Ta Thành Trường Sinh Lão Tổ Từ Lúc Nào?Chương 192: Lâm Thần thực sự trở thành phàm nhân?**
Sáng sớm, sương mù trên đỉnh Trường Sinh Sơn vẫn còn vương vấn trên những tán tùng cổ thụ, tựa như dải lụa mềm mại thắt ngang lưng chừng trời. Trong sơn cốc, thanh âm của chim muông lảnh lót tạo nên một bản hòa tấu bình yên đến lạ thường.
Thế nhưng, tâm trạng của Lâm Thần lúc này lại chẳng hề bình yên như cảnh sắc quanh anh.
Lâm Thần ngồi bên mép giường trúc, nhìn chằm chằm vào đôi bàn tay của mình. Cảm giác này thật sự rất kỳ quái. Khi anh vừa thức dậy và định vươn vai một cái, xương cốt toàn thân đột nhiên phát ra những tiếng "răng rắc" khô khốc, đi kèm với đó là một cơn đau lưng âm ỉ – thứ cảm giác mà suốt mười vạn năm qua anh chưa từng nếm trải.
"Hệ thống, ngươi ra đây cho ta. Có phải máy móc của ngươi bị hỏng rồi không?" Lâm Thần lo lắng hỏi thầm trong lòng.
Một bảng điều khiển ảo hiện lên, nhạt nhòa hơn mọi khi:
【 Nhiệm vụ ẩn: Hoàn tất quá trình Hóa Phàm. 】
【 Tiến độ: 99.9%. 】
【 Trạng thái: Thể xác và linh hồn đang đồng bộ với 'Chân lý phàm trần'. Ký chủ sẽ trải nghiệm cảm giác chân thực nhất của một người bình thường. 】
Lâm Thần tái mặt, tim đập nhanh liên hồi. Hóa Phàm? Đồng bộ chân thực?
"Nghĩa là… ta thực sự sắp biến thành một phàm nhân tay trói gà không chặt? Một lão già đi đứng còn khó khăn sao?"
Lâm Thần hốt hoảng thật sự. Anh vốn luôn tự nhận mình là phàm nhân, nhưng trong thâm tâm anh hiểu rõ, ít nhất anh còn có sức khỏe dẻo dai và tuổi thọ vô tận của hệ thống ban cho. Nhưng bây giờ, cái cảm giác đau lưng, mỏi gối, thậm chí là hơi thở có phần hụt hơi này đang nói cho anh biết: Thời kỳ "phàm nhân xịn" của anh đã kết thúc, anh đang trở thành một "phàm nhân phế thải" đúng nghĩa.
"Chết tiệt! Ở cái thế giới tu tiên mà đi dạo một vòng cũng có thể gặp phải cường giả nổ nát tinh cầu này, biến thành phàm nhân thực thụ chẳng phải là tự đem mình lên thớt sao?"
Lâm Thần run rẩy đứng dậy, bước chân loạng choạng. Anh định bước ra khỏi phòng để rửa mặt, nhưng chỉ một ngưỡng cửa cao hơn bình thường một chút cũng làm anh phải hít sâu một hơi, dùng hết sức bình sinh mới nhấc chân qua nổi.
Ngay khoảnh khắc ấy, ở góc sân, Thẩm Nhược Băng – người vừa hoàn thành bài tập kiếm pháp buổi sáng – đột nhiên khựng lại.
Nàng đứng bất động như tượng đá, đôi mắt đẹp nhìn trân trân vào bóng dáng sư phụ đang run rẩy ở cửa phòng. Trong tâm trí của nàng, mỗi một cử động của Lâm Thần vốn dĩ đều mang theo Đạo vận mênh mông, mỗi bước chân là một đạo luật pháp tắc không gian. Nhưng hôm nay, nàng nhìn thấy gì?
Sư phụ đang… yếu đuối?
Không! Một tia chớp xẹt qua não bộ của Thẩm Nhược Băng. Nàng ngay lập tức phủ định ý nghĩ "vô lễ" đó.
