Trường Sinh Môn Hạ: Ta Tại Ma Giới Làm Ruộng
Chương 16: \”Tiền bối, xin hãy thu nhận vãn bối!\”

Cập nhật lúc: 2026-05-27 12:41:24 | Lượt xem: 4

Ánh sáng đỏ nhạt của vầng trăng máu vẫn còn lờ mờ nơi đường chân trời của Ma Giới, báo hiệu một ngày mới lại bắt đầu trên vùng Hắc Thổ Hoang Nguyên cằn cỗi. Thế nhưng, tại một góc nhỏ biệt lập được bao bọc bởi những hàng rào tre cũ kỹ và mấy lớp trận pháp ẩn tàng, không khí lại mang một sắc thái hoàn toàn khác biệt.

Nguyệt Cơ tỉnh dậy giữa mùi hương thanh khiết của cỏ cây và đất ẩm. Đây là một mùi hương cực kỳ xa xỉ ở Ma Giới, nơi mà hơi thở của đất thường nồng nặc mùi lưu huỳnh và máu tanh.

Nàng cử động ngón tay, cảm giác đau đớn xé rách kinh mạch tối qua đã biến mất không dấu vết. Thay vào đó là một luồng khí tức ấm áp, nhu hòa như dòng suối nhỏ đang chậm rãi luân chuyển trong đan điền. Nguyệt Cơ giật mình ngồi bật dậy, đôi mắt tím biếc tràn đầy vẻ kinh nghi.

“Kinh mạch của ta… được nối lại rồi?”

Nàng vốn là công chúa của Ma tộc, kiến thức uyên bác, nàng thừa hiểu vết thương do ‘Huyết Sát Chưởng’ gây ra hung hiểm đến mức nào. Ít nhất phải cần đến Ma Vương cấp cao ra tay, dùng hàng tấn dược liệu quý giá mới mong giữ được mạng, vậy mà bây giờ nàng lại cảm thấy sảng khoái chưa từng có.

Nguyệt Cơ run rẩy bước ra khỏi hiên lều, đôi chân trần chạm lên lớp đất đen nhưng không hề có cảm giác dơ bẩn. Nàng đưa mắt nhìn về phía mảnh vườn nhỏ phía trước.

Dưới ánh bình minh lờ mờ, một nam nhân mặc áo vải thô, ống quần xắn cao, tay cầm chiếc cuốc rỉ sét đang cần mẫn xới đất. Bên cạnh hắn, một con chó đen gầy gò đang thong dong dùng móng vuốt đào bới mấy củ khoai lang.

Cảnh tượng này bình dị đến mức kỳ lạ, nhưng trong mắt Nguyệt Cơ, mỗi một hành động của nam nhân kia đều chứa đựng thiên địa quy tắc.

Hắn hạ cuốc, không gian như khẽ rung động. Hắn gạt mồ hôi, ma khí xung quanh tự động tản ra như gặp phải thiên địch. Đặc biệt là những cây bắp cải xanh mướt đang vươn mình trong nắng sớm kia, mỗi chiếc lá đều đọng lại những giọt sương lấp lánh linh khí đậm đặc đến mức hóa thành sương mù.

“Linh… Linh khí? Tại trung tâm Ma Giới lại có Linh khí thuần khiết thế này?” Nguyệt Cơ hít một hơi thật sâu, cảm thấy lỗ chân lông toàn thân mở rộng, ma tức hỗn loạn trong người bị trấn áp triệt để.

Nàng chợt nhớ lại bát nước gạo trắng tối qua. Hóa ra, đó không phải là thức ăn phàm trần, mà là tinh hoa được kết tinh từ những loại linh thực phẩm bậc cao nhất!

“Tiền bối này… rốt cuộc là thần thánh phương nào?”

