Ta Thành Trường Sinh Lão Tổ Từ Lúc Nào?
Chương 106: Đông Hoang thất thủ?**

Cập nhật lúc: 2026-05-21 12:54:14 | Lượt xem: 8

**CHƯƠNG 106: ĐÔNG HOANG THẤT THỦ?**

Hoàng hôn buông xuống trên mảnh đất Đông Hoang, nhưng đó không phải là cái rực rỡ của ráng chiều bình đạm, mà là một màu đỏ thẫm đến nghẹt thở, giống như máu của trời xanh đang không ngừng tuôn chảy.

Tiếng kêu cứu thất thanh hòa lẫn trong tiếng cười cuồng loạn của ma vật, tạo nên một bản nhạc tang thương bao trùm lên vạn lý giang sơn. Những ngọn núi sừng sững từng là nơi tọa lạc của các đại tông môn nghìn năm tuổi, giờ đây chỉ còn là đống tro tàn ngun ngút khói đen.

"Sụp đổ rồi… Vân Hải Tông sụp đổ rồi!"

Một gã tu sĩ trên người đầy vết thương, mất đi một cánh tay, lảo đảo ngã xuống từ trên phi kiếm. Gã chưa kịp gượng dậy thì một bóng đen từ trên không trung lao xuống, bộ móng vuốt sắc nhọn trực tiếp xé toạc hộ thể linh lực mỏng manh, lôi kéo gã vào bóng tối vĩnh hằng.

Trên không trung, hàng vạn đạo lưu quang đang điên cuồng đào thoát. Đó là những cường giả vốn một thời hô mưa gọi gió, nhưng lúc này, trong mắt họ chỉ còn lại nỗi kinh hoàng tột độ.

"Thái Dương Thánh Chủ, chúng ta phải đi đâu? Ngũ đại môn phái đã tan rã, ngay cả Vạn Kiếm Cung cũng bị vây khốn, Đông Hoang… chẳng lẽ thực sự không còn lối thoát sao?" Một vị lão giả râu tóc bạc phơ, vốn là trưởng lão của Linh Nhất Môn, lúc này mặt mày xám xịt, giọng nói run rẩy hỏi.

Dẫn đầu đoàn người là Triệu Vô Cực. Hắn không còn vẻ oai phong lẫm liệt của vị Thánh Chủ đứng đầu một cõi, chiếc bào thêu hoa văn thái dương lộng lẫy nay rách nát, lộ ra những vết bỏng tím tái do ma hỏa gây ra. Ánh mắt hắn hướng về phía chân trời xa xôi, nơi một dải núi xanh mờ ảo ẩn hiện giữa làn sương mù trắng xóa, dường như hoàn toàn tách biệt với thế giới đổ nát bên ngoài.

"Đi về hướng Nam!" Triệu Vô Cực cắn răng, gầm lên một tiếng lạnh lẽo: "Nơi duy nhất trên đời này mà Ma quân không thể đặt chân đến… Thanh Vân Sơn Cốc!"

Những tu sĩ đi theo hắn lộ vẻ hoang mang: "Sơn cốc đó… chẳng phải là nơi trú ngụ của một phàm nhân sao? Chúng ta trốn vào đó thì có ích gì? Chỉ tổ kéo thêm tai họa cho người vô tội!"

Triệu Vô Cực khựng lại một nhịp, trong đầu hắn hiện lên hình ảnh một thanh niên tuấn tú với ánh mắt trong veo như nước suối, tay cầm bình tưới cây, thản nhiên tưới hoa trong khi thiên địa xung quanh rung chuyển. Hắn hít sâu một hơi, giọng nói trầm xuống đầy vẻ tôn kính: "Phàm nhân? Nếu người đó là phàm nhân, thì cả chúng sinh này đều là con kiến. Đừng hỏi nhiều nữa, muốn sống, hãy dùng toàn lực thi triển độn thuật cho ta!"

Sau lưng họ, ma khí cuồn cuộn như sóng thần, nuốt chửng từng tấc đất. Trong làn khói đen kịt ấy, Ma Diễm Lão Tổ đứng trên một tòa ma điện khổng lồ do xương cốt xây thành, đôi mắt rực lửa quét qua mặt đất.

