Trường Sinh Môn Hạ: Ta Tại Ma Giới Làm Ruộng
Chương 138: Bài kiểm tra đầu tiên: Phân biệt cỏ linh và cỏ dại

Cập nhật lúc: 2026-05-27 14:30:10 | Lượt xem: 4

CHƯƠNG 138: BÀI KIỂM TRA ĐẦU TIÊN: PHÂN BIỆT CỎ LINH VÀ CỎ DẠI

Ánh mặt trời tại Ma Giới vốn dĩ luôn mang một sắc đỏ sẫm như máu đặc, xuyên qua những tầng mây xám xịt chớp giật liên hồi. Thế nhưng, tại một góc nhỏ của Hắc Thổ Hoang Nguyên, nơi được gọi là Học viện Nông lâm Cửu U, không gian lại mang một màu xanh ngọc dịu mắt đến kỳ lạ. Đó là thành quả của hơn một trăm lớp trận pháp thanh lọc mà Diệp Phàm đã dốc hết vốn liếng ra để lắp đặt, chỉ nhằm mục đích có một môi trường làm việc… sạch sẽ và ít sát khí hơn.

Sáng sớm hôm nay, bầu không khí tại học viện đặc biệt căng thẳng. Không phải vì có kẻ thù xâm lược, mà vì “U Minh Ma Quân” – người mà thực chất là đệ tử Trường Sinh Môn đang âm thầm ẩn cư – đã tuyên bố sẽ tổ chức bài kiểm tra chính thức đầu tiên cho đám đệ tử “nhập môn” là các Ma đầu khét tiếng.

Diệp Phàm đứng trên một bục cao được làm từ gỗ mục, tay cầm một chiếc quạt giấy thỉnh thoảng lại phẩy một cái cho ra dáng “cao nhân”. Thực tế, tim hắn đang đập nhanh như đánh trống. Nhìn xuống dưới sân, hắn không khỏi hít một hơi lạnh.

Ở hàng ghế đầu, Huyết Sát Ma Tướng vốn cao lớn hơn hai mét, thân hình đầy sẹo chằng chịt, lúc này đang co róm người ngồi trên một chiếc ghế gỗ nhỏ xíu dành cho trẻ con. Đôi tay thô kệch thường dùng để vác đại đao nặng nghìn cân bây giờ lại đang run rẩy cầm một mẩu bút chì mục.

Bên cạnh hắn là Lục Diệp Ma Cô, một nữ ma đầu nổi danh với tàn độc và xảo quyệt, lúc này mặt mũi lại trắng bệch như tờ giấy, đôi mắt nhìn chằm chằm vào cái chậu đất trước mặt như thể đó là một cái hố không đáy sẽ nuốt chửng linh hồn bà ta.

Phía sau nữa là hàng chục Ma binh, Ma tướng, thậm chí có cả mấy vị lão tổ của các tiểu tông môn Ma giới, tất cả đều đang nín thở, mồ hôi hột lăn dài trên trán.

Diệp Phàm ho nhẹ một tiếng, giọng nói tuy nhỏ nhưng dưới sự hỗ trợ của một loại phù chú khuếch đại, nó vang lên trầm thấp và đầy uy nghiêm trong không gian yên tĩnh:

— Các ngươi đã theo ta học “Nông Đạo” được một thời gian ngắn. Ma giới từ trước đến nay chỉ biết giết chóc, cướp bóc, đó là hạ sách. Muốn vạn thọ vô cương, muốn tu vi ổn định mà không bị tâm ma quấy nhiễu, cái gốc nằm ở mảnh đất dưới chân các ngươi. Hôm nay, bài kiểm tra đầu tiên cực kỳ đơn giản: Phân biệt cỏ linh và cỏ dại.

Diệp Phàm vừa dứt lời, Vượng Tài – con Ma Lang gầy gò nhưng thực chất là Thôn Phệ Ma Lang huyền thoại – liền sủa lên một tiếng “Gâu!” đanh gọn. Nó ngạo nghễ đi quanh các hàng ghế, ánh mắt nhìn đám Ma tu như nhìn những kẻ kém cỏi nhất thế gian. Trong miệng nó đang nhai một cọng cỏ linh, nhai một cách thỏa mãn như thể đang thưởng thức bách niên linh dược.