*Sư phụ đã đạt đến cảnh giới Thái Cổ Trường Sinh, thọ ngang trời đất, vạn pháp bất xâm. Tại sao hôm nay Người lại hành xử như một ông lão gần đất xa trời?*
Nàng nín thở quan sát. Nàng thấy Lâm Thần run rẩy bám tay vào vách tường gỗ, trán lấm tấm mồ hôi, hơi thở nặng nề. Ánh mắt sư phụ chứa đầy sự hoang mang và lo sợ.
*Đợi đã… Hoang mang? Lo sợ?* Thẩm Nhược Băng đột nhiên cảm thấy đầu óc mình nổ tung. *Đây không phải là sợ hãi bình thường, đây chính là "Phàm Tâm Đạo"! Sư phụ đang ở vào giai đoạn then chốt nhất của việc trải nghiệm sinh – lão – bệnh – tử. Người đang đem toàn bộ tu vi nghịch thiên kia tự mình phong ấn, để linh hồn hoàn toàn hòa nhập vào luân hồi của một phàm nhân!*
Nàng hít một hơi khí lạnh, lòng tôn kính dành cho Lâm Thần lại tăng thêm một tầng cao mới.
*Hóa ra, cảnh giới cao nhất của tu hành không phải là trường tồn vĩnh cửu trong vinh quang, mà là dám can đảm vứt bỏ tất cả để làm lại từ đầu trong cát bụi. Sư phụ, người quả thực vĩ đại đến mức khiến đệ tử cảm thấy hổ thẹn!*
"Nhược Băng… lại đây…" Tiếng của Lâm Thần khản đặc, nghe có vẻ rất yếu ớt.
Anh thực ra là muốn gọi nàng đến để dìu mình đi, vì anh thấy hoa mắt chóng mặt quá. Thế nhưng trong tai Thẩm Nhược Băng, tiếng gọi ấy giống như tiếng chuông đại đạo vang lên từ cõi xa xăm, trầm đục và đầy uy nghiêm của một vị tổ sư đang truyền dạy chân lý cuối cùng.
Nàng vội vàng quỳ sụp xuống, đầu chạm đất, giọng run run: "Đệ tử có mặt! Sư phụ có điều gì chỉ bảo?"
Lâm Thần thấy nàng quỳ thì càng thêm sầu não. *Cái con bé này, bình thường nhanh nhẹn lắm mà, sao giờ còn hành lễ rườm rà thế? Ta sắp ngã đến nơi rồi!*
"Dìu… dìu ta ra cái ghế tựa kia…" Lâm Thần cố gắng thốt ra từng chữ.
Thẩm Nhược Băng kinh hãi. Sư phụ yêu cầu nàng dìu? Điều này có nghĩa là, sư phụ đã hoàn toàn buông bỏ quyền năng. Nếu nàng chạm vào người sư phụ lúc này, chính là nàng đang chạm vào "Phàm thể" nguyên thủy nhất của đại đạo.
Nàng rón rén tiến lại gần, hai tay run rẩy đưa ra, chỉ dám nhẹ nhàng đỡ lấy cánh tay của Lâm Thần. Khi tay nàng chạm vào lớp áo vải thô, một luồng áp lực vô hình nhưng khổng lồ từ ý chí "Hóa Phàm" của hệ thống truyền qua, khiến linh hải của nàng cuộn trào sóng gió. Nàng cảm thấy như mình đang đỡ lấy cả một vũ trụ đang tan vỡ để chuẩn bị cho một cuộc khai thiên lập địa mới.
Lâm Thần cảm nhận được sự run rẩy của Nhược Băng, thầm nghĩ: *Xong rồi, ngay cả Nhược Băng cũng nhận ra mình đã biến thành phế vật nên mới sợ hãi thế này sao? Có phải nàng đang nghĩ tiền đồ của mình tiêu tùng rồi không?*
Để xoa dịu không khí, Lâm Thần cố nặn ra một nụ cười khổ, thở dài: "Nhược Băng à, con thấy đấy… hôm nay ta thực sự không được ổn lắm. Sức lực cạn kiệt, mọi thứ cứ như tan biến vào hư không…"
*Rầm!*
Trong đầu Thẩm Nhược Băng như có thiên lôi giáng xuống.
