Ta Thành Trường Sinh Lão Tổ Từ Lúc Nào?
Chương 89: Cuộc gặp gỡ tình cờ**

Cập nhật lúc: 2026-05-21 12:39:14 | Lượt xem: 9

**CHƯƠNG 89: CUỘC GẶP GỠ TÌNH CỜ**

Màn đêm buông xuống, bao phủ lên sơn cốc một lớp lụa mỏng huyền bí. Tiếng côn trùng kêu rả rích càng làm tôn lên vẻ tĩnh mịch đến đáng sợ của vùng đất mà tu hành giới Đông Hoang vẫn đang truyền tai nhau về một vị "Trường Sinh Lão Tổ" vừa xuất thế.

Bên ngoài cửa ngõ dẫn vào sơn cốc, một bóng đen hư ảo đang chậm rãi hiện hình.

Ma Diễm Lão Tổ — cự đầu Ma giới, kẻ từng khiến cả một thời đại run rẩy dưới chân mình, nay lại đang nín thở, mỗi bước chân đều nhẹ như bông, thận trọng đến mức tối đa. Hắn vốn dĩ định dẫn quân san bằng nơi này, nhưng sau khi tận mắt chứng kiến màn "khói tỏa mịt mù" nuốt chửng ma khí ở chiến trường hôm qua, bản tính đa nghi của một kẻ sống vạn năm đã khiến hắn chùn bước.

Hắn quyết định đi trước một bước để thăm dò thực hư.

"Hừm, chỉ là một cái hàng rào gỗ mục nát?"

Ma Diễm đứng trước hàng rào bao quanh căn nhà gỗ của Lâm Thần. Trong mắt phàm nhân, đây chỉ là những thanh gỗ cũ kỹ buộc lại bằng dây thừng. Nhưng trong đôi mắt "Ma Thần Nhãn" của hắn, mỗi một thanh gỗ đều đang tỏa ra những tia sáng bạc nhàn nhạt, che khuất thiên cơ, định ra một vùng không gian độc lập.

"Khinh thường! Đây rõ ràng là Tuyệt Sát Đại Trận lấy phàm vật làm mắt trận! Kẻ này chẳng lẽ đã đạt đến cảnh giới biến hóa mục nát thành thần kỳ?" Ma Diễm run rẩy lùi lại nửa bước, mồ hôi lạnh rịn ra trên trán. Hắn vạn lần không ngờ, một cái hàng rào trồng rau lại mang đến áp lực tinh thần khủng khiếp như vậy.

"Gâu!"

Một tiếng sủa khô khốc vang lên từ trong bóng tối.

Ma Diễm Lão Tổ giật thót mình, toàn thân ma công lập tức vận chuyển đến cực hạn. Hắn nhìn thấy một con chó đen gầy gò, đôi mắt lim dim như buồn ngủ, đang nằm vắt vẻo trên một hòn đá cuội bên hiên nhà.

Nếu là ở bên ngoài, loại chó hoang này hắn chỉ cần một cái búng tay là có thể biến nó thành tro bụi. Nhưng ngay lúc này, khi hắn nhìn thẳng vào đôi mắt của Lão Hắc, Ma Diễm cảm thấy linh hồn mình như bị một hố đen khổng lồ hút vào. Trong mắt con chó đó, hắn dường như nhìn thấy sự sụp đổ của các tinh cầu, sự diệt vong của các kỷ nguyên.

"Thôn… Thôn Phệ Thần Thú thời Thái Cổ?!" Ma Diễm suýt chút nữa thì khuỵu gối. "Thần thú bậc này mà lại đi canh cổng cho người ta? Chủ nhân của sơn cốc này… rốt cuộc là tồn tại cấp độ nào?"

Hắn muốn chạy trốn, nhưng chân như bị đóng đinh tại chỗ. Đúng lúc này, cánh cửa gỗ phát ra tiếng "kẹt" khô khốc. Ánh đèn dầu vàng vọt hắt ra ngoài sân, soi rõ một bóng người thanh tú, mặc trường bào vải thô, trên tay đang cầm một cái bô… à không, một cái chậu gỗ.

Lâm Thần vừa mới giải quyết xong nỗi buồn buổi đêm, định ra ngoài đổ chậu nước rửa mặt còn sót lại từ chiều. Hắn ngáp dài một cái, tinh thần vẫn còn chút mơ màng.

"Ơ kìa? Có khách sao?"

Lâm Thần nheo mắt nhìn bóng đen đang đứng sững sờ trước hàng rào. Do trời tối, hắn không nhìn rõ mặt đối phương, chỉ thấy người này mặc bộ đồ đen kín mít, đứng im như phách lối.

*Chết tiệt, lại là cướp sao? Hay là mấy tên tu tiên giả đi lạc?* Lâm Thần thầm lo lắng. *Nhìn bộ dạng lùm lùm thế kia, chắc chắn là người xấu rồi. Phải bình tĩnh, không được để lộ sự sợ hãi, nếu không hắn sẽ biết mình là phàm nhân mất!*

Hệ thống luôn dạy hắn phải "tĩnh tâm", cho nên dù tim đập thình thịch, vẻ mặt Lâm Thần vẫn giữ một sự lãnh đạm đến mức đáng sợ.

Trong mắt Ma Diễm Lão Tổ, hình ảnh lúc này lại hoàn toàn khác.

Hắn thấy một vị cường giả tóc đen xõa tung, ánh mắt sâu thẳm như chứa đựng vạn cổ thiên thu, bước ra từ hư vô. Người này cầm trong tay một chiếc "Pháp bảo" hình tròn (cái chậu), bên trong chứa đầy "Hóa Công Linh Thủy" (nước rửa mặt). Quan trọng hơn hết là hơi thở của người này — hoàn toàn không có hơi thở!

"Không thể cảm nhận được tu vi… Phản phác quy chân! Đây là chân chính đạt đến đại viên mãn của Tiên đạo!" Ma Diễm tái mặt, lập tức chắp tay, giọng nói run rẩy: "Tiền… Tiền bối, vãn bối vô tình đi ngang qua, mạo muội quấy rầy, xin tiền bối thứ lỗi!"

Lâm Thần nghe vậy thì thở phào một cái. *À, hóa ra là người lịch sự. Chắc là đi lạc rồi.*

Hắn giả bộ trầm mặc một lúc, cố tình hạ thấp tông giọng để trông cho có vẻ "cao nhân": "Ban đêm núi rừng hiểm trở, vị đạo hữu này đi lạc tới đây cũng là có duyên. Có điều… đứng trước cổng nhà ta lúc nửa đêm, không sợ gió lạnh sao?"

Ma Diễm nghe câu này mà như nghe thấy sấm nổ ngang tai.

*Gió lạnh? Đây là lời cảnh báo sao? "Gió lạnh" ở đây chắc chắn là nói về sát khí của trận pháp! Hắn đang hỏi mình có sợ chết hay không!*

Ma Diễm vội vàng cúi thấp đầu hơn: "Vãn bối… vãn bối chỉ là ngưỡng mộ danh tiếng của tiền bối nên mới đến đây bái phỏng. Tuyệt đối không có ý đồ bất chính!"

Lâm Thần thấy tên này cứ khom lưng uốn gối, nghĩ bụng chắc là kẻ hèn nhát hoặc đang đói lả. Nhớ đến nhiệm vụ "Lòng tốt giúp thọ trường" của hệ thống, hắn nảy ra ý định.

"Thôi được rồi, đã đến đây rồi thì cầm lấy cái này đi."

Lâm Thần giơ cái chậu trong tay lên. Hắn vốn định đổ nước đi, nhưng chợt nhớ ra trong túi áo mình còn sót lại vài mẩu khoai lang nướng lúc chiều chưa ăn hết. Hắn tiện tay lôi hai mẩu khoai khô khốc, xém cạnh ra, định đưa cho người lạ này coi như là "chút lòng thành" rồi tiễn khách.

Ma Diễm Lão Tổ thấy đối phương tiến lại gần, áp lực từ "Lão Hắc" đằng sau lưng khiến hắn không dám cử động. Hắn thấy Lâm Thần đưa ra hai vật phẩm màu đen xì, sần sùi, bên trên còn vương chút tro tàn.

Khứu giác ma đầu vạn năm lập tức kích phát.

*Hít! Đây là… Đây không phải vật phàm! Mùi hương này… chỉ cần ngửi một chút, ma công vốn đang bế tắc của ta lại có dấu hiệu buông lỏng? Đây chẳng lẽ là… Thiên Địa Nguyên Quả trong truyền thuyết? Đã bị luyện hóa qua Thánh hỏa cho đến khi lộ ra tinh hoa?*

Ma Diễm hai tay run lẩy bẩy, quỳ sụp xuống đất, nhận lấy hai mẩu khoai lang nướng một cách đầy thành kính.