Trong đầu Diệp Phàm lúc này đang nảy ra hàng nghìn suy nghĩ. Hắn thầm nhủ: *”Phải làm sao để tụi này trượt hết đây? Nếu chúng nó học nhanh quá, sẽ nhanh chóng nhận ra ta chẳng có công pháp Ma đạo nào cao siêu cả. Phải đưa ra cái đề thật hóc búa, để chúng thấy Nông Đạo khó như lên trời mà tự rút lui, trả lại cho ta cuộc sống bình yên.”*

Với phương châm “cẩu đạo” – giấu nghề là vương đạo, Diệp Phàm đã bí mật chuẩn bị bài thi này suốt ba đêm. Hắn vẫy tay một cái, Nguyệt Cơ – cô công chúa Ma tộc đang giả làm trợ lý – bưng một chiếc khay lớn ra. Trên khay đặt hai trăm mẫu thực vật trông y hệt nhau.

Mỗi mẫu thực vật đều có hai cọng cỏ lá dài, màu sắc tím thẫm hơi pha chút xanh rêu, gân lá chạy dọc li ti và đều phát ra một luồng khí tức âm hàn nhẹ.

— Trước mặt mỗi người có hai cọng cỏ. — Diệp Phàm trầm giọng nói. — Một cọng là “U Minh Ma Linh Thảo”, là cực phẩm hỗ trợ đột phá cảnh giới Ma Vương mà không để lại di chứng. Cọng còn lại là “Oán Linh Đoạn Trường Thảo”, là loại cỏ dại vô dụng chuyên hút sạch ma khí trong đất, nếu ai vô tình trồng nó cạnh dược liệu quý, trong vòng một đêm toàn bộ ruộng thuốc sẽ thành tro bụi.

Hắn dừng lại một chút để quan sát biểu cảm kinh hoàng của đám học trò, rồi bồi thêm một cú dứt điểm:

— Nhiệm vụ của các ngươi là dùng mọi phương pháp, trừ việc ăn thử và dùng pháp lực cưỡng ép, để phân biệt xem cái nào là linh thảo, cái nào là cỏ dại. Thời gian là một nén hương. Ai chọn sai… sẽ phải đi gánh phân cho chuồng heo của Vượng Tài trong vòng một tháng!

Đám Ma đầu đồng loạt rùng mình. “Chuồng heo của Vượng Tài” hiện nay đã trở thành cơn ác mộng lớn nhất Ma giới. Bởi vì con lợn mà Vượng Tài canh giữ không phải lợn thường, mà là một giống lợn biến dị bị Diệp Phàm dùng Ma khí và Linh khí nuôi dưỡng. Chất thải của nó tuy là phân bón cực phẩm nhưng mùi hương lại mang tính “công kích tâm hồn”, đủ để khiến một Ma Tướng nôn mửa liên tục ba ngày đêm.

Buổi kiểm tra bắt đầu. Không khí nóng hừng hực.

Huyết Sát Ma Tướng mồ hôi chảy ròng ròng vào mắt nhưng không dám lau. Hắn cúi sát mặt xuống hai cọng cỏ đến mức mũi chạm cả vào đất. Hắn vận dụng “Huyết Sát Thần Nhãn”, một môn đồng thuật vốn dùng để nhìn thấu điểm yếu của đối thủ trên chiến trường. Thế nhưng, dưới con mắt đầy sát khí ấy, hai cọng cỏ vẫn lẳng lặng nằm đó, không một chút rung chuyển.

— Chết tiệt… — Huyết Sát lẩm bẩm trong miệng. — Sao cái gân lá này giống hệt nhau vậy? Bên trái này… có vẻ mang theo một chút khí tức ngạo nghễ, chắc chắn là linh thảo rồi! Nhưng cái bên phải lại có vẻ rũ xuống một chút, chẳng lẽ là “cỏ dại” đang che giấu tài năng?

Lão Ma Đầu Vong Tiên trong chiếc nhẫn của Diệp Phàm cười hắc hắc:

— Tiểu tử, ngươi đúng là nham hiểm. Ngươi đưa cho bọn chúng hai cọng cỏ mà chính ngươi còn chẳng phân biệt được nếu không có “Thần Nông Nhãn”, đúng không?

Diệp Phàm trong lòng đắc ý trả lời: *”Đúng vậy. Hai cọng này thực chất đều là cỏ dại. Ta chỉ lấy hai mẫu cỏ dại mọc ở hai vị trí khác nhau trong vườn, một cái hưởng nhiều linh khí hơn chút xíu nên tươi hơn. Ta muốn xem xem đám đại ma đầu này sẽ ‘não bổ’ ra những gì.”*

Quả đúng như dự đoán của Diệp Phàm, sự yên tĩnh của buổi thi bị phá vỡ bởi tiếng xì xào đau khổ.