*Vạn vật tan biến vào hư không? Đây chẳng phải là lời tiên tri về đại kiếp nạn của Thương Mang Cổ Giới sao? Sư phụ đang cảnh báo mình rằng khi Người hoàn thành quá trình Hóa Phàm, thế giới này sẽ bước vào một thời đại mới, nơi mà các quy tắc cũ sẽ sụp đổ?*
Nàng nghiến răng, mắt đỏ hoe vì cảm động: "Sư phụ đừng nói nữa! Đệ tử đã hiểu! Dù cho thế giới này có sụp đổ, dù cho tất cả tu vi của Người có biến mất để đổi lấy một sự tái sinh mới, đệ tử vẫn sẽ mãi mãi canh giữ bên người!"
Lâm Thần: "???"
*Hiểu cái gì? Ngươi hiểu cái gì? Ta nói ta mệt, ta nói ta yếu đi, sao ngươi lại nói đến chuyện thế giới sụp đổ? Chúng ta có đang cùng nói một ngôn ngữ không vậy?*
Lâm Thần bất lực ngồi xuống ghế tựa, tay chân nhũn ra như bùn. Đúng lúc này, con chó đen Lão Hắc lững thững đi tới. Bình thường nó hay chạy nhảy nô đùa, nhưng hôm nay, dường như cảm nhận được hơi thở của "Chân lý" phát ra từ cơ thể Lâm Thần, nó nằm rạp xuống đất, rên hừ hừ, đôi mắt toát lên vẻ sùng bái tột độ.
"Đến cả ngươi cũng trêu ta à Lão Hắc?" Lâm Thần vuốt đầu nó, nhưng sức lực của anh lúc này yếu đến mức cái vuốt tay đó chẳng khác gì gãi ngứa cho con chó.
—
Cùng lúc đó, tại biên giới phía đông của sơn cốc.
Ba đạo độn quang rực rỡ từ trên trời giáng xuống. Đó là những vị cường giả đến từ "Vô Cực Kiếm Tông" – một thế lực vừa trỗi dậy ở Trung Châu, vốn chưa từng được nếm trải sự kinh hoàng của Trường Sinh Lão Tổ.
Dẫn đầu là một nam tử trung niên, khí thế hiên ngang, kiếm ý bao quanh cơ thể khiến không gian xung quanh hơi nhăn nhúm. Hắn chính là Thiên Kiếm Chân Nhân, tu vi đã đạt tới Linh Đài Cảnh tầng thứ chín, chỉ thiếu một bước là có thể chạm vào ngưỡng cửa Thần Thông.
"Chỗ này chính là nơi ở của cái gọi là 'Trường Sinh Lão Tổ' sao?" Thiên Kiếm Chân Nhân khinh khỉnh nhìn vách đá u tối phía trước. "Ta thấy linh khí ở đây mờ nhạt, cây cỏ tầm thường, chẳng có chút phong thái của một bậc đại năng nào cả. Chắc chắn chỉ là kẻ bịp bợm, mượn danh hiệu cổ xưa để dọa người."
"Đại huynh nói phải." Một kẻ đứng sau nịnh hót. "Thời đại này ai mà sống được mười vạn năm? Trừ phi là rùa rụt cổ hoặc là thần linh phương nào. Tên họ Lâm kia chắc chắn là một tên tán tu gặp chút vận may mà thôi."
Thiên Kiếm Chân Nhân hừ lạnh: "Vào xem thử. Nếu hắn giao ra được công pháp trường sinh, ta có thể tha cho hắn một mạng phàm nhân. Nếu không, ngọn núi này sẽ là mộ phần của hắn."
