Ta Thành Trường Sinh Lão Tổ Từ Lúc Nào?Chương 74: Thử thách ba chiêu**
**CHƯƠNG 74: THỬ THÁCH BA CHIÊU**
Gió lạnh gào thét thổi qua đỉnh Tuyết Vân Phong, cuốn theo những bông tuyết lững lờ rơi trên quảng trường lát bằng đá thanh vân. Bầu không khí lúc này trầm mặc đến mức đáng sợ, chỉ còn nghe thấy tiếng tim đập thình thịch của hàng ngàn tu sĩ đang có mặt tại đây.
Giữa sân, Lâm Thần đang đứng đó với gương mặt không chút cảm xúc. Trên tay hắn vẫn còn cầm chiếc bình tưới nước bằng đồng cũ kỹ, ống tay áo thô sơ hơi bay nhè nhẹ trong gió.
Thế nhưng, trong mắt chúng nhân, dáng vẻ ấy lại là sự thản nhiên đến cực điểm của một vị Chí Tôn vạn cổ.
"Trường Sinh Lão Tổ, người thật sự muốn đứng yên để chúng ta tấn công?"
Tiếng nói phát ra từ một lão giả mặc trường bào thêu hình chín mặt trời rực cháy. Đó là Thái Dương chân nhân, một vị lão quái vật đã đạt đến cảnh giới Thần Thông tầng thứ chín của Thái Dương Thánh Địa. Lão không tin, lão tuyệt đối không tin một kẻ trên người không có lấy nửa tia linh khí chuyển động như Lâm Thần lại có thể là một vị đại năng thực thụ.
"Đúng vậy, Lão Tổ tiền bối!" Một vị trung niên nam tử khác, lưng mang trọng kiếm, toàn thân tỏa ra kiếm ý lạnh lẽo như sương muối cũng bước ra. Đây là Kiếm Thần của Vạn Kiếm Tông – Mạc Thiên Hành. "Nếu người thật sự là vị tồn tại siêu thoát kia, hẳn là sẽ không ngại nhận của bọn hậu bối ba chiêu thử thách chứ?"
Lâm Thần lúc này nghe vậy, đôi chân hơi run rẩy một chút dưới lớp áo bào rộng.
Trong lòng hắn đang gào thét điên cuồng: *“Hệ thống ơi là hệ thống! Ngươi báo hại ta rồi! Cái gì mà nhiệm vụ 'Thể hiện phong thái bất biến trước kẻ địch'? Bọn họ toàn là tiên nhân có thể bay trên trời, ta chỉ là một người phàm sống lâu một chút, đứng đây cho bọn họ đánh chẳng phải là tìm chết sao?”*
Hắn nhìn xuống đôi bàn tay hơi run của mình, thầm nghĩ: *“Thôi xong, run quá rồi, phải cố tỏ ra bình tĩnh, nếu để bọn họ nhận ra mình là một kẻ giả mạo, e là còn chết thảm hơn.”*
Thế là, Lâm Thần cố gắng hít một hơi thật sâu, gằn giọng một cách chậm rãi, cốt để che giấu sự sợ hãi trong tiếng nói:
"Nếu các ngươi đã muốn… thì cứ tự nhiên. Ba chiêu, quá tam ba bận."
Dưới góc nhìn của đám đệ tử Thẩm Nhược Băng và quần hùng bên dưới, lời này lại như sấm nổ ngang tai!
"Nhìn xem! Lão Tổ ngay cả chính nhãn cũng không thèm nhìn bọn họ!" Lục Tiểu Bảo kích động nói, hai mắt sáng rực. "Đó chính là sự khinh miệt của kẻ đứng trên đỉnh cao! 'Ba chiêu, quá tam ba bận', ý của Lão Tổ là nếu sau ba chiêu bọn họ không thức tỉnh, thì sẽ không còn cơ hội nào nữa!"
Thẩm Nhược Băng siết chặt chuôi kiếm, đôi mắt lộ vẻ sùng bái tuyệt đối: "Sư phụ đang dùng chính thân thể phàm trần để hóa giải lệ khí trong lòng bọn họ. Đây là đại từ bi, cũng là đại uy nghiêm!"
Trên quảng trường, Thái Dương chân nhân mặt mày xanh mét. Lão cảm thấy mình bị sỉ nhục. Lão là ai? Lão là người nắm giữ Thái Dương Thần Hỏa, một chiêu có thể đốt cháy cả một tòa thành!
"Được! Chiêu thứ nhất, tiền bối cẩn thận!"