Lục Diệp Ma Cô rút ra một chiếc kim bạc, khẽ khàng chạm vào lá cỏ. Bà ta là chuyên gia độc dược, nhưng lúc này lại bối rối đến mức bàn tay thường xuyên găm kim xuyên yết hầu người khác lại đang run lên bần bật.

— Cái lá này… đường vân lá này đi theo quỹ đạo của chòm sao Thiên Ma. — Bà ta lẩm bẩm, mắt rực lên tia sáng kỳ dị. — U Minh Ma Quân đại nhân nhất định là đang khảo nghiệm kiến thức về thiên văn của chúng ta! Cỏ linh thật sự phải thuận theo thiên mệnh, còn cỏ dại thì mọc ngược lại. Đúng, chắc chắn là vậy!

Bà ta cầm cọng cỏ bên phải lên, mặt đầy đắc ý.

Phía sau, một vị ma tu trẻ tuổi thậm chí còn quỳ sụp xuống, bắt đầu lầm rầm khấn bái hai cọng cỏ. Anh ta nghĩ rằng đây là một loại “ngộ đạo” thông qua giao tiếp linh hồn với thực vật.

Huyết Sát Ma Tướng nghe thấy lời của Lục Diệp Ma Cô, trong lòng chửi thầm: *”Mụ già này toàn nói nhảm, Nông Đạo mà đi học Thiên Văn à? U Minh tiền bối từng nói, Nông Đạo là ở đất, không phải ở trời!”*

Hắn nhìn lại hai cọng cỏ, đột nhiên nảy ra một ý tưởng. Hắn nhớ lại một buổi chiều, thấy Diệp Phàm cầm cái cuốc gãi gãi đầu khi đứng trước ruộng cải.

— Ta hiểu rồi! — Huyết Sát hét lên một tiếng nhỏ khiến những người xung quanh giật mình. — Bản chất của Ma là nghịch thiên. Cỏ dại trong vườn của tiền bối cũng là Ma. Cọng cỏ nào trông có vẻ… ‘đểu giả’ hơn thì đó chính là cỏ linh, vì nó có trí tuệ!

Nghĩ đoạn, hắn nhìn thấy cọng cỏ bên trái có một cái lá hơi cong lên trông như một cái môi đang cười nhạo mình. Hắn lập tức chọn nó.

Nguyệt Cơ đứng cạnh Diệp Phàm, nhìn đám cao thủ Ma giới từng người một đều rơi vào trạng thái phát cuồng vì hai cọng cỏ, không khỏi cảm thán trong lòng: *”Chủ nhân thực sự là bậc thầy về tâm lý. Chỉ với hai cọng cỏ cỏ dại tầm thường (trong mắt cô thì là vậy), ngài ấy đã ép được những ý chí sắt đá nhất của Ma giới phải đứng bên bờ vực tan vỡ. Đây không chỉ là phân biệt cỏ, đây là đang rèn luyện tâm tính, ép họ phải nhìn vào sâu thẳm bản chất của vạn vật!”*

Diệp Phàm đứng trên bục, nhìn thấy thời gian nén hương sắp cạn, hắn bắt đầu đếm ngược:

— Mười… chín… tám…

Càng đếm, áp lực càng tăng lên khủng khiếp. Một số ma tu bắt đầu bứt tóc, một số khác thì nhắm mắt chọn đại theo trực giác.

— Hết giờ! Tất cả đặt mẫu vật lên bàn! — Diệp Phàm hô lớn.

Toàn trường im phăng phắc. Vượng Tài bắt đầu đi thu kết quả. Mỗi khi nó đứng trước ai, người đó đều cảm thấy như đang đứng trước một vị phán quan dưới địa ngục.

Diệp Phàm đi xuống từng hàng, vẻ mặt lạnh lùng. Hắn nhìn qua kết quả của Huyết Sát Ma Tướng.

— Ngươi chọn cọng bên trái? — Diệp Phàm hỏi, giọng không cảm xúc.

Huyết Sát nuốt nước bọt, đầu gật như giã tỏi:

— Thưa tiền bối, cọng bên trái này gân lá mạnh mẽ, khí thế bất phàm, hẳn là cực phẩm linh thảo!

Diệp Phàm thở dài, lắc đầu:

— Sai.

Mặt Huyết Sát ngay lập tức trở nên xám xịt, vai sụp xuống như thể vừa nhận án tử hình.

