Ta Thành Trường Sinh Lão Tổ Từ Lúc Nào?
Chương 88: Lâm Thần đang bận nướng khoai**

Cập nhật lúc: 2026-05-21 12:38:36 | Lượt xem: 8

**CHƯƠNG 88: NƯỚNG KHOAI CHI ĐẠO, NHẤT KHÓI DIỆT VẠN MA**

Tiết trời Đông Hoang dạo này có chút trở lạnh.

Gió thu hiu hắt thổi qua sơn cốc, làm rụng xuống mấy chiếc lá vàng trên cây ngô đồng già cỗi. Lâm Thần bó gối ngồi trước cửa túp lều tranh, khẽ rùng mình một cái. Hắn nhìn bầu trời xám xịt phía xa, lẩm bẩm: “Thời tiết này mà không có củ khoai lang nướng thì thật là có lỗi với ông trời.”

Nghĩ là làm, hắn đứng dậy đi ra mảnh vườn sau nhà.

Mảnh vườn này, Lâm Thần đã bỏ công chăm sóc suốt mấy nghìn năm qua. Ở góc vườn, có một vạt khoai lang xanh tốt, lá to như tai voi, lấp lánh một tầng ánh sáng nhàn nhạt mà hắn vẫn luôn nghĩ là do… sương sớm đọng lại. Hắn thò tay cuốc lên mấy củ. Những củ khoai này vỏ ngoài đỏ thắm như rực lửa, bên trong thoang thoảng mùi hương thanh tao vượt xa mọi loại thực phẩm phàm trần.

“Chà, giống khoai này hệ thống tặng đúng là không tệ, trồng bao lâu rồi mà vẫn chắc thịt thế này.” Lâm Thần mỉm cười hài lòng. Hắn không biết rằng, đây chính là “Thái Cổ Chân hỏa linh căn”, mỗi mười vạn năm mới kết được một củ, tu sĩ phàm trần chỉ cần ngửi một hơi thôi cũng đủ để kéo dài thọ nguyên thêm nghìn tuổi.

Quay trở lại trước hiên, Lâm Thần lấy ra mấy thanh củi đen kịt xếp thành hình tháp. Đây là loại củi hắn thường dùng để nhóm bếp, nhìn qua thì chẳng khác gì củi khô ngoài rừng, nhưng nếu có một vị Đại Đế nào ở đây chắc chắn sẽ phun ra một ngụm máu già. Đó chính là “Hỗn Độn Trấn Ma Mộc” – loại cây sinh trưởng trong hư không hỗn loạn, cứng hơn thần thiết, vạn hỏa không cháy, vậy mà giờ đây đang bị Lâm Thần dùng để… nhóm lửa nướng khoai.

“Lửa nhỏ quá nhỉ, than này dạo này mua ngoài chợ chắc là bị pha tạp rồi, toàn khói là khói.”

Lâm Thần vừa phàn nàn, vừa cầm chiếc quạt nan rách tươm, liên tục quạt vào đống lửa.

Cùng lúc đó, tại vòm trời bên ngoài sơn cốc.

Một khung cảnh tận thế đang diễn ra. Đám mây đen đặc như mực, mang theo sát khí lạnh thấu xương, che khuất hoàn toàn ánh mặt trời. Đó là đại quân Ma tộc từ Ma giới vượt biên giới tràn xuống, dẫn đầu là Thất Ma Tướng danh chấn thiên hạ, theo sau là mười vạn Ma Sát Vệ – đội quân tinh nhuệ nhất của Ma Diễm Lão Tổ.

“Chính là nơi này?” Huyết Sát Ma Tướng, một kẻ cao lớn khoác trường bào đỏ thẫm, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào cái khe núi bình lặng phía dưới.

“Bẩm Ma Tướng, theo tin thám báo, đây chính là lãnh địa của cái gọi là Trường Sinh Lão Tổ. Kẻ đã làm nhục Ma Chủ đại nhân lần trước.” Một tên ma lính run rẩy bẩm báo.

“Hừ! Một tên phàm nhân giấu đầu hở đuôi mà thôi.” Huyết Sát Ma Tướng cười lạnh, hơi thở của hắn tỏa ra khiến không gian xung quanh vỡ vụn. “Toàn quân nghe lệnh! Dùng ‘Vạn Ma Chưởng’ bình định thung lũng này cho ta. Ta muốn một ngọn cỏ cũng không được tồn tại!”