"Chạy? Để xem các ngươi có thể chạy đến bao lâu." Hắn cười khẩy, tiếng cười làm rung chuyển hư không: "Toàn quân nghe lệnh, quét sạch phương Nam. Ta muốn nơi nào Ma quân đi qua, nơi đó không còn một ngọn cỏ!"

Trong khi thế giới bên ngoài đang sụp đổ, tại một sơn cốc ẩn dật, bầu không khí lại hoàn toàn khác biệt.

"Ái chà, sao dạo này thời tiết kỳ lạ vậy nhỉ?"

Lâm Thần đứng trong vườn rau, chống tay lên cái cán cuốc, cau mày nhìn về phía chân trời xa xa. Theo lý thường, mùa này trời phải trong xanh mới đúng, nhưng chẳng hiểu sao hướng Bắc lại có những đám mây đen kịt, đỏ rực như thể có ai đó đang đốt rừng quy mô lớn.

"Chắc là cháy rừng rồi. Ôi, bảo vệ môi trường ở thế giới này kém thật đấy." Anh thở dài, tiện tay nhổ một gốc cỏ dại đang mọc xen vào luống cải thảo.

Lâm Thần xuyên không đến đây đã lâu, sống trong sơn cốc này cùng với một hệ thống luôn miệng bảo anh phải "dưỡng sinh". Suốt bấy nhiêu năm, anh chỉ biết trồng rau, nuôi cá, đọc sách và viết chữ. Hệ thống bảo anh không có căn cốt tu luyện, cả đời này chỉ có thể làm một phàm nhân khỏe mạnh.

Bản thân Lâm Thần cũng tin là như vậy. Anh rất sợ chết, thế nên anh luôn cố gắng làm cho cuộc sống của mình thật an toàn. Cái hàng rào tre anh tự tay đan xung quanh sơn cốc thực chất là để ngăn hổ báo cáo chồn (mà anh nghĩ là có rất nhiều ngoài kia).

"Sư phụ, trà đã pha xong rồi ạ."

Thẩm Nhược Băng từ trong túp lều tranh bước ra, tay bưng một khay trà nhỏ. Cô mặc một bộ y phục giản dị màu xanh nhạt, mái tóc dài búi đơn giản bằng một thanh gỗ rẻ tiền. Thế nhưng, nếu có một cường giả nào ở đây, họ sẽ kinh hãi nhận ra thanh gỗ đó thực chất là một mẩu của Ngộ Đạo Trà Cây mười vạn năm, và hơi ấm tỏa ra từ tách trà kia đủ để giúp một kẻ sắp lâm chung cải tử hồi sinh.

"Nhược Băng, con nhìn xem đám mây kia xem." Lâm Thần chỉ về hướng Bắc: "Thấy không, đỏ lòm như lửa ấy. Ta đồ rằng thế giới ngoài kia đang có biến cố lớn. Chắc là chiến tranh giữa các quốc gia phàm nhân rồi."

Thẩm Nhược Băng ngẩng đầu nhìn. Trong đôi mắt xinh đẹp của cô phản chiếu ma hỏa đang thiêu rụi Đông Hoang. Với tu vi "Kiếm Ý Vạn Vật" mà cô ngộ được từ việc… quét lá rụng hàng ngày, cô có thể cảm nhận được sát khí nồng nặc và sự tuyệt vọng đang tràn về hướng này.

Tuy nhiên, khi ánh mắt cô nhìn xuống bóng lưng bình thản của Lâm Thần, mọi nỗi lo sợ đều tan biến.

"Chỉ là mấy đám mây rác rưởi thôi sư phụ. Có lẽ có người đang làm loạn, nhưng bọn họ sẽ không dám bén mảng đến đây đâu." Thẩm Nhược Băng nhẹ giọng nói, trong lòng thầm nghĩ: *Kẻ nào dám đến phá rối buổi thưởng trà của sư phụ, mình sẽ dùng cây chổi quét sân này tiễn chúng đi đầu thai.*

Lâm Thần gật gù: "Ừ, hy vọng là vậy. Ta chỉ muốn sống yên ổn. Cái hàng rào của ta dạo này hơi mọt, để lát nữa ta bảo Lão Hắc ra trông cửa kỹ một chút."