Diệp Phàm đi tới chỗ Lục Diệp Ma Cô:

— Ngươi chọn cọng bên phải vì cho rằng nó thuận theo thiên đạo?

Lục Diệp Ma Cô tự tin gật đầu:

— Dạ thưa tiền bối, đúng vậy ạ!

Diệp Phàm lại thở dài một tiếng còn dài hơn trước:

— Ngươi cũng sai rồi.

Cả căn phòng bắt đầu xôn xao. Những người chọn bên trái đều sai, những người chọn bên phải cũng sai? Vậy sự thật là gì?

Lúc này, một vị Ma tu già nua, một tán tu có tu vi thấp nhất trong đám, đang rụt rè cầm cả hai cọng cỏ trên tay. Ông ta chọn… cả hai là cỏ dại.

Diệp Phàm khựng lại trước mặt ông lão này. Hắn vốn định làm nhục tất cả mọi người rồi tuyên bố không ai đủ tư cách học tiếp, để chúng biến sạch cho khuất mắt. Nhưng khi nhìn thấy ông lão chọn đúng, Diệp Phàm có chút sững sờ.

— Tại sao ngươi chọn cả hai là cỏ dại? — Diệp Phàm hỏi.

Ông lão run rẩy nói:

— Thưa đại nhân… lão phu trước khi tu ma, vốn dĩ là một nông dân ở phàm giới bị Ma quân bắt đi làm nô lệ. Lão phu nhìn hai cọng này, thấy chúng chẳng có gì khác nhau cả. Mùi hương tuy có chút lạ, nhưng đó là mùi đất của vườn ngài thôi. Cỏ linh thật sự… nó không rủ lòng tham của người nhìn một cách rẻ rúng như thế này. Theo lão thấy, đây chỉ là hai cọng cỏ dại bình thường mọc gần chuồng heo mà thôi…

Cả sân học viện lặng ngắt như tờ.

Đám Ma đầu trố mắt nhìn ông lão. Họ không tin được một kẻ vô danh tiểu tốt lại dám nói những lời “bình thường” đến mức xúc phạm trí tuệ của họ như vậy.

Trong đầu Diệp Phàm lúc này đang nổ tung: *”Hỏng rồi! Ông già này ở đâu ra mà tinh tường thế? Kế hoạch đuổi khách của mình đổ bể rồi sao?”*

Thế nhưng, “não bổ” là căn bệnh nan y của Ma giới.

Huyết Sát Ma Tướng đột nhiên đập bàn một cái “ầm”, đứng phắt dậy, mặt đầy vẻ bừng tỉnh:

— Ta hiểu rồi! Ta hiểu dụng ý sâu xa của tiền bối rồi!

Hắn quay sang nhìn đám đông, giọng nói đầy xúc động:

— Tiền bối đang dạy chúng ta bài học đầu tiên của Nông Đạo: Chân thật! Chúng ta luôn muốn tìm kiếm bảo vật, luôn muốn nhìn thấy sự phi thường trong mọi thứ, nên mắt chúng ta bị che mờ bởi lòng tham. Thực tế, trong mắt một người làm ruộng chân chính, cỏ là cỏ, linh là linh. Nếu lòng ta không tĩnh, nhìn cỏ dại cũng hóa linh thảo. Tiền bối dùng hai cọng cỏ dại để lột trần sự giả dối và hám lợi trong tâm hồn Ma tộc chúng ta!

Lục Diệp Ma Cô cũng quỳ xuống, nước mắt ròng ròng:

— Đại nhân vĩ đại! Ngài không dạy chúng ta cách phân biệt cây cỏ, ngài đang dạy chúng ta cách phân biệt… bản tâm! Ma giới chúng ta luôn cho rằng mình mạnh mẽ, nhưng đứng trước hai cọng cỏ dại của ngài, chúng ta đã hoàn toàn bại trận bởi chính sự suy diễn và lòng tham của mình.

— Tiền bối vạn tuế! U Minh Ma Quân đại năng vô biên! — Cả đám Ma tu đồng thanh hô vang, tiếng vang chấn động cả mười dặm hoang nguyên.

Diệp Phàm đứng chôn chân tại chỗ, chiếc quạt giấy suýt chút nữa rơi khỏi tay. Hắn nhìn lên bầu trời đỏ rực, lòng đầy chua xót.