Ba người nghênh ngang bước vào sơn cốc. Lẽ ra, với sức mạnh của bọn họ, đại trận của sơn cốc phải kích hoạt và băm vằn bọn họ ra thành từng mảnh. Nhưng lạ thay, hôm nay vì Lâm Thần đang ở trạng thái "Hóa Phàm cực hạn", nên toàn bộ cấm chế trong cốc đều ẩn giấu đi hết sức lực, trở nên… bình thường như không hề tồn tại.
Điều này lại càng làm cho Thiên Kiếm Chân Nhân thêm đắc ý. "Nhìn xem, ngay cả một hộ sơn trận pháp tử tế cũng không có. Chúng ta đi!"
Bọn họ bước sâu vào trong, chẳng mấy chốc đã nhìn thấy gian nhà tranh và bóng dáng của một thanh niên đang ngồi dựa lưng vào ghế, vẻ mặt tiều tụy, bên cạnh là một cô gái xinh đẹp và một con chó đen gầy gò.
"Vị nào là Lâm Thần?" Thiên Kiếm Chân Nhân cao giọng quát, thanh âm chấn động cả rừng trúc, lá khô bay lả tả.
Lâm Thần đang thiu thiu ngủ (do quá mệt vì biến thành phàm nhân), đột ngột bị tiếng quát làm giật mình, xém chút nữa thì ngã khỏi ghế. Anh run rẩy nhìn lên, thấy ba người bay trên trời với kiếm quang lấp lánh, mặt mũi bặm trợn.
*Lại tới rồi… Sao ông trời không cho ta một ngày bình yên chứ?* Lâm Thần muốn khóc mà không có nước mắt. *Bình thường mình còn có cái uy của kẻ mạnh, giờ đến đứng dậy còn khó, bọn này tới đòi nợ hay đòi mạng đây?*
Lâm Thần cố gắng giữ bình tĩnh, giọng nói run run (vì sợ và vì yếu): "Ba vị… khụ khụ… tìm ta có việc gì?"
Thiên Kiếm Chân Nhân hạ cánh xuống sân, nhìn Lâm Thần một lượt từ đầu đến chân. Hắn cau mày. *Kỳ lạ, hoàn toàn không có một chút dao động linh lực nào. Hơi thở hỗn loạn, cơ bắp lỏng lẻo, đúng là một tên phàm nhân không sai vào đâu được.*
"Ngươi là Trường Sinh Lão Tổ?" Thiên Kiếm Chân Nhân cười lạnh. "Ta thấy ngươi nên gọi là Trường Sinh Lão Tổ… rùa thì đúng hơn. Nghe nói ngươi có bí thuật sống lâu, giao ra đây, ta sẽ giữ lại toàn thây cho ngươi."
Thẩm Nhược Băng đứng bên cạnh, tay đã nắm chặt chuôi chổi gỗ. Ánh mắt nàng lạnh lẽo như băng giá vạn năm. Nàng định ra tay, nhưng đột nhiên nàng dừng lại.
*Sư phụ đang trong quá trình Hóa Phàm. Đây là giai đoạn nguy hiểm nhất, không thể để sự dơ bẩn của những kẻ này làm ô uế đạo tâm của Người. Nhưng… tại sao sư phụ vẫn ngồi im?*
Nàng nhìn sang Lâm Thần. Lúc này, Lâm Thần vì quá sợ hãi nên đầu óc quay cuồng. Anh đưa tay lên xoa thái dương, vô tình hất văng chén trà nguội trên bàn gỗ xuống đất.
*Xoảng!*
Chén sứ vỡ tan. Nước trà đổ lênh láng.
Trong mắt Lâm Thần, đó là một hành động vụng về do tay chân run rẩy.
Nhưng trong mắt của Thiên Kiếm Chân Nhân và đồng bọn, khi chén trà rơi xuống, dường như có một sợi tơ quy luật vô hình bị đứt gãy. Một luồng uy áp đáng sợ từ con chó đen dưới chân Lâm Thần đột ngột bộc phát trong tích tắc rồi thu lại, khiến trái tim ba kẻ kia thắt chặt lại như bị bàn tay khổng lồ bóp nghẹt.
