình quay lại, suýt nữa thì đánh rơi cả giỏ ngô. Nàng thấy sư huynh mình dùng chiếc liềm có thể chém đứt núi non ấy tự cứa vào mình, nhưng cổ tay hắn ngay cả một vết hằn đỏ cũng không có, ngược lại cái liềm bị bật ra, rung lên bần bật.
*Sư huynh… huynh ấy đang rèn luyện thân thể sao?* Liễu Nhược Băng bàng hoàng. *Chẳng lẽ… đây chính là đỉnh cao của kiếm đạo? Khi kiếm không thể tổn hại thân, thì bản thân người đã là một thanh thánh kiếm tối thượng?*
"Thoải mái quá!" Diệp Trường An cười híp mắt. "Nhị Hắc, tới đây cắn thử một miếng xem?"
Nhị Hắc nhìn hắn như nhìn kẻ ngốc, quay mặt đi chỗ khác. Nó thừa biết với cơ thể lúc này của Trường An, nó mà cắn vào thì chỉ có gãy răng Kỳ Lân mà thôi.
Đúng lúc không khí đang vô cùng "hài hòa", từ xa vang lên tiếng bước chân loạng choạng và mùi rượu nồng nặc.
"Trường An đồ nhi! Vi sư ngửi thấy mùi gì ngọt lắm, có phải… có phải là ngô đã chín rồi không? Khấc…"
Tiêu Dao Tử, trưởng lão của Linh Điền Phong, lão già nghiện rượu nhất Thanh Vân Môn đang liêu xiêu bước tới. Lão mặc bộ đồ lôi thôi, tay cầm bầu rượu vàng, mắt kèm nhèm nhưng mũi thì nhạy hơn cả chó săn. Vừa nhìn thấy đống Linh Ngô vàng rực dưới đất, lão lập tức tỉnh cả rượu, nhào tới như hổ đói.
"Trời đất ơi! Đây là… Hoàng Kim Linh Ngô trong truyền thuyết? Một hạt tăng mười năm thọ nguyên đây sao?"
Trường An nhanh tay xách lão sư phụ lên, kéo ra xa: "Sư phụ, bớt làm loạn đi. Cái này là ngô để ăn cơm, thọ nguyên cái gì chứ? Lão già ngài đừng có thấy cái gì sáng loáng cũng bảo là bảo vật."
"Con cái nhà ai mà bất hiếu!" Tiêu Dao Tử gào lên. "Ta mặc kệ, hôm nay ta phải ăn ngô nướng! Nhược Băng, con xem sư huynh con kìa, nó định bỏ đói sư phụ già nua này đấy!"
Liễu Nhược Băng chỉ mỉm cười nhạt, nàng đã quá quen với cảnh này. Nàng nhẹ giọng nói: "Sư phụ yên tâm, sư huynh nhất định sẽ nấu món ngon nhất đãi chúng ta."
Buổi chiều hôm đó, khói bếp từ căn nhà tranh tỏa lên nghi ngút, hòa quyện với sương thu tạo nên một khung cảnh cực kỳ điềm đạm. Diệp Trường An bắc một cái nồi lớn giữa sân, dùng nước suối linh tuyền tinh khiết nhất để luộc ngô.
Hắn không chỉ luộc, mà còn bày ra một vỉ nướng bằng than cây đào cổ thụ. Những bắp ngô được phết một lớp mật ong linh dược rừng sâu, đặt trên bếp than hồng. Tiếng mỡ mật sủi bọt "xèo xèo", mùi hương ngòn ngọt, bùi bùi tỏa ra cả một vùng, khiến các loài linh thú trong rừng xung quanh đều phải quy phục, đứng thành vòng tròn từ xa mà ngóng vào, nước dãi chảy ròng ròng.
Khi ngô chín, Tiêu Dao Tử không đợi được nữa, vồ lấy một bắp nóng hổi, há miệng ngoạm một miếng lớn.
"Oành!"
Một tiếng nổ nhỏ vang lên trong cơ thể lão. Tiêu Dao Tử trợn tròn mắt, hơi thở vốn dĩ đang suy yếu do tuổi già và vết thương cũ bỗng nhiên bùng nổ. Linh khí từ bắp ngô như dòng thác lũ tràn vào kinh mạch, sửa chữa mọi tổn thương, thọ nguyên đang cạn kiệt của lão vậy mà hiện lên ánh xanh sự sống rạng ngời.
"Ngon… ngon quá… ta cảm thấy… ta như trẻ lại trăm tuổi!" Lão vừa ăn vừa khóc, nước mắt nước mũi tèm lem.
Liễu Nhược Băng cũng cầm một bắp, thanh nhã cắn một miếng nhỏ. Hạt ngô vừa vào miệng đã tan ra như ngọc dịch, dư vị ngọt ngào thấm tận tâm can. Nàng cảm thấy kiếm ý "Băng Hàn" của mình bỗng nhiên được dung luyện thêm một tầng "Hỏa ý" của nắng thu, âm dương hòa hợp, tu vi kẹt lại từ lâu bỗng dưng lỏng lẻo.
"Cảm ơn sư huynh." Nàng cúi đầu, lòng tràn đầy cảm xúc.
Diệp Trường An thì ngồi bệt dưới đất, gặm một bắp ngô nướng bị cháy cạnh một chút. Hắn nhìn sư phụ và sư tỷ đang "đột phá" rầm rộ quanh mình mà không mảy may quan tâm. Đối với hắn, thu hoạch được là để ăn, còn tu vi thăng tiến chẳng qua chỉ là "tác dụng phụ" không mong muốn mà thôi.
"Ăn xong nhớ dọn dẹp nhé, ta phải đi ngủ bù đây." Trường An ngáp dài một cái.
Hắn đứng dậy, bước vào nhà tranh. Ánh hoàng hôn đổ dài trên lưng người nông dân trẻ tuổi ấy. Ở một góc khuất mà không ai thấy, nơi vừa rồi Trường An ngồi, một hạt ngô tình cờ rơi xuống khe đá. Chỉ trong vài nhịp thở, hạt ngô ấy mọc mầm, vươn cao, hóa thành một đóa hoa sen vàng rực rỡ, đạo vận lưu chuyển quanh quẩn không tan.
Trường An nằm trên chiếc giường gỗ cứng, vận chuyển "Kim Cương Bất Hoại" cho cơ thể mình thật thoải mái. Hắn cảm thấy cuộc sống hiện tại thật mỹ mãn.
Trồng một ít ngô, nhận một ít thần thông, ăn một bữa no nê, rồi ngủ một giấc không mộng mị. Thành Thánh sao? Chờ thêm chút nữa đi, bắp cải vụ đông còn chưa gieo hạt cơ mà…
Dưới ánh trăng thu bạc, Linh Điền Phong chìm vào tĩnh lặng. Nhị Hắc nằm trước cửa, gặm cái lõi ngô còn thừa với vẻ mặt mãn nguyện như vừa xơi tái một vị Thiên Đế. Một chương mới của vị Thánh Nhân "nông dân" cứ thế bắt đầu, bình dị nhưng đầy những điều kinh thiên động địa.