Thái Dương chân nhân hét lớn một tiếng, đôi tay bắt quyết nhanh như chớp. Sau lưng lão, một mặt trời thu nhỏ đột ngột hiện ra, tỏa ra nhiệt độ kinh hoàng khiến đá thanh vân dưới chân bắt đầu tan chảy.
"Đại Nhật Phần Thiên Thủ!"
Một bàn tay khổng lồ rực lửa, mang theo sức nóng của dung nham từ chín tầng địa ngục, vỗ mạnh về phía Lâm Thần. Không khí bị đốt cháy phát ra những tiếng nổ "lách tách", hư không dường như cũng bị vặn vẹo.
Lâm Thần trố mắt nhìn cái bàn tay lửa đang ập đến. Đầu óc hắn trống rỗng: *“Xong rồi… nóng quá… lần này chắc thành thịt quay mất thôi. Hệ thống, ta nguyền rủa ngươi!”*
Vì quá sợ hãi, Lâm Thần nhắm tịt mắt lại, đứng im như phổng.
"Ầm!"
Một tiếng động rung trời chuyển đất vang lên. Ngọn lửa bao trùm lấy bóng hình gầy gò của Lâm Thần. Thái Dương chân nhân cười lạnh, chiêu này ngay cả đại cao thủ cùng cấp cũng không dám trực diện đỡ lấy…
Thế nhưng, nụ cười của lão đột nhiên đông cứng.
Ngọn lửa kia khi chạm vào người Lâm Thần, chẳng những không thiêu cháy được vạt áo của hắn, mà dường như vừa chạm vào một tầng vách ngăn vô hình cực kỳ đáng sợ. Chỉ thấy quanh thân Lâm Thần, những tia khí tức màu xám mờ ảo – thứ mà hắn gọi là "bụi bặm", nhưng tu sĩ gọi là "Tuế Nguyệt Đạo Uẩn" – khẽ gợn lên.
"Vèo —"
Ngọn lửa hùng mạnh bị phản ngược lại như nước hắt vào vách đá. Một luồng sức mạnh phản chấn kinh thiên động địa đánh thẳng vào Thái Dương chân nhân.
"Răng rắc!"
Tiếng vỡ vụn giòn giã vang lên. Cái lò bát quái – bản mạng pháp bảo cấp Linh khí thượng phẩm đang treo trên eo Thái Dương chân nhân – bỗng dưng nổ tung thành trăm mảnh.
"Phốc!"
Thái Dương chân nhân văng ngược ra xa mười trượng, máu tươi phun ra như mưa, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy. Lão nhìn đống vụn pháp bảo dưới đất, đôi môi run rẩy: "Không… không thể nào… Lão phu dùng toàn lực tấn công, ngay cả góc áo của hắn cũng không chạm tới, lại bị khí tràng tự thân của hắn làm nát bản mạng pháp bảo?"
Lâm Thần lúc này hé mắt ra, thấy mình vẫn còn nguyên vẹn, mà ông lão lúc nãy thì đã bay đi tận đằng xa. Hắn thầm nghĩ: *“Ơ? Đánh hụt à? Hay là mình quá may mắn, vừa lúc có một cơn gió lạnh thổi qua làm tắt lửa?”*
Hắn ho nhẹ một tiếng, che giấu sự hoang mang: "Chiêu thứ nhất… có chút hơi ấm, nhưng chưa đủ."
"Chút hơi ấm?" Đám người phía dưới suýt chút nữa ngã ngửa. Chiêu đó đủ để thiêu rụi một ngọn núi mà Lão Tổ bảo là "chút hơi ấm"?
Mạc Thiên Hành của Vạn Kiếm Tông hít một hơi khí lạnh, ánh mắt càng thêm nghiêm trọng. Lão chậm rãi rút ra Thanh Huyền Kiếm, thanh bảo kiếm truyền thừa ba ngàn năm.
"Tiền bối, chiêu thứ nhất là pháp thuật, chiêu thứ hai này của vãn bối là Kiếm Đạo! Xin người chỉ giáo!"
Mạc Thiên Hành hóa thành một đạo ánh sáng rực rỡ, nhân kiếm hợp nhất. Thiên địa linh khí cuồng bạo tụ tập lại mũi kiếm, hóa thành một đạo kiếm mang dài hàng chục trượng, muốn chẻ đôi bầu trời.
"Nhất Kiếm Trấn Cửu Châu!"
Kiếm thế nhanh như chớp giật, mang theo ý chí không gì không phá được, đâm thẳng vào ngực Lâm Thần.