Lúc này, Diệp Phàm vừa mới bón xong đống “phân bón linh thiêng” (vốn được hắn ủ từ cỏ ma sau khi đã thanh lọc bằng Trường Sinh Công). Hắn quay đầu lại, thấy cô nàng “người lạ” tối qua đã tỉnh, trong lòng liền dâng lên một nỗi bất an to lớn.

*Hỏng rồi, tỉnh sớm thế?* Diệp Phàm thầm nghĩ, gương mặt vốn định lộ ra vẻ thân thiện lại vô tình trở nên nghiêm nghị vì mải suy tính: *Mười lăm khối Ma tinh tối qua cứu mạng nàng ta chắc chắn là mình lỗ rồi. Dược liệu mình dùng toàn là bắp cải trồng bằng phân bón tinh luyện mười năm. Lỡ nàng ta thấy mình giàu quá mà sinh lòng tham, gọi đồng bọn tới cướp phá thì sao?*

Với phương châm “thận trọng là vương đạo”, Diệp Phàm quyết định phải tạo ra một hình tượng lạnh lùng, khó gần để đối phương biết khó mà lui.

Hắn lạnh nhạt lên tiếng, giọng nói đều đều không chút cảm xúc: “Tỉnh rồi à? Tỉnh rồi thì tự mình thu dọn rồi rời đi sớm đi. Chỗ của ta đất chật người đông, không có chỗ cho người nhàn hạ.”

“Đất chật người đông?”

Lão Ma Đầu Vong Tiên trong nhẫn trữ vật cười sằng sặc: “Tiểu tử, ngươi nhìn quanh xem, ngoại trừ một con chó và mấy con gà ma, lấy đâu ra người? Ngươi mở mắt nói điêu cũng phải có giới hạn chứ!”

Diệp Phàm phớt lờ lão già trong đầu. Hắn chỉ muốn tống khứ cái “bao nợ” đầy rắc rối này đi càng nhanh càng tốt. Theo kinh nghiệm đọc tiểu thuyết và sống ở Trường Sinh Môn của hắn, mỹ nhân lâm nạn thường đi kèm với quân truy sát, mà quân truy sát lại đi kèm với rắc rối khổng lồ.

Thế nhưng, trái với dự đoán của Diệp Phàm, Nguyệt Cơ không những không tức giận trước thái độ lạnh lùng ấy, mà ngược lại, nàng lại thấy tim mình đập liên hồi.

*Đúng rồi! Đây chính là khí độ của một vị đại năng ẩn thế!* Nguyệt Cơ tự “não bổ” (tự suy diễn) một cách điên cuồng. *Người có khả năng biến đất chết thành tiên cảnh, thanh lọc ma khí thành linh khí, cứu sống người từ cõi chết chỉ bằng một bát cháo, há lại là kẻ phàm trần? Tiền bối đang đuổi mình đi, chắc chắn là đang thử thách lòng thành của mình! Ngài ấy nói ‘đất chật người đông’, chắc hẳn là đang ám chỉ cảnh giới của ngài ấy đã dung nạp cả vạn vật, không còn chỗ cho một phế nhân như mình.*

Nghĩ đến đây, Nguyệt Cơ không hề do dự, nàng “phịch” một tiếng quỳ sụp xuống mặt đất đen, đầu cúi sát đất, giọng run rẩy nhưng kiên định:

“Vãn bối Nguyệt Cơ, tạ ơn cứu mạng của tiền bối! Vãn bối hiện giờ đã lâm vào cảnh cửa nát nhà tan, bị kẻ thù truy sát, không còn nơi nào để đi. Cầu xin tiền bối từ bi, thu nhận vãn bối làm người hầu hạ. Dù là nhổ cỏ, tưới nước hay gánh phân, vãn bối cũng nguyện lòng làm hết, chỉ xin được ở lại dưới mái hiên của tiền bối!”

Diệp Phàm đang vác cuốc định đi sang luống cải bên kia, nghe thấy lời này thì loạng choạng suýt té nhào. Hắn quay phắt lại, mắt trợn tròn: “Cô nói cái gì? Làm người hầu? Gánh phân?”