Lâm Thần thở dài một tiếng, đầy vẻ bất lực và buồn bã: "Trường sinh… trường sinh có gì tốt đâu? Các người thấy đấy, ta hiện giờ chỉ là một kẻ bỏ đi… Một chén trà cũng không cầm chắc, một bước đi cũng thấy mệt… Các người muốn gì ở một phàm nhân như ta?"
Lời nói này truyền vào tai Thiên Kiếm Chân Nhân, đột nhiên biến đổi.
*Cái gì? 'Trường sinh không có gì tốt'? Đây là thái độ ngạo mạn đến nhường nào? Hắn đang coi thường sự theo đuổi cả đời của chúng ta! 'Chén trà cầm không chắc' – Chén trà kia chính là tượng trưng cho Mệnh vận! Hắn vừa đập vỡ Mệnh vận của chúng ta ngay trước mặt chúng ta!*
Thiên Kiếm Chân Nhân mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Hắn nhận ra, càng nhìn kỹ Lâm Thần, hắn càng cảm thấy trước mặt không phải là một con người, mà là một vực thẳm đen ngòm đang chực chờ nuốt chửng linh hồn hắn. Sự "yếu đuối" kia, hóa ra lại là sự vững chãi cực điểm, giống như mặt biển lặng sóng trước khi cơn bão kinh hoàng nhất ập đến.
"Đại… Đại huynh… Chỗ này có gì đó không ổn." Một tên đệ tử đi cùng run rẩy nói. "Nhìn con chó đen kia kìa… Tại sao đôi mắt của nó lại chứa đựng cảnh tượng tinh cầu sụp đổ?"
Lão Hắc lúc này thực ra đang rất bực mình vì bị tiếng quát làm thức giấc. Nó nhe răng ra, định gâu một tiếng. Nhưng trong tai của những kẻ tu tiên kia, tiếng gầm gừ nhỏ đó lại là tiếng gầm của Thái Cổ Thôn Phệ Thần Thú, đủ sức xé rách linh đài của bọn họ.
Lâm Thần thấy đối phương đứng ngây ra không nói gì, tưởng bọn họ vẫn định ra tay, liền cố gắng vận dụng chút hơi tàn cuối cùng, đứng dậy định "thương lượng".
Nhưng vì đứng quá nhanh, đầu óc anh choáng váng, cơ thể lảo đảo, tay anh vô tình quờ quạng trúng cái chuôi chổi mà Thẩm Nhược Băng đang cầm.
"Nhược Băng… cho ta mượn cái chổi chống một chút…" Lâm Thần lẩm bẩm.
Khi bàn tay Lâm Thần chạm vào cái chổi gỗ tầm thường kia, một luồng ánh sáng trắng mờ ảo bùng phát. Hệ thống trong đầu anh đột ngột reo lên một tiếng thông báo mà anh không kịp nghe rõ.
Dưới góc nhìn của Thiên Kiếm Chân Nhân: Hắn nhìn thấy vị "Lão Tổ" kia chậm rãi đứng lên, mặc dù hành động trông rất nặng nề, nhưng mỗi một mili-mét di chuyển đều làm chấn động quy luật thiên địa. Khi tay Người chạm vào cái chổi – một kiện Thiên Cấp Thần Binh trá hình – một kiếm ý kinh hoàng có thể xẻ đôi cả một giới diện đột ngột khóa chặt lấy sinh mệnh của ba người bọn họ.
"Hóa Phàm… Đây là Hóa Phàm Kiếm Ý!" Thiên Kiếm Chân Nhân kêu thét một tiếng tuyệt vọng. "Người không phải là phàm nhân… Người chính là Kiếm Đạo tối cao!"
Lâm Thần vừa mới tựa được vào cái chổi, định lên tiếng: "Ba vị đạo hữu, nếu không có việc gì thì…"
"Vãn bối đáng chết! Vãn bối có mắt không thấy Thái Sơn! Xin Lão Tổ tha mạng!"