Lâm Thần thấy một tia sáng lấp lánh bay tới, trong lòng chỉ kịp nghĩ: *“Ánh sáng này chói mắt quá, chắc là giống như cái trò soi đèn laser mà lũ trẻ con hay chơi hồi trước?”*
Vì chói mắt, Lâm Thần vô thức giơ chiếc bình tưới nước trên tay lên để che mặt.
"Keng!"
Một tiếng va chạm thanh thúy vang lên, không phải tiếng kim loại chạm vào da thịt, mà là tiếng vật cứng bị gãy vụn.
Trước con mắt kinh hoàng của vạn người, Thanh Huyền Kiếm – thanh kiếm từng chém giết hàng vạn yêu ma, đứng trong top mười danh kiếm của Đông Hoang – khi vừa chạm vào cái bình tưới nước cũ kỹ của Lâm Thần, đột ngột dừng lại.
Một luồng áp lực vô hình từ chiếc bình (thực chất là một món đồ của hệ thống đã ngâm trong "Tuế Nguyệt Đạo Uẩn" mười vạn năm) trực tiếp nghiền nát kiếm ý của Mạc Thiên Hành.
"Rắc! Rắc! Rắc!"
Từ mũi kiếm đến chuôi kiếm, thanh bảo kiếm nứt ra như mạng nhện rồi vỡ tan tành thành từng mẩu sắt vụn rơi rụng dưới chân Lâm Thần. Mạc Thiên Hành bị lực lượng khổng lồ đẩy lùi, hai bàn tay đầm đìa máu tươi, đôi mắt dại đi.
"Kiếm của ta… Kiếm tâm của ta… tan vỡ rồi?" Lão lẩm bẩm, quỳ sụp xuống đất. Lão cảm nhận được, trong khoảnh khắc chạm vào chiếc bình kia, lão không phải đang đấu với một con người, mà là đang đối đầu với dòng sông thời gian mênh mông, bất tận.
Lâm Thần hạ chiếc bình xuống, nhìn đống sắt vụn dưới đất, lòng thầm xót xa: *“Trời ạ, cái ông này làm gì vậy? Cầm kiếm xịn đi chọc vào cái bình sắt của mình làm gì? Bình của mình mặc dù cũ nhưng là hàng hệ thống cấp, cứng lắm đấy! Bây giờ thì hỏng cả kiếm người ta rồi, chắc mình phải đền tiền mất!”*
Lâm Thần thở dài, nhìn Mạc Thiên Hành với vẻ áy náy (nhưng trong mắt người khác là sự thất vọng tràn trề):
"Ngươi… Kiếm của ngươi quá giòn. Kiếm giả, trọng ý không trọng vật. Ngươi quá phụ thuộc vào thanh sắt này rồi."
"Trọng ý không trọng vật…" Mạc Thiên Hành nghe vậy, thân hình run lên cầm cập. Lão đột nhiên dập đầu xuống đất: "Đa tạ tiền bối điểm hóa! Vãn bối đã hiểu! Thì ra bấy lâu nay ta vẫn luôn lầm đường lạc lối!"
Lâm Thần: *“Ta nói cái gì mà lão hiểu? Ta chỉ đang phàn nàn là kiếm của lão đểu thôi mà?”*
Lúc này, một bóng người chậm rãi tiến bước ra giữa quảng trường. Áp lực lúc này hoàn toàn khác biệt. Đó là Thiên Thánh Tử, thiên tài mạnh nhất của Trung Châu, người mang trong mình Thánh Thể bất bại. Trên tay hắn đang cầm một cái tháp nhỏ bảy tầng, tỏa ra khí tức trấn áp vạn vật.
"Hư Không Trấn Thần Tháp! Đó là Thánh Khí!" Có người kinh khiếp thét lên.
Thiên Thánh Tử ánh mắt rực lửa chiến ý: "Trường Sinh Lão Tổ, hai vị tiền bối kia thực lực không đủ để làm người nghiêm túc. Nhưng món Thánh Khí này của ta ẩn chứa quy luật không gian. Nếu người có thể đỡ chiêu này mà không dùng tới một ngón tay, Thiên Vũ tôi xin tôn người làm thầy, đời đời hầu hạ!"
Nói đoạn, hắn ném cái tháp lên không trung. Cái tháp ngay lập tức hóa lớn như một ngọn núi, mang theo trọng lượng của mười vạn tòa đại sơn từ trên cao nện xuống đỉnh đầu Lâm Thần. Không gian xung quanh Lâm Thần bị đông cứng hoàn toàn, không có cách nào lẩn tránh.