*”Các người… các người thật sự nghĩ quá nhiều rồi. Ta chỉ muốn lừa các người biến đi thôi mà! Giờ thì hay rồi, tất cả đều ‘ngộ đạo’, chẳng ai chịu về nữa…”*

Lão Ma Đầu Vong Tiên cười sặc sụa trong nhẫn:

— Ha ha ha! Tiểu tử, ngươi đúng là thiên tài giáo dục. Ta tu luyện vạn năm cũng chưa thấy ai dạy dỗ đám ma đầu này tâm phục khẩu phục như ngươi. Nhìn đi, Huyết Sát Ma Tướng đang tự tát vào mặt mình vì tội ‘hám lợi’ kìa!

Vượng Tài nhìn chủ nhân của nó, sau đó nhìn đám Ma tu đang khóc lóc vì ngộ đạo, rồi quay sang ngoạm một cái vào mông một tên Ma binh đang quỳ sai tư thế. Với nó, việc đám người này đi gánh phân cho nó mới là quan trọng nhất, còn đạo lý gì đó… có ngon bằng khoai lang nướng đâu?

Diệp Phàm hít một hơi thật sâu, lấy lại vẻ mặt “thâm sâu khó lường”, gật đầu nhẹ nhàng:

— Các ngươi đã hiểu được điều đó, cũng coi như không uổng công ta sắp xếp. Nhưng… hình phạt là hình phạt. Ngoại trừ vị lão nhân gia này, tất cả những ai chọn sai đều phải đi gánh phân chuồng heo trong vòng ba mươi ngày. Bắt đầu từ chiều nay!

Nghe thấy hình phạt, dù trong lòng đau khổ, nhưng đám Ma đầu lại có một biểu cảm vô cùng thành kính.

— Tuân lệnh đại nhân! Chúng con sẽ gánh phân bằng tất cả tấm lòng chân thật nhất! — Huyết Sát Ma Tướng hùng hồn tuyên bố.

Chiều hôm đó, một cảnh tượng kinh thiên động địa diễn ra tại Hắc Thổ Hoang Nguyên.

Hàng trăm Ma tu, những kẻ vốn dĩ chỉ cần một cái nhíu mày là có thể khiến dân thường mất mạng, lúc này đang xếp hàng chỉnh tề, trên vai mỗi người là hai chiếc xô gỗ lớn. Họ đi từng bước một cách thận trọng từ chuồng heo của Vượng Tài ra đến những thửa ruộng mới khai hoang.

Huyết Sát Ma Tướng dẫn đầu. Hắn gánh hai thùng phân nặng trĩu, mùi hương “đặc sản” bốc lên khiến không gian xung quanh méo mó đi vì nồng nặc. Nhưng hắn lại trông vô cùng nghiêm túc, mỗi bước chân đều chứa đựng sự vững chãi của đất.

— Sư muội, cô thấy không? — Huyết Sát nói với Lục Diệp Ma Cô đang đi bên cạnh. — Khi gánh những thứ dơ bẩn nhất thế gian này trên vai, ta lại cảm thấy linh hồn mình chưa bao giờ thanh tịnh đến thế. Đúng như tiền bối nói, Nông Đạo là cách để gột rửa bụi trần của Ma tính!

Lục Diệp Ma Cô gật đầu, môi bà ta xanh tái vì mùi hôi nhưng mắt lại rực sáng:

— Đúng vậy, sư huynh. Ta cảm thấy Ma khí trong người ta đang vận chuyển một cách tự nhiên theo nhịp bước chân gánh phân. Đây không phải gánh phân, đây là một bộ ‘Cảm Nghịch Thần Công’ mà tiền bối đã truyền dạy âm thầm!

Diệp Phàm đứng trên sân thượng của tòa nhà chính (thực chất là một căn nhà tranh được gia cố bằng hàng chục tầng trận pháp đá), nhìn xuống cảnh tượng hoành tráng đó mà không biết nên khóc hay nên cười.

Hắn mở cuốn sổ tay “Cẩu đạo sinh tồn” ra, lật đến trang mới nhất và viết:

*”Lưu ý số 138: Đừng bao giờ đánh giá thấp khả năng ‘tự bổ não’ của đám Ma tu. Ngay cả khi ngươi đưa cho chúng một đống phân, chúng cũng sẽ tìm ra được chân lý tu tiên trong đó. Hiện tại, địa vị của ta ở Ma giới có vẻ đã thăng cấp từ ‘vị đại năng bí ẩn’ thành ‘đại tổ sư khai sáng văn minh làm ruộng’. Nguy hiểm đã tăng lên cấp độ báo động đỏ. Phải trồng thêm ba trăm mẫu mìn dưa hấu xung quanh học viện ngay lập tức!”*

Lão Ma Đầu Vong Tiên đột nhiên lên tiếng:

— Tiểu tử, ngươi có thấy điều gì lạ không?

Diệp Phàm cau mày:

— Lạ gì?

— Nhìn kỹ vào ruộng rau kìa.

Diệp Phàm sử dụng “Thần Nông Nhãn”. Hắn bàng hoàng nhận ra, sau khi được đám Ma tu “thành tâm gánh phân” tưới tắm, những mầm cải bắp bình thường của hắn đang tỏa ra một tầng hào quang màu kim nhạt.

Trong không khí, những sợi tơ của quy luật (đạo tắc) bắt đầu quấn quýt lấy những lá rau. Đây là hiện tượng “Vạn Vật Cộng Hưởng” chỉ xảy ra khi có một lượng lớn ý chí và năng lượng thuần khiết cùng hướng về một mục tiêu.

— Hỏng rồi! — Diệp Phàm thét lên trong lòng. — Rau của ta… rau của ta sắp thành tiên dược rồi! Nếu đám Ma Tôn mà biết ở đây có cải bắp thăng thiên, chắc chắn chúng sẽ kéo đến san phẳng cái nông trại này để cướp mất!

Hắn lập tức nhảy xuống lầu, vừa chạy vừa hô lớn:

— Nguyệt Cơ! Mau, đem toàn bộ vải đen ra đây! Che hết ruộng cải lại cho ta! Đứa nào hỏi thì bảo là… bảo là ta đang thử nghiệm công nghệ trồng rau trong bóng tối để tạo ra ‘Hắc Ám Thực Phẩm’!

Vượng Tài thấy chủ nhân chạy, nó cũng hưng phấn chạy theo, đuôi ngoáy tít thò lò, thỉnh thoảng lại sủa vang trời.

Trong khi đó, đám Ma tu đang gánh phân lại dừng lại, nhìn bóng lưng vội vã của Diệp Phàm với ánh mắt sùng bái tột độ.

— Nhìn kìa, tiền bối lại bắt đầu thi triển thần thông mới rồi. — Một vị Ma binh trầm trồ. — Trồng rau trong bóng tối? Thật là một ý tưởng thiên tài! Ngài ấy muốn chúng ta hiểu rằng, ngay cả trong bóng tối sâu thẳm nhất, mầm sống vẫn có thể vươn lên nếu chúng ta có đủ… phân bón!

Diệp Phàm vấp phải một hòn đá, ngã nhào xuống đất nhưng ngay lập tức bật dậy như lò xo và tiếp tục chạy.

Dưới ánh hoàng hôn của Ma giới, cảnh tượng một vị “đại lão ẩn thế” đang hớt hải đi che chắn từng bắp cải, theo sau là một con chó đen gầy và một nhóm Ma vương đang gánh phân với vẻ mặt cảm động, tạo nên một bức tranh vô cùng kỳ quặc và hài hước nhất trong lịch sử nghìn vạn năm của giới tu chân.

Đêm đó, Hắc Thổ Hoang Nguyên yên tĩnh một cách lạ thường, chỉ còn nghe tiếng thì thầm của gió và tiếng thở đều của những bắp cải đang âm thầm hấp thụ “Đạo” từ sự nhầm lẫn vĩ đại nhất lịch sử. Còn Diệp Phàm, hắn lại mất ngủ, trằn trọc suy nghĩ về việc có nên đổi tên học viện thành “Học viện Gánh Phân” để bớt gây chú ý hay không…

“Lão già,” Diệp Phàm đột nhiên hỏi Lão Ma Đầu Vong Tiên khi trời gần sáng, “Ngươi nghĩ ta có thể sống sót qua vụ mùa này không?”

Lão Ma Đầu cười dài, giọng đầy ý tứ:

“Tiểu tử, ngươi không chỉ sống sót đâu. Ta e là cái Ma giới này sắp bị ngươi… bón phân đến mức thay da đổi thịt rồi. Ngươi chính là kẻ nguy hiểm nhất mà ta từng gặp, không phải vì ngươi mạnh, mà vì cái ‘cẩu’ của ngươi luôn dẫn đến những kết quả điên rồ nhất!”

Diệp Phàm thở dài, đắp chăn kín đầu. Sáng mai, hắn lại phải đối mặt với một ngày làm ruộng đầy “nguy hiểm” nữa rồi.

[Hết Chương 138]

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8