"Đa… Đa tạ tiền bối ban ơn! Vãn bối… vãn bối không biết lấy gì đền đáp!"

Lâm Thần ngớ người. *Vãi thật, hai mẩu khoai lang thôi mà có cần phải quỳ không? Chắc tên này là kẻ điên hoặc là tên bang phái nào đó bị phá sản, lâu lắm chưa được ăn ngon đây mà.*

"Không có gì, vật phẩm phàm trần thôi mà. Ngươi cầm lấy, ăn xong thì mau rời đi. Chỗ của ta không thích chứa chấp người lạ lâu." Lâm Thần phất tay, ý bảo đuổi khách.

Trong tai Ma Diễm, câu nói "Vật phẩm phàm trần thôi mà" lại trở thành: "Thứ này đối với ta chỉ là rác rưởi, nhưng đối với loại sâu kiến như ngươi là chí bảo, cầm lấy rồi cút đi cho khuất mắt, đừng để ta phải ra tay."

"Vãn bối tuân lệnh! Vãn bối lập tức rời đi!"

Ma Diễm Lão Tổ ôm chặt hai mẩu khoai lang vào lòng như ôm lấy tính mạng mình, rồi thi triển bí pháp trốn chạy nhanh nhất cuộc đời hắn. Trong chớp mắt, bóng đen đã biến mất hút vào rừng sâu.

Lâm Thần gãi đầu, nhìn cái chậu nước trên tay, lẩm bẩm: "Người thời này lạ thật, chẳng lẽ khoai mình nướng có mùi vị của sơn hào hải vị sao?"

Hắn tùy tiện hất chậu nước rửa mặt xuống gốc cây tùng già bên cạnh rồi đi vào nhà, đóng cửa ngủ tiếp. Hắn hoàn toàn không biết rằng, cái cây tùng già kia sau khi hứng lấy "nước rửa mặt" của hắn, lớp vỏ xù xì bỗng chốc hóa thành long lân, cành lá vươn dài ra hàng chục trượng, trực tiếp hóa thành một gốc Yêu Tiên thụ nghìn năm.

Cách đó mười dặm, Ma Diễm Lão Tổ dừng lại bên một khe suối, hổn hển thở dốc. Hắn run rẩy đưa mẩu khoai lang nướng lên.

"Trời ơi! Đây không phải là khoai! Đây là… Đạo của Hỏa! Đây là Tinh hoa địa mạch cô đọng thành thực thể!"

Hắn cắn một miếng nhỏ.

*Bùm!*

Một luồng linh lực tinh thuần vượt xa trí tưởng tượng bùng nổ trong cơ thể hắn. Ma khí đen đặc trong người Ma Diễm bỗng nhiên bị gột rửa, hóa thành một loại chân khí tím biếc, tinh khiết vô cùng.

"Cảnh giới… phá rồi? Ta từ nửa bước Đại Thánh, vậy mà chỉ sau một miếng ăn lại đột phá lên Đại Thánh cảnh thực thụ?"

Ma Diễm Lão Tổ nhìn về phía sơn cốc với ánh mắt đầy sùng bái và kinh hoàng.

"Lão Tổ… Trường Sinh Lão Tổ… ngài ấy thực sự là một vị thần đang dạo chơi nhân gian! Hai mẩu thực phẩm thừa của ngài cũng đủ để ta thay da đổi thịt. Chút tham vọng xâm chiếm của ta đúng là nực cười nhất thế gian!"

Ma Diễm quỳ xuống hướng về phía sơn cốc lạy ba lạy: "Đa tạ tiền bối chỉ điểm! Từ nay về sau, chỉ cần có Trường Sinh Lão Tổ ở Đông Hoang, Ma tộc ta nguyện lùi bước vạn dặm, tuyệt không bén mảng!"

Đêm đó, Ma Diễm Lão Tổ — người vừa mới thăng cấp Đại Thánh — lẳng lặng giải tán mười vạn đại quân ma giới, truyền lệnh phong tỏa biên giới, bản thân thì tự mình đi bới đất… tìm xem có mẩu khoai lang nào bị rơi mất trên đường hay không.

Mà Lâm Thần lúc này đang cuộn tròn trong chăn, thầm lẩm bẩm trong giấc mơ: "Ngày mai phải trồng thêm khoai lang thôi… hình như mấy tên tu tiên thích ăn món này lắm."

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8