Thiên Kiếm Chân Nhân không thèm để ý đến sĩ diện, quỳ rạp xuống, vừa dập đầu vừa tát vào mặt mình liên tục. Hai tên đồng bọn của hắn thậm chí còn thảm hại hơn, trực tiếp bị dọa đến ngất xỉu tại chỗ, chân nguyên trong người rối loạn, kinh mạch nứt toác.
Lâm Thần đứng ngơ ngác, cái chổi trong tay run rẩy. *Ta đã làm gì đâu? Ta chỉ định dùng nó để đứng vững thôi mà? Chẳng lẽ khí chất của mình vẫn còn quá mạnh dù đã biến thành phàm nhân? Hay là… mặt mình trông rất đáng sợ?*
Anh thở dài (lần thứ n trong ngày), nhìn xuống cái chổi, rồi nhìn ba kẻ đang khóc lóc thảm thiết dưới đất: "Thôi được rồi… các người đi đi. Ta hôm nay thật sự không có sức để… tiếp chuyện đâu."
Lâm Thần ý là: *Ta mệt quá, đi về hộ cái.*
Nhưng Thiên Kiếm Chân Nhân lại hiểu thành: *Các ngươi không đủ tư cách để ta ra tay, cút đi trước khi ta đổi ý dùng cái chổi này quét sạch linh hồn các ngươi.*
"Đa tạ Lão Tổ ơn không giết! Đa tạ Lão Tổ chỉ điểm!"
Thiên Kiếm Chân Nhân vội vàng kéo hai tên đệ tử đang ngất xỉu, thi triển huyết độn bí pháp mạnh nhất, biến mất khỏi sơn cốc nhanh như một tia chớp, để lại một làn khói bụi mù mịt.
Lâm Thần thấy bọn họ đi khuất, lúc này mới thở phào một hơi thật dài. Áp lực biến mất, cơn buồn ngủ lại ập tới, anh buông cái chổi ra, loạng choạng ngồi lại xuống ghế, mắt nhắm nghiền vì kiệt sức.
Thẩm Nhược Băng đứng đó, sùng bái đến mức không thốt nên lời.
*Một cái liếc mắt làm cường giả quỳ lạy, một cái chạm tay vào chổi làm kiếm ý rung chuyển cửu thiên, nhưng sau đó lại ngay lập tức trở về trạng thái phàm nhân suy kiệt… Sư phụ, người đã hoàn toàn khống chế được sự chuyển hóa giữa Đạo và Phàm! Ngài chính là Trường Sinh, ngài cũng chính là Luân Hồi!*
Nàng rón rén đi lại gần, lấy một tấm chăn mỏng (thực ra là báu vật chế từ tơ tằm băng linh vạn năm) đắp lên người Lâm Thần.
"Sư phụ, người cứ nghỉ ngơi đi. Thế giới này… cứ để đệ tử và 'vẻ ngoài phàm nhân' của Người bảo vệ."
Trong giấc mơ chập chờn, Lâm Thần vẫn đang lẩm bẩm: "Hệ thống… cho ta xin ít thuốc bổ não… ta mệt quá…"
Ở bên ngoài sơn cốc, câu chuyện về việc "Trường Sinh Lão Tổ hóa thân thành phàm nhân để tu luyện Phàm Trần Tâm" bắt đầu lan truyền với tốc độ khủng khiếp. Tất cả các Thánh địa đều ra lệnh cấm đệ tử bén mảng đến gần sơn cốc, vì sợ làm phiền đến "trạng thái suy kiệt" của Lão Tổ – thứ trạng thái mà theo lời kể của Thiên Kiếm Chân Nhân là: "Càng thấy Người yếu, ngươi càng cận kề cái chết!"
Lâm Thần, bằng một cách thần kỳ nào đó, dù đã trở nên "yếu" nhất trong đời, lại một lần nữa vô tình củng cố thêm danh hiệu "Lão Tổ Vô Địch" của mình.
Nắng trưa đổ xuống sân, Lão Hắc vẫy vẫy cái đuôi, canh giữ cho giấc ngủ của "người phàm" mạnh nhất thế gian. Một chương mới của sự hiểu lầm vĩ đại vừa mới chỉ bắt đầu.