Lâm Thần ngước đầu lên, thấy một bóng đen khổng lồ đang bao trùm lấy mình.
*“Lần này chết thật rồi! To như thế này, trốn cũng không xong, chạy cũng không thoát. Hệ thống, ta chết cũng sẽ không tha cho ngươi!”*
Do áp lực quá lớn, trái tim Lâm Thần đập nhanh đến mức dường như muốn nhảy ra ngoài lồng ngực. Một luồng khí thế "Trường Sinh" chân chính vì sự đe dọa sinh mệnh mà từ tận sâu trong tủy cốt của hắn bùng phát ra ngoài để bảo vệ chủ nhân.
"Ầm —"
Cái tháp khổng lồ dừng lại cách đầu Lâm Thần đúng một tấc.
Không gian vốn dĩ bị đông cứng, lúc này đột nhiên vỡ vụn như thủy tinh. Một vòng xoáy vô hình xuất hiện phía trên đỉnh đầu Lâm Thần, giống như một cái miệng khổng lồ của thời gian, bắt đầu "gặm nhấm" cái tháp Thánh Khí kia.
Trong hơi thở của Lâm Thần, vạn vật bắt đầu suy tàn.
Cái tháp mang danh Thánh Khí bất tử bất diệt, lúc này bỗng dưng gỉ sét với tốc độ mắt thường có thể thấy được. Màu vàng kim rực rỡ biến mất, thay vào đó là sự xám xịt của thời gian. Cuối cùng, dưới sức nặng tự thân của nó, món Thánh Khí đã từng trấn áp một thời đại bỗng dưng "oành" một tiếng, hóa thành tro bụi bay biến trong gió.
Cả quảng trường tĩnh lặng đến mức nghe thấy cả tiếng một cái kim rơi.
Thiên Thánh Tử đứng ngây người như phổng đá. Hắn nhìn đôi bàn tay không của mình, rồi nhìn Lâm Thần đang đứng yên bất động, không một vết xước.
"Vô chiêu thắng hữu chiêu… không dùng linh lực, chỉ dùng ý niệm thời gian mà trực tiếp khiến Thánh Khí mục nát sao?"
Thiên Thánh Tử hai đầu gối mềm nhũn, "uỵch" một tiếng quỳ sụp xuống.
Lâm Thần lúc này tim vẫn còn đập loạn xạ, hắn nhìn quanh không thấy cái "ngọn núi" kia đâu nữa, chỉ thấy một đám tro bụi bay trước mặt. Hắn cứ ngỡ là đối phương thấy đánh không lại nên dùng ảo thuật biến mất.
Hắn nhìn Thiên Thánh Tử đang quỳ, hắng giọng một cái cho bớt run, giả bộ thâm trầm:
"Hết rồi chứ? Ba chiêu đã qua. Lão phu hơi mệt, muốn về đi ngủ. Các ngươi… tự lo lấy đi."
Dứt lời, Lâm Thần xoay người, bước đi về phía sơn cốc với dáng vẻ "cao nhân rời đi".
Nhưng thực chất, trong lòng hắn đang gào thét: *“Chạy lẹ thôi! Chạy lẹ thôi! Nếu bọn họ hồi phục lại tinh thần rồi đánh tiếp thì mình tiêu đời!”*
Phía sau lưng hắn, hàng vạn tu sĩ đồng loạt quỳ rạp, tiếng hô vang trời động địa:
"Cung tiễn Lão Tổ! Lão Tổ thần thông quảng đại, thọ ngang trời đất!"
Thái Dương chân nhân, Mạc Thiên Hành, Thiên Thánh Tử – ba vị đỉnh cấp cường giả đều nhìn theo bóng lưng gầy gò của Lâm Thần, trong mắt chỉ còn lại sự kính sợ vô biên.
"Nhìn cái dáng đi của người xem, bước chân không hề chạm đất, dường như đang cưỡi trên dòng chảy của đại đạo."
"Mỗi bước chân đều để lại một đóa sen ẩn hiện… đó chính là 'Bộ Bộ Sinh Liên' trong truyền thuyết!"
Lâm Thần (người vừa suýt vấp ngã vì cuống): *“Chết tiệt, cái đá này trơn quá!”*
Trong khi Lâm Thần lo lắng về việc về nhà nấu cơm sao cho ngon để trấn an tinh thần, thì danh tiếng về "Thử thách ba chiêu, diệt Thánh Khí bằng hơi thở" của Trường Sinh Lão Tổ đã bắt đầu lan truyền khắp Thương Mang Cổ Giới như một cơn lốc kinh hoàng nhất vạn năm qua.