Bên hiên nhà, một con chó đen gầy gò đang nằm bò ra đất, lưỡi thè ra thở hồng hộc vì nóng. Nghe thấy chủ nhân gọi tên, nó lười biếng nhấc một bên mí mắt lên nhìn về hướng Bắc, trong mắt xẹt qua một tia khinh thường cực độ.

*Một lũ sâu bọ mà cũng dám làm ồn giấc ngủ của lão tử?* Lão Hắc hừ một tiếng trong mũi, rồi lại nhắm mắt tiếp tục mơ về khúc xương lớn mà Lâm Thần hứa cho nó buổi tối.

Cùng lúc đó, đoàn người của Triệu Vô Cực đã nhìn thấy lối vào sơn cốc.

"Sắp đến rồi! Các vị, chỉ cần bước vào phạm vi của vách núi kia, chúng ta sẽ được cứu!" Triệu Vô Cực vừa hét lớn vừa thúc giục linh lực cuối cùng.

Sau lưng họ, Ma Diễm Lão Tổ đã dẫn theo đoàn ma tướng áp sát.

"Hahaha! Một khe núi nhỏ bé mà muốn ngăn cản đại quân Ma giới? Triệu Vô Cực, ngươi càng già càng lú lẫn rồi sao?" Ma Diễm Lão Tổ đứng trên cao, nhìn xuống lối vào sơn cốc chỉ rộng chưa đầy mười trượng, cười gằn: "Hôm nay, ta sẽ biến nơi này thành mồ chôn của toàn bộ Đông Hoang!"

Nói đoạn, hắn giơ tay lên cao, một đạo hỏa cầu khổng lồ màu tím đậm, chứa đựng quy tắc hủy diệt của Ma đạo, chậm rãi hình thành. Cả bầu trời phía trên sơn cốc bỗng chốc trở nên nóng rực, áp lực khổng lồ khiến đất đá xung quanh bắt đầu rạn nứt.

Những tu sĩ đào thoát nhìn thấy cảnh tượng đó, khuôn mặt tràn đầy tuyệt vọng.

"Kết thúc rồi… chúng ta không kịp nữa rồi!"

Đúng lúc đó, từ bên trong sơn cốc truyền ra một giọng nói bình thản, có chút phàn nàn:

"Nhìn kìa Nhược Băng, ta đã bảo mà, khí hậu biến đổi rồi. Nóng quá, chắc phải tưới thêm chút nước cho đám cải này thôi, không là héo sạch mất."

Tiếp sau giọng nói ấy là một tiếng "xào xạc" nhẹ nhàng. Một gáo nước bình thường được Lâm Thần múc từ cái chum sành cạnh vườn, hắt lên những luống cải thảo.

Một hành động tầm thường của một người phàm, thế nhưng trong mắt các vị tu sĩ đang chạy trốn, họ lại nhìn thấy một cảnh tượng kinh tâm động phách nhất đời mình.

Theo cú hắt tay của Lâm Thần, những hạt nước bắn ra không rơi xuống đất, mà bay vút lên không trung. Chúng va chạm vào nhau, hòa quyện thành một dòng chảy trong vắt nhưng mang theo hơi thở của vạn cổ sơ khai. Dòng nước ấy lướt qua hàng rào tre, xuyên qua sương mù, rồi hóa thành một cơn mưa phùn bao trùm lấy toàn bộ lối vào sơn cốc.

"Bùm!"

Hỏa cầu tím đen đầy uy lực của Ma Diễm Lão Tổ vừa chạm vào làn mưa phùn ấy liền giống như một đốm lửa nhỏ rơi vào đại dương, thậm chí không kịp phát ra tiếng kêu xèo xèo đã lập tức tắt lịm.

Không chỉ có thế, cơn mưa nhẹ nhàng kia rơi lên người các tu sĩ đang trọng thương, khiến vết thương của họ khép lại với tốc độ thần kỳ, tu vi cạn kiệt lập tức tràn trề trở lại, thậm chí có người còn tại chỗ đột phá cảnh giới.

Triệu Vô Cực quỳ sụp xuống đất, nước mưa thấm vào da thịt làm hắn run rẩy vì sướng khoái xen lẫn kinh sợ: "Đạo vận… Đây là Đạo vận hóa thực! Ngài ấy… ngài ấy quả nhiên ra tay rồi!"

Trên bầu trời, Ma Diễm Lão Tổ nụ cười tắt ngóm, đồng tử co rụt lại đến mức nhỏ như hạt gạo. Hắn nhìn xuống lòng bàn tay đang run rẩy của mình, cảm thấy một loại quy luật tối cao đang bị cưỡng ép đóng băng tất cả ma tính trong người hắn.

"Kẻ nào?! Là vị đại năng nào ẩn cư nơi này?!" Ma Diễm Lão Tổ gầm lên, giọng nói lần này đã mang theo sự run rẩy không thể che giấu.

Trong sơn cốc, Lâm Thần vẩy nốt những giọt nước cuối cùng trên tay, lẩm bẩm: "Ơ kìa, hình như trời đổ mưa thật à? May quá, đỡ phải tưới. Nhược Băng, vào nhà thôi, kẻo ướt tóc bây giờ."

Anh xoay người đi vào túp lều, không hề biết rằng, chỉ một cái phẩy tay "tưới rau" của mình vừa rồi đã trực tiếp dập tắt ngọn lửa diệt thế của Ma giới, cứu lấy chút hy vọng cuối cùng của cả một đại lục.

Bên ngoài cửa cốc, hàng vạn tu sĩ đồng loạt quỳ xuống, đầu chạm đất, giọng hô vang rung trời chuyển đất:

"Đông Hoang chúng sinh, tạ ơn Trường Sinh Lão Tổ cứu mạng!"

"Lão Tổ vạn thọ vô cương!"

Nghe tiếng hò reo vang vọng từ ngoài xa, Lâm Thần khựng lại ở cửa, gãi gãi đầu, quay sang hỏi Thẩm Nhược Băng: "Con có nghe thấy gì không? Sao dạo này đám phàm nhân ngoài kia thích hét hò thế nhỉ? Chắc là họ đang ăn mừng bão tan đấy."

Thẩm Nhược Băng mỉm cười dịu dàng, đôi mắt lấp lánh sự sùng bái tuyệt đối: "Dạ, chắc là vậy đấy sư phụ. Sự từ bi của người… họ cảm nhận được hết mà."

Trong lúc đó, ở lối vào, Ma Diễm Lão Tổ nhìn thấy một con chó đen đang từ từ đi ra khỏi lớp sương mù. Nó không sủa, chỉ đứng đó nhìn hắn với ánh mắt đầy vẻ chán ghét.

"Một con chó phàm trần mà cũng dám chặn đường bản tọa?" Một ma tướng đứng bên cạnh Ma Diễm Lão Tổ quát lớn, vung đao chém xuống.

Lão Hắc ngáp một cái, tùy tiện vung một cái móng vuốt lên.

"Rắc!"

Không gian trước mặt con chó bị xé toạc ra như một tờ giấy mỏng. Ma tướng kia cùng với toàn bộ binh đoàn vạn người sau lưng hắn, thậm chí không kịp hét lên một tiếng, đã bị một cái móng vuốt vô hình quét bay ra xa vạn dặm, biến mất trong tầng mây như những ngôi sao xẹt.

Ma Diễm Lão Tổ đứng trơ trọi giữa không trung, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng xuống cằm. Hắn nhìn cái biển hiệu "Sơn Cốc Trường Sinh" treo xiêu vẹo trên cổng tre, đôi chân run lên cầm cập.

Đông Hoang thất thủ?

Không, có lẽ chính là Ma giới vừa bước chân vào quỷ môn quan thì đúng hơn.

Đêm đó, trong sơn cốc lặng lẽ, Lâm Thần ngồi xì xụp húp bát cháo hành, thỉnh thoảng lại nhắc Thẩm Nhược Băng: "Ngày mai nhớ gia cố lại hàng rào nhé con, ta cứ thấy có cảm giác ngoài kia gió to lắm, sợ mấy cái hàng rào tre này không chịu nổi."

Nhìn hàng rào tre mà từng sợi lạt đều tỏa ra khí tức trấn áp vạn cổ, Thẩm Nhược Băng chỉ biết vâng dạ, trong lòng thầm than: *Sư phụ, người khiêm tốn đến mức này thì lũ kiến cỏ ngoài kia sống sao nổi đây?*

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8