Hắn âm thầm đổ mồ hôi hột. *Thôi chết, kịch bản này sai sai rồi. Không phải nàng nên cảm ơn một câu rồi bỏ chạy thục mạng sao? Để nàng ta ở lại, chẳng khác nào treo một cái biển quảng cáo ‘Ở ĐÂY CÓ CAO NHÂN’ trước cửa sao?*

“Không được! Ta đây chỉ là một lão nông dân bình thường, không có công pháp gì để truyền thụ, cũng không có bảo vật gì để ban phát. Cô nhìn xem, cái cuốc của ta còn rỉ sét đây này!” Diệp Phàm khua khua cái cuốc trước mặt nàng, hy vọng vẻ nghèo khổ này sẽ khiến một nàng công chúa phải chùn bước.

Nguyệt Cơ nhìn vào cái cuốc. Trong mắt nàng, lớp rỉ sét kia không phải là gỉ sắt thường, mà là những vết sẹo của thời gian, là minh chứng cho việc đại năng này đã dùng “Thần khí” này để khai thiên lập địa. Mỗi một vết sứt mẻ trên lưỡi cuốc đều tỏa ra một loại kiếm ý hủy thiên diệt địa được thu liễm đến cực hạn.

“Tiền bối quá khiêm tốn rồi!” Nguyệt Cơ dập đầu mạnh hơn. “Đại đạo chí giản, phản phác quy chân. Chiếc cuốc này của tiền bối chính là thứ chí bảo mạnh nhất mà vãn bối từng thấy. Được nhìn tiền bối xới đất hằng ngày cũng là một loại phúc phận tu luyện của vãn bối!”

“Phúc phận… xới đất?” Diệp Phàm đờ người ra. *Lão già, ta nói đúng mà, dân Ma Giới đều bị tịt ngòi não hết rồi đúng không?*

Vong Tiên cười đến mức hụt hơi: “Ha ha ha! Diệp Phàm, ngươi cứ diễn tiếp đi! Cô bé này đã hoàn toàn bị cái cuốc rỉ sét của ngươi mê hoặc rồi. Ta đã nói mà, Trường Sinh Công của ngươi trông thì giống người phàm, nhưng thực chất là khí tức ‘Tiên’ cực phẩm. Ở Ma giới này, nó chói lọi như mặt trời ban trưa vậy, ngươi có giấu thế nào cũng không xong đâu.”

Diệp Phàm nghiến răng, nghĩ thầm: *Phải đổi chiêu thôi. Nếu nàng ta muốn ở lại, mình phải đặt ra những điều kiện khắc nghiệt nhất, khiến nàng ta không chịu nổi mà phải tự rời đi.*

Hắn hắng giọng, cố tỏ ra nghiêm khắc, chỉ tay vào đống rơm khô và chuồng lợn phía xa:

“Muốn ở lại? Được! Nhưng chỗ của ta không nuôi kẻ ăn bám. Thứ nhất, mỗi ngày cô phải gánh đủ một trăm gánh nước từ dòng sông hắc thủy phía đông về đây, mà nước đó phải được thanh lọc qua bộ lọc thô sơ của ta, cực kỳ nặng nhọc. Thứ hai, toàn bộ việc bón phân cho mười mẫu ruộng này sẽ do cô đảm nhận. Thứ ba, không có lệnh của ta, không được bước ra khỏi hàng rào tre nửa bước. Cuối cùng… hằng ngày chỉ được ăn một bữa, mà là ăn cơm cháy!”

Diệp Phàm đắc ý. Gánh một trăm gánh nước sông Ma cực kỳ ăn mòn thể lực, lại thêm việc bón phân bẩn thỉu, một đại tiểu thư làm sao chịu nổi?

Nguyệt Cơ nghe xong, mắt bỗng sáng rực lên như sao sa.

*Thanh lọc nước sông hắc thủy? Đó chẳng phải là tiền bối đang dạy mình cách tinh luyện ma khí sao? Bón phân cho linh thực? Đó là cơ hội quý báu để mình tiếp xúc với mộc hệ quy tắc! Ăn cơm cháy? Chắc chắn đó là phần tinh hoa nhất, là ‘Đan quả’ bị cháy cạnh chứa đựng dược lực đậm đặc! Còn việc không được ra ngoài… đó chính là sự bảo hộ của tiền bối trước quân truy sát!*

“Đa tạ tiền bối thành toàn! Nguyệt Cơ nhất định sẽ không làm ngài thất vọng!” Nàng dập đầu lần cuối, đứng bật dậy, hăm hở vác hai cái thùng gỗ cũ kỹ treo bên hiên nhà, không đợi Diệp Phàm kịp đổi ý, đã lao thẳng về phía đông như một cơn lốc.

Diệp Phàm đứng ngẩn ngơ tại chỗ, cái cuốc trên tay suýt rơi xuống chân.

“Nàng ta… nàng ta đang cười à?” Diệp Phàm lắp bắp hỏi Vượng Tài.

Vượng Tài nằm gần đó, lười biếng ngáp một cái, ánh mắt lộ vẻ đồng cảm nhìn chủ nhân, như muốn nói: “Đại ca, huynh lại vô tình thu nạp thêm một tên cuồng tu luyện rồi.”

“Khốn khiếp!” Diệp Phàm ôm đầu. “Ta chỉ muốn một mình lặng lẽ trồng bắp cải để sống thọ thêm mấy vạn năm thôi mà! Tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này?”

“Bởi vì ngươi quá ‘cẩu’!” Vong Tiên trong nhẫn chốt lại một câu xanh rờn. “Ngươi càng tỏ ra bình thường, bọn họ càng thấy ngươi bất thường. Chúc mừng ngươi, ‘U Minh Ma Quân’, trang trại của ngươi sắp có thêm một công nhân bậc cao không lương rồi.”

Trong lúc Diệp Phàm còn đang ảo não, Nguyệt Cơ đã chạy được một dặm đường. Nàng cảm thấy cơ thể nhẹ bẫng, linh lực trong người hưng phấn vô cùng.

Nàng lẩm bẩm trong lòng: “Phụ vương, người ở trên cao hãy nhìn xem. Nguyệt Cơ đã gặp được tiên duyên rồi! Có vị đại năng này che chở, một ngày nào đó con sẽ mang theo chiếc cuốc… à không, mang theo thần thông của ngài ấy trở về đòi lại tất cả!”

Tại một nơi nào đó sâu trong Vạn Ma Điện, vị Thánh tử kiêu ngạo đang nhìn vào tấm linh bài bị vỡ vụn của quân lính cấp dưới, chân mày nhíu chặt:

“Kẻ nào? Kẻ nào dám ra tay cứu thoát Nguyệt Cơ ở vùng biên thùy hẻo lánh đó? Chẳng lẽ ở đó có lão quái vật nào ẩn cư?”

“Thưa Thánh tử, tin tình báo từ Huyết Sát Ma Tướng nói rằng… ở đó chỉ có một tên nông dân nghèo khổ chuyên trồng rau.” Một thuộc hạ run rẩy bẩm báo.

“Nông dân trồng rau?” Thánh tử cười lạnh, ma khí xung quanh bùng nổ. “Ngươi tưởng ta là kẻ ba tuổi sao? Ma Giới này có thể trồng rau xanh sao? Lập tức chuẩn bị binh lực, ta muốn xem kẻ ‘trồng rau’ này là thần thánh phương nào!”

Tại trang trại, Diệp Phàm chợt hắt hơi một cái thật mạnh. Hắn run rẩy rút ra một sấp bùa hộ mệnh, bắt đầu dán thêm lên cổng:

“Có điềm báo! Chắc chắn có điềm báo chẳng lành! Vượng Tài, mau ra kiểm tra lại bