Trường Sinh Môn Hạ: Ta Tại Ma Giới Làm Ruộng
Chương 119: Khám phá di tích cổ dưới hầm nhà

Cập nhật lúc: 2026-05-27 14:14:15 | Lượt xem: 4

Sau khi lão Mã thong dong ra về với con cá đen trên tay, không khí ở Hắc Thổ Hoang Nguyên lại trở về với vẻ tĩnh lặng thường ngày. Nhưng đối với Diệp Phàm, sự tĩnh lặng này lại ẩn chứa một điềm báo chẳng mấy tốt lành.

Anh đứng giữa sân, mắt nhìn chằm chằm vào đám cỏ răng quỷ đang ngoan ngoãn dập dờn trong gió tím. Cánh cửa thông giữa hai giới lung lay, người của Vạn Ma Điện bắt đầu lảng vảng, ngay cả một con cá ở dòng suối cạnh nhà cũng bắt đầu có xu hướng tiến hóa thành ma vật biết phun lửa.

“Nguy hiểm quá. Thật sự là quá mức nguy hiểm.”

Diệp Phàm lẩm bẩm, tay bắt đầu vô thức siết chặt cán cuốc rỉ sét. Theo tôn chỉ của Trường Sinh Môn, phàm là khi cảm thấy bất an, việc đầu tiên phải làm không phải là tìm cách đối phó với kẻ thù, mà là tìm cách để kẻ thù không thể tìm thấy mình.

“Vượng Tài, qua đây!”

Con hắc lang đang nằm dài dưới gốc cây cổ thụ nghe gọi thì lờ đờ mở mắt. Nó rên hừ hừ trong cổ họng, cái đuôi to xù khẽ ngoáy một cái làm bụi đất bay mù mịt. Nếu người của Ma giới nhìn thấy cảnh này chắc chắn sẽ hộc máu mà chết – Thôn Phệ Ma Lang huyền thoại, kẻ từng một miệng nuốt chửng cả một tiểu đội Ma Tướng, giờ đây lại có bộ dạng lười biếng như một con chó già giữ vườn.

“Chủ nhân, ngài lại muốn làm gì nữa? Chẳng lẽ một trăm linh tám cái hầm trú ẩn quanh đây vẫn chưa đủ cho ngài sao?”

Vượng Tài có thể giao tiếp qua tâm trí, giọng điệu của nó nặc mùi ngán ngẩm.

Diệp Phàm nghiêm mặt: “Ngươi thì biết cái gì? Người xưa nói ‘Thỏ khôn có ba hang’, ta đây là người tu hành trường sinh, phải chuẩn bị ít nhất một vạn cái hang mới gọi là đủ tiêu chuẩn. Ta cảm thấy cái hầm số 109 bên dưới phòng bếp hơi nhỏ, vả lại vị trí của nó quá lộ liễu. Nếu một ngày có đại năng Ma giới dùng thần thức quét qua, chẳng phải ta sẽ bị lộ sao? Ta cần một căn hầm sâu hơn, kiên cố hơn, tốt nhất là phải nằm dưới lòng đất ít nhất một ngàn trượng, chung quanh bọc thêm mười lớp trận pháp cách ly thần thức.”

Lão Vong Tiên trong chiếc nhẫn đồng rỉ sét cũng không nhịn được mà bay ra một sợi tàn hồn, hình bóng lão mờ ảo hiện lên giữa không trung, bộ râu dài rung rinh vì cười:

“Tiểu tử, ngươi thật sự là định đào xuyên qua cả Ma giới để trở về Nhân giới luôn sao? Lão phu đi theo ngươi bao năm qua, chỉ thấy ngươi trồng trọt và đào hầm. Công pháp Trường Sinh mà rơi vào tay kẻ khác, họ đã sớm xông pha thiên hạ, xưng hùng xưng bá rồi.”

“Sống dai mới có tư cách xưng bá, chết rồi thì chỉ là một nắm đất mà thôi.”

Diệp Phàm chẳng buồn tranh cãi với lão già chỉ còn mỗi cái linh hồn này. Anh vác cuốc đi vào trong gian bếp nhỏ ọp ẹp, dịch chuyển một cái lu gạo nứt nẻ, để lộ ra một lối vào hầm tăm tối.

Căn hầm này ban đầu chỉ dùng để chứa khoai lang, nhưng sau nhiều năm “gia cố” của Diệp Phàm, nó đã biến thành một hệ thống đường hầm chằng chịt. Anh đi sâu xuống tầng thấp nhất, nơi không khí bắt đầu trở nên loãng và mang theo một chút hơi lạnh lẽo kỳ lạ của lòng đất.

“Chính là chỗ này.”

Diệp Phàm đặt ngọn đèn linh thạch xuống đất, hăng hái vung cuốc. Mỗi nhát cuốc của anh thoạt nhìn thì nhẹ nhàng, nhưng nếu quan sát kỹ, mỗi lần cuốc hạ xuống, không gian xung quanh đều hơi rung động. Trường Sinh Công tầng thứ 10 mang lại cho anh một sức mạnh thể chất kinh hồn, nhưng anh chỉ dùng nó để… bới đất cho nhanh.

*Keng!*

Một tiếng động kim loại va chạm khô khốc vang lên giữa không gian tĩnh mịch.

Diệp Phàm khựng lại ngay lập tức. Mồ hôi hột trên trán anh vã ra như mưa. Theo bản năng “cẩu đạo”, anh lập tức lùi lại mười bước, tay trái lôi ra một xấp phù chú phòng ngự, tay phải chuẩn bị sẵn tư thế kích hoạt trận pháp tẩu thoát.

“Xong rồi, xong rồi! Chắc chắn là đào trúng mạch máu của địa long, hoặc là đào trúng cấm địa của lão quỷ nào đó rồi!”

Vượng Tài vốn đang nằm ngủ gật ở cửa hầm cũng giật nảy mình, dựng đứng đôi tai lên, đôi mắt xanh biếc bắt đầu tỏa ra hung quang. Lão Vong Tiên thì kinh ngạc hô lên:

“Tiểu tử, bình tĩnh lại! Đó không phải mạch máu địa long, khí tức này… kỳ quái thật.”

Đợi khoảng mười hơi thở, thấy không có con quái vật nào chui lên từ hố đất, Diệp Phàm mới rón rén tiến lại gần. Anh dùng cán cuốc gạt nhẹ lớp đất đen qua một bên.

Dưới ánh sáng lờ mờ của linh thạch, một tấm phiến đá màu xám xịt hiện ra. Tấm đá này không giống loại đá thông thường ở Ma giới, nó trơn nhẵn như ngọc nhưng lại mang một cảm giác thâm trầm, vĩnh hằng. Trên bề mặt đá khắc những hoa văn ngoằn ngoèo, tinh xảo đến mức khiến người ta nhìn vào là cảm thấy chóng mặt.

“Cấm chế Thái Cổ?” Lão Vong Tiên thốt lên kinh ngạc, tàn hồn của lão bay sát lại gần tấm đá. “Không đúng, đây là ngôn ngữ của Thần tộc đời đầu! Sao nó lại xuất hiện dưới hầm nhà ngươi?”

Diệp Phàm nghe đến hai chữ “Thái Cổ” và “Thần tộc” thì mặt cắt không còn một giọt máu. Anh lập tức quay đầu, tay vơ lấy cái cuốc:

“Lấp lại! Phải lấp lại ngay lập tức! Thứ này là đại nhân quả, là đại rắc rối! Chúng ta dọn nhà thôi Vượng Tài, Ma giới này không ở được nữa rồi!”

“Đợi đã!” Lão Vong Tiên hét lên. “Ngươi nhìn kỹ xem, cái cấm chế này đã bị phá vỡ một phần rồi. Nhát cuốc vừa rồi của ngươi… hình như đã bổ trúng điểm yếu nhất của nó.”

Diệp Phàm nhìn lại. Quả nhiên, một vết nứt nhỏ li ti đang lan ra từ chỗ cuốc chạm vào. Từ trong khe nứt, một luồng khí tức nhàn nhạt tỏa ra. Nó không phải là Ma khí bạo liệt, cũng không phải Linh khí ôn hòa của Nhân giới, mà là một loại khí tức tang thương, tịch mịch, phảng phất như hơi thở của thời gian.

Mùi hương này…

Diệp Phàm khịt khịt mũi. Anh vốn có “Thần Nông Nhãn”, cực kỳ nhạy cảm với các loại nguyên liệu. Trong luồng khí này, anh cảm nhận được một nguồn năng lượng sinh mệnh khổng lồ nhưng đã bị đóng băng qua vô số năm tháng.

“Chủ nhân, bên dưới này… hình như có thứ gì đó rất ngon.” Vượng Tài nuốt nước miếng, bản năng của Thôn Phệ Ma Lang khiến nó cảm nhận được một nguồn năng lượng thuần khiết vô ngần.

Lòng hiếu kỳ chiến thắng nỗi sợ hãi (nhưng chủ yếu là vì Diệp Phàm nghĩ rằng nếu anh không tự tay kiểm tra thì đêm nay sẽ không thể nào ngủ ngon được vì lo lắng), anh cẩn thận dùng cuốc lậy nhẹ tấm phiến đá lên.

*Ầm…*

Tấm đá nặng nề dịch chuyển, lộ ra một khoảng không tối om bên dưới. Một luồng ánh sáng vàng nhạt từ dưới đáy hố hắt ngược lên, rạng rỡ và uy nghiêm, làm lu mờ cả ánh đèn linh thạch yếu ớt.

Diệp Phàm nín thở, từ từ hạ mình xuống bên dưới. Vượng Tài và lão Vong Tiên bám sát theo sau.

Bên dưới lớp đất đen khô cằn của Hắc Thổ Hoang Nguyên, lại ẩn giấu một tòa cung điện ngầm vĩ đại. Cung điện không rộng lớn như những thành trì của Ma Vương, nhưng mỗi cây cột đá đều cao vút, chạm khắc hình ảnh những sinh vật kỳ lạ đang quỳ lạy về phía trung tâm.

Ở giữa cung điện là một cỗ quan tài bằng đá trắng, không có nắp. Từ trong lòng quan tài tỏa ra những sợi tơ ánh sáng màu vàng nhạt, kết nối với những bức bích họa xung quanh.

“Đây là… một ngôi mộ?” Diệp Phàm run giọng hỏi.

Lão Vong Tiên run rẩy, tàn hồn của lão gần như tiêu tán vì kinh hãi: “Đây không chỉ là mộ… Nhìn bức bích họa kia đi. Kia là Chiến Thần Hình Thiên của Thần giới cổ đại… kia là Yêu Hoàng đời đầu… Tất cả bọn họ đều đang cúi đầu. Tiểu tử, ngươi đào trúng mộ của một vị Thần rồi! Một vị Thần ngã xuống từ thời kỳ khai thiên lập địa!”

Diệp Phàm đứng hình. Anh nhìn quanh một lượt, lòng thầm tính toán: *Nếu vị Thần này tỉnh dậy, mình nên dùng ‘Vạn Lý Độn Địa Phù’ hay dùng ‘Quy Thân Trận’ để giả chết nhỉ? Mà một vị Thần thì chắc chắn nhìn thấu được mình giả chết… Ôi trời ơi, tại sao mình lại rảnh rỗi đi đào thêm hầm làm gì không biết!*

Trong lúc Diệp Phàm đang đấu tranh tư tưởng xem có nên quỳ xuống dập đầu tạ lỗi với chủ nhân ngôi mộ hay không, thì Vượng Tài đã tò mò tiến đến sát cỗ quan tài đá.

“Chủ nhân, ngài nhìn này, trong này không có xác chết.”

Diệp Phàm thận trọng liếc mắt nhìn vào. Quả nhiên, cỗ quan tài trống không. Chỉ có dưới đáy quan tài là một lớp chất lỏng màu vàng sậm, trông như mật ong nhưng lại lấp lánh như chứa đựng cả ngàn vạn tinh tú. Những sợi tơ ánh sáng chính là bay ra từ lớp chất lỏng này.

“Thần huyết?” Lão Vong Tiên thốt lên, giọng nói lạc hẳn đi vì phấn khích. “Trời ạ, đây là Thần huyết nguyên chất chưa bị vấy bẩn bởi Ma khí! Chỉ cần một giọt, kẻ phàm trần có thể lập tức cải tử hoàn sinh, tu vi đại tiến!”

Diệp Phàm không quan tâm đến việc tu vi đại tiến. Anh nhìn lớp chất lỏng màu vàng, rồi lại nhìn bức bích họa trên tường. Trên bích họa, vị thần nọ trước khi ngã xuống đã dùng chút sức tàn cuối cùng để trồng một hạt giống vào lòng bàn tay.

Ánh mắt anh dừng lại ở một góc khuất của cỗ quan tài. Ở đó, một mầm cây nhỏ xíu, chỉ cao chừng hai đốt ngón tay, đang mọc ra từ một khe nứt nhỏ trên đá trắng. Mầm cây có ba lá, mỗi lá một màu: Đen, Trắng và Vàng. Nó héo rũ, dường như sắp chết vì thiếu dưỡng chất.

“Hóa ra… không phải là mộ, mà là một cái ‘bình nuôi cấy’ vĩ đại.” Diệp Phàm thì thầm, Thần Nông Nhãn của anh bắt đầu hoạt động mạnh mẽ.

Anh nhận ra, vị Thần này đã dùng toàn bộ tinh hoa huyết nhục của mình sau khi chết để nuôi dưỡng hạt giống duy nhất này. Nhưng qua hàng triệu năm, Thần huyết dần cạn kiệt, cấm chế bị bào mòn, mầm cây quý giá này cũng đang đi vào con đường diệt vong.

“Bình tĩnh nào, Diệp Phàm. Ngươi là đệ tử Trường Sinh Môn, tôn chỉ là gì? Là vạn vật hữu linh, thấy chết phải cứu… nhất là khi cái ‘thứ chết’ này lại là một loại cây quý hiếm.”

Máu nghề nghiệp của một lão nông bỗng nhiên trỗi dậy, lấn át cả nỗi sợ hãi. Diệp Phàm bước lại gần mầm cây ba màu. Anh có thể cảm nhận được nó đang run rẩy, phát ra những tín hiệu cầu cứu yếu ớt mà chỉ những người có tâm hồn gắn bó với đất đai như anh mới hiểu được.

“Lão già, lão có biết đây là cây gì không?” Diệp Phàm hỏi.

Lão Vong Tiên ngơ ngác lắc đầu: “Trong ký ức của lão phu, không có loại cây nào mang khí tức này. Có lẽ là thực vật từ thời kỳ Hỗn Mang.”

“Dù là gì đi nữa, để nó mọc ở đây đúng là phí phạm của trời.” Diệp Phàm chậc lưỡi. “Chỗ này tối tăm, ẩm thấp, thiếu không khí, lại còn sát khí của Ma giới xâm nhập. Bảo sao nó không héo.”

Nói rồi, anh làm một hành động khiến lão Vong Tiên suýt nữa thì hồn bay phách tán: Diệp Phàm thò tay vào cỗ quan tài, nhẹ nhàng đào lấy mầm cây và cả một ít “bùn” dưới đáy (thực chất là hỗn hợp Thần huyết và bụi đá thần thánh).

“Ngươi… ngươi đang làm cái gì vậy?” Lão Vong Tiên hét lên. “Đó là đồ vật của Thần! Ngươi lấy đi, không sợ bị trời phạt sao?”

Diệp Phàm thản nhiên đáp: “Ta cứu mạng nó, Thần linh nếu có linh thiêng thì phải cảm ơn ta mới đúng. Lão xem, để nó ở đây khác nào chờ chết? Đem nó lên vườn của ta, cho nó tắm ánh sáng mặt trời (dù là mặt trời Ma giới), bón chút phân linh mễ của ta, đảm bảo sau một tháng sẽ xanh tươi ngay.”

Diệp Phàm cẩn thận bọc mầm cây vào một tấm lụa linh khí, sau đó liếc nhìn lớp chất lỏng màu vàng còn lại trong quan tài.

“Vượng Tài, múc một ít vào bình nước của ta. Thứ này mà pha loãng ra để tưới cho đám cải bắp ngoài kia, chắc chắn chất lượng sẽ tăng vọt!”

Vượng Tài nhìn chủ nhân với ánh mắt đầy sùng bái. Đúng là chủ nhân, ngay cả mộ của Thần cũng có thể biến thành kho chứa phân bón hữu cơ.

Trong khi Diệp Phàm bận rộn thu dọn “chiến lợi phẩm” theo phong cách điền văn, thì sâu trong bóng tối của cung điện, một cặp mắt hư ảo dường như khẽ mở ra rồi lại nhắm lại. Một tiếng thở dài như có như không vang vọng trong không gian, mang theo sự thanh thản kỳ lạ.

Diệp Phàm đột nhiên rùng mình, anh vội vàng thu dọn xong xuôi rồi kéo Vượng Tài chạy ngược lên hầm.

“Lấp lại! Mau lấp lại cho ta!”

Anh hì hục lấp đất, san phẳng mọi dấu vết, sau đó đặt tấm phiến đá xám vào vị trí cũ, thậm chí còn tỉ mẩn phủ thêm mấy lớp cỏ răng quỷ lên trên để “ngụy trang”. Chưa yên tâm, anh còn lôi ra chín mươi chín miếng cờ trận, bố trí một cái “Thiên Tuyệt Trận” cực mạnh xung quanh khu vực bếp, nhưng bề ngoài trông chỉ như một cái đống rác lộn xộn.

“Xong rồi. Từ nay về sau, chỗ này chính là khu vực cấm địa của gia đình ta. Vượng Tài, cấm ngươi không được đi bậy vào khu này nghe chưa!”

Vượng Tài uể oải gật đầu, bụng nó đang ấm lên vì vừa được liếm thử một giọt Thần huyết vương vãi.

Sáng hôm sau, mặt trời tím ngắt lại ló rạng sau rặng núi Ma Sát.

Nguyệt Cơ bước ra khỏi căn lều gỗ của mình, dụi dụi đôi mắt vẫn còn ngái ngủ. Cô nàng dạo này đã quen với công việc của một trợ lý làm ruộng, tuy vẫn có chút kiêu ngạo của một công chúa, nhưng mùi thơm của khoai lang nướng mỗi sáng đã đánh bại hoàn toàn lòng tự tôn của cô.

“Chủ nhân, sáng nay chúng ta làm gì?” Cô hỏi Diệp Phàm khi thấy anh đang lúi cúi bên một góc vườn mới được quây lại bằng những hàng rào gai chi chít phù văn.

Diệp Phàm không ngẩng đầu lên, tay đang dùng một cái thìa nhỏ bằng xương thú để xới đất: “À, tối qua ta ‘vô tình’ nhặt được một cây dại dưới hầm. Thấy nó sắp chết nên đem lên đây trồng thử. Ngươi đi lấy cho ta cái xô, pha một phần mười nước trong cái bình ngọc màu vàng ta để ở cửa bếp với mười phần nước suối, đem lại đây.”

Nguyệt Cơ nghe lời đi làm ngay. Khi cô mở cái bình ngọc ra, một luồng ánh sáng thánh khiết thoáng chốc bùng lên khiến cô suýt nữa thì ngã quỵ.

“Đây… khí tức này… chẳng lẽ là…” Cô run rẩy bưng bình nước ra vườn.

Mỗi bước đi của cô đều cảm thấy đôi chân nặng trĩu vì uy áp từ bình nước tỏa ra. Cô nhìn thấy Diệp Phàm đang trồng một cái cây ba màu bé xíu vào giữa đống đất đen kịt mà anh vừa trộn với một loại bột màu xám trông như tro cốt (thực chất là đá từ lăng mộ).

Khi Nguyệt Cơ đổ nước vào gốc cây, một hiện tượng kỳ diệu đã xảy ra.

Mầm cây ba màu đang héo rũ bỗng nhiên vươn thẳng dậy. Ba chiếc lá Đen, Trắng, Vàng bắt đầu xoay tròn, tạo ra một cái xoáy khí nhỏ xung quanh nó. Những làn khói tím nồng nặc của Ma giới vừa chạm vào phạm vi mười trượng quanh mầm cây đều lập tức bị thanh lọc sạch sẽ, biến thành những hạt linh khí tinh thuần nhất.

Nguyệt Cơ đứng hình, mắt trợn tròn: “Chủ nhân… đây là loại thực vật gì vậy? Thần tích… đây chắc chắn là thần tích!”

Diệp Phàm thì lại nhíu mày, có vẻ không hài lòng: “Hừm, lá vẫn hơi vàng. Chắc là do sốc môi trường. Nguyệt Cơ, sau này mỗi ngày ngươi tưới cho nó một lần nước pha Thần… à không, nước pha ‘đạm đặc biệt’ kia nhé. Nhớ là không được cho ai thấy, kẻ nào đến gần khu này thì thả Vượng Tài ra cắn!”

Lão Vong Tiên trong chiếc nhẫn nhìn mầm cây đang từ từ lấy lại sinh cơ, rồi lại nhìn Diệp Phàm đang bận bịu… nhổ cỏ xung quanh. Lão không biết nên khóc hay nên cười.

Vị Ma Thần Thái Cổ nọ nếu biết thứ mình dùng cả tính mạng để bảo vệ lại đang bị một tên “cẩu đạo” trồng cạnh đống phân chuồng và được một con Ma lang hóng hớt canh gác, không biết có tức đến mức sống lại hay không?

Nhưng kỳ lạ thay, mầm cây dường như rất thích không khí ở đây. Nó khẽ rung động những chiếc lá, phảng phất như đang tận hưởng cuộc sống bình dị nơi nông trang hẻo lánh này.

Trong thế giới Ma giới đầy rẫy sự lừa lọc và chém giết, giữa một thung lũng bị nguyền rủa, một mầm mống của sự sống thiêng liêng nhất đang âm thầm bén rễ, dưới sự chăm sóc của một kẻ sợ chết nhất thế gian.

Diệp Phàm phủi tay, đứng dậy nhìn thành quả của mình. Anh cảm thấy hài lòng vô cùng. Dù bên dưới nhà có là mộ của Thần hay mộ của ai đi nữa, đối với anh, chỉ cần nó cung cấp đủ phân bón và đất tốt để cây trồng phát triển, thì đó chính là mảnh đất lành.

“Sống ở đây cũng không đến nỗi nào.” Anh lẩm bẩm.

Nhưng anh không biết rằng, kể từ giây phút mầm cây nọ đâm rễ xuống lòng đất Hắc Thổ Hoang Nguyên, vận mệnh của toàn bộ Ma giới đã bắt đầu rẽ sang một hướng khác, một hướng đi mà ngay cả những vị tiên tri vĩ đại nhất cũng không thể lường trước được.

Một cuộc xâm lược mới sắp sửa diễn ra, nhưng không phải bằng ma pháp hay đạo binh, mà là sự xâm lấn của một thứ mà Ma giới đã đánh mất từ lâu: Sự sống chân chính.

“Chủ nhân, hỏng rồi! Lão Mã lại đến, lần này lão còn dẫn theo một đám người mặc giáp đen nữa!” Tiếng gọi hớt hải của Nguyệt Cơ cắt ngang dòng suy nghĩ của Diệp Phàm.

Anh giật nảy mình, lập tức nhảy dựng lên: “Cái gì? Giáp đen? Chẳng lẽ là quân đội Vạn Ma Điện? Vượng Tài, mau lấp mầm cây lại bằng rơm khô! Nguyệt Cơ, giấu cái bình nước đi! Lão Vong Tiên, trốn vào nhẫn mau!”

Cái “hòa bình điền văn” chưa duy trì được nửa ngày, rắc rối mới lại ập đến. Diệp Phàm vội vã lôi một tấm mặt nạ rách nát ra đeo lên, lập tức biến thành một lão già nua khắc khổ, run rẩy cầm cái cuốc đi ra cổng vườn.

Trong lòng anh gào thét: *Lão trời già, ta chỉ muốn yên ổn trồng rau, sao ông cứ dắt người đến phá đám nhà ta vậy hả!*

Nhưng anh đâu có biết, những kẻ “giáp đen” kia khi vừa chạm chân vào mảnh đất này, cảm giác đầu tiên không phải là muốn chiếm đoạt, mà là một sự kinh sợ vô hình đang đè nặng lên linh hồn bọn họ. Khí tức của “thứ” dưới hầm nhà Diệp Phàm, dù đã bị lấp đi, vẫn đang âm thầm thay đổi quy tắc của vạn vật nơi đây.

Và câu chuyện về vị “Ma nông” nhút nhát và ngôi mộ thần thánh của anh ta, chỉ mới thực sự bắt đầu bước vào chương kịch tính nhất.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8