“Tuân lệnh!”

Mười vạn Ma Sát Vệ đồng thanh gầm rống, ma khí trên bầu trời ngưng tụ thành một bàn tay khổng lồ đen kịt, che kín cả vạn dặm. Bàn tay ấy mang theo quy luật hủy diệt, từ từ ép xuống, dường như muốn nghiền nát cả thế gian này.

Đúng vào khoảnh khắc bàn tay ma quái định hạ xuống, từ sâu trong sơn cốc vô danh kia, một làn khói xám nhạt bỗng dưng bay lên.

Làn khói ấy nhìn thì mỏng manh, cứ như khói bếp nhà ai đang nấu cơm chiều, uốn lượn chậm rãi giữa tầng không. Thế nhưng, khi làn khói ấy vừa tiếp xúc với ma khí dày đặc của đại quân Ma tộc, một hiện tượng kinh hoàng đã xảy ra.

“Xì xì… xì xì…”

Giống như nước lạnh đổ vào chảo dầu nóng, bàn tay “Vạn Ma Chưởng” khổng lồ đủ sức nghiền nát một quốc gia, khi gặp làn khói xám này liền tan chảy như tuyết gặp ánh mặt trời. Không phải là bị đánh tan, mà là bị “đồng hóa”, bị bẻ gãy mọi quy luật ma đạo cốt lõi.

“Cái gì?!” Huyết Sát Ma Tướng trợn tròn mắt. “Đó là thứ công pháp gì? Tại sao ta không cảm nhận được chút linh lực nào? Chỉ là khói… chỉ là khói bình thường thôi mà?”

Dưới hiên nhà, Lâm Thần vẫn đang khổ sở quạt quạt.

“Khụ khụ… Khói quá! Cái đám củi này chắc là bị ẩm rồi.” Hắn ho sặc sụa, mắt đỏ hoe vì bị khói cay. “Cái thứ khói này, bay đi đâu thì bay, đừng có quanh quẩn ở đây làm ta chảy cả nước mắt.”

Hắn bực mình cầm quạt nan, dùng hết sức bình sinh quạt mạnh một cái về phía trước.

“Vù… vù… vù!”

Một cơn gió vốn dĩ chỉ là sức lực phàm nhân của Lâm Thần, nhưng dưới tác dụng của hệ thống và thọ nguyên tích lũy hàng vạn năm, nó đã hóa thành một trận phong bạo mang theo “Thái Sơ Chi Khí”. Làn khói xám vốn đang dật dờ bỗng dưng bùng phát, hóa thành những con rồng xám khổng lồ lao vút lên chín tầng mây.

Trên bầu trời, mười vạn Ma Sát Vệ thậm chí còn chưa kịp thét lên một tiếng. Khi làn khói xám tràn qua, ma giáp trên người bọn chúng – vốn là đạo bảo cấp cao – lập tức mủn ra như giấy vụn. Ma đạo pháp tắc bị ăn mòn hoàn toàn.

Kinh khủng hơn, làn khói này có tính sát thương tinh thần cực lớn. Tất cả quân ma tộc đồng loạt đưa tay lên che mắt.

“Mắt của ta! Cứu mạng! Đau quá!”

“Đây không phải khói bình thường! Đây là Đạo Vận Chế Ma khói! Trong khói có hàm chứa quy luật nhân quả, ta không thể nhìn thấy, không thể cảm nhận!”

Huyết Sát Ma Tướng kinh hãi nhận ra, tầm nhìn của mình đã hoàn toàn biến mất. Một kẻ tu hành đến cảnh giới như hắn, dù nhắm mắt vẫn có thể dùng thần thức bao quát vạn vật. Nhưng làn khói này lại kỳ quái vô cùng, nó phong tỏa cả thần thức, phong tỏa cả thính giác, khiến mười vạn đại quân trở thành mười vạn kẻ mù lòa giữa thinh không.

Đám mây đen biến thành đám mây xám xịt của khói bếp. Cả một đạo quân uy phong lẫm liệt phút chốc rơi vào hỗn loạn, kẻ nọ đâm sầm vào kẻ kia, ma hỏa ném loạn xạ trúng ngay đồng đội.

Lục Tiểu Bảo đang đứng cạnh Lâm Thần, chứng kiến cảnh tượng ấy mà chân tay bủn rủn, không đứng vững nổi.

Trong mắt hắn, sư phụ đâu phải đang nướng khoai?

Lão Tổ rõ ràng đang diễn hóa thiên địa! Những thanh củi đen đó, mỗi lần sư phụ xếp lại là đang bố trí một cái Thái Cổ Trận Pháp cực đại. Còn ngọn lửa bùng lên kia, đó là Chân Hỏa khai thiên lập địa. Và nhất là làn khói xám kia… Lục Tiểu Bảo sở hữu thiên phú về trận pháp, hắn có thể thấy trong làn khói ấy là vô vàn các phù văn cổ đại đang nhảy múa, mỗi một hạt khói là một thế giới nhỏ bé chứa đựng sức mạnh phong ấn tuyệt đối.

“Khói từ bếp của Lão Tổ… lại chính là vũ khí tàn sát ma tộc hữu hiệu nhất.” Lục Tiểu Bảo run rẩy thán phục. “Hóa ra, nướng khoai cũng là một loại đạo. Lão Tổ vì muốn đuổi ruồi bọ mà tùy tiện thổi một hơi, đại quân Ma giới liền tan thành mây khói. Cảnh giới này… đời này con có nằm mơ cũng không chạm tới nổi.”

Lâm Thần thấy đệ tử cứ đứng ngây người ra nhìn bầu trời xám xịt, tưởng nó cũng bị khói làm đau mắt, bèn đưa tay lau nước mắt cho mình, rồi bảo:

“Tiểu Bảo, đứng đó làm gì? Khói này cay lắm, mau vào bếp lấy thêm ít mật ong ra đây. Tí nữa khoai chín, phết mật ong lên ăn mới gọi là cực phẩm.”

“Mật ong… mật ong…” Lục Tiểu Bảo lắp bắp. Trong lòng hắn gào thét: *Mật ong đó chính là Thần Long Huyết Tinh mà Lão Tổ nuôi trong hũ đúng không? Lấy cái đó phết lên Linh Căn nướng? Ông trời ơi, đây là cách ăn uống của bậc Chí Tôn sao?*

Phía trên cao, Huyết Sát Ma Tướng đã bắt đầu phát điên. Hắn không nhìn thấy gì, nhưng hắn cảm nhận được sinh mệnh lực của mình đang bị làn khói kia hút cạn.

“Trường Sinh Lão Tổ! Ngươi thật độc ác! Có giỏi thì ra đây đối đầu trực diện, tại sao lại dùng cái loại hèn hạ như khói bếp để ám hại chúng ta?” Huyết Sát gào thét vào khoảng không vô định.

Lâm Thần nghe thấy tiếng gió rít bên ngoài (hắn tưởng là tiếng gió thu thổi qua kẽ đá), lại càng khó chịu: “Gió thổi cái gì mà kêu to thế không biết, làm loãng hết cả hơi nóng của lửa. Phải che lại một chút mới được.”

Lâm Thần tiện tay nhặt mấy tấm phên nứa rách rưới cạnh hiên, dựng xung quanh bếp lò để chắn gió.

Hành động nhỏ này, trong mắt ma tộc, chính là sự tuyệt vọng cuối cùng.

Khi những tấm phên nứa được dựng lên, không gian xung quanh sơn cốc bỗng dưng bị tách rời hoàn toàn khỏi thiên địa. Một cái kết giới vạn năng xuất hiện, trực tiếp đem mười vạn ma quân nhốt vào một chiếc lồng kín mít toàn là khói.

Lúc này, khói bếp nướng khoai của Lâm Thần đã đậm đặc đến mức hóa thành chất lỏng.

Huyết Sát Ma Tướng cùng các thuộc hạ chỉ kịp rên rỉ một tiếng cuối cùng trước khi bị luồng khói đậm đặc ấy làm nghẹt thở – một điều nực cười đối với tu sĩ cấp cao nhưng lại là sự thật trần trụi dưới áp chế của Trường Sinh Đạo. Linh hồn bọn họ bị làn khói cuốn trôi đi, phân tán vào hư không, trả lại cho thiên địa sự tinh khiết ban đầu.

Đại quân ma tộc tan rã như một giấc chiêm bao, chưa kịp chạm vào một tảng đá của sơn cốc đã bị “khói bếp” diệt sạch sẽ.

Làn khói ấy, sau khi làm xong nhiệm vụ bảo vệ chủ nhân, lại từ từ lặn xuống, nhẹ nhàng vờn quanh chiếc lò than.

Lâm Thần cầm chiếc que củi, khều khều mấy củ khoai lang ra khỏi đống tro nóng hổi. Một mùi thơm ngào ngạt, quyến rũ vượt xa mọi mỹ thực nhân gian bùng nổ, khiến ngay cả những con thú nhỏ trong sơn cốc cũng đồng loạt hướng về phía lều tranh bái lạy.

“Chín rồi! Tiểu Bảo, vào ăn đi kẻo nguội.” Lâm Thần cười hớn hở, tay cầm củ khoai nóng hổi, vừa thổi vừa xoa.

Hắn bóc lớp vỏ đỏ sậm ra, lộ ra phần ruột khoai vàng ruộm như chứa đựng ánh hào quang thái dương. Hắn cắn một miếng, vẻ mặt vô cùng thỏa mãn.

“Ngon thật! Tiểu Bảo, ngươi nhìn xem, sống ở trên đời này, có thăng quan tiến chức hay tu luyện cái gì đi chăng nữa, thì cũng không sướng bằng lúc trời lạnh được ngồi nướng khoai như thế này, phải không?”

Lục Tiểu Bảo nhìn củ khoai trên tay sư phụ, rồi lại nhìn bầu trời giờ đây đã trong vắt như gương (vì bụi bặm và ma khí đều bị khói hút sạch), lòng hắn dậy sóng dữ dội.

Hắn quỳ sụp xuống, nghẹn ngào: “Sư phụ giáo huấn rất đúng! Danh lợi đều là mây khói, tu vi chỉ là phù du. Chỉ có nội tâm an lạc, ung dung tự tại như sư phụ mới thực sự là Trường Sinh!”

Lâm Thần ngớ người, củ khoai lang còn đang ngậm trong miệng tí nữa thì rơi ra. Hắn dở khóc dở cười nhìn tên đệ tử của mình: *Ăn có củ khoai nướng thôi mà, làm gì mà nâng quan điểm ghê thế? Cái thằng này đúng là tu luyện đến hỏng cả não rồi.*

“Thôi thôi, ăn nhanh đi kẻo khói nó bay vào mắt lại khóc nhè.” Lâm Thần vỗ vai đệ tử, bẻ một nửa củ khoai đưa cho hắn.

Lục Tiểu Bảo hai tay run rẩy nhận lấy nửa củ khoai. Khi đưa vào miệng, hắn cảm nhận được một luồng sức mạnh khai thiên tích địa đang cuồn cuộn chảy trong kinh mạch. Chỉ một miếng khoai, hắn liền đột phá hai cảnh giới nhỏ, linh đài vững chãi hơn bao giờ hết.

Hắn ngước mắt lên trời, thầm nghĩ: *Bắc Minh có Ma Diễm Lão Tổ, Trung Châu có Thánh Địa tổ sư… nhưng trước mặt nửa củ khoai lang của sư phụ ta, các người chỉ là rác rưởi mà thôi!*

Trưa hôm đó, trong sơn cốc nhỏ, khói vẫn lờ mờ tỏa ra. Lâm Thần hài lòng hưởng thụ sự tĩnh lặng, hoàn toàn không hay biết rằng, chỉ với một bữa nướng khoai bình thường, hắn đã dập tắt hoàn toàn một cuộc đại chiến làm rung chuyển cả Đông Hoang, biến mười vạn ma binh thành phân bón cho đám rau cải sau vườn.

Tiếng chuông vàng vọng lại từ phương xa, giống như lời ca ngợi cho một vị Lão Tổ trường sinh, người mà đến tận lúc này vẫn chỉ lo lắng rằng: “Tiểu Bảo này, mai nhớ đi chợ sớm nhé, than đợt này nhiều khói quá, dùng không sướng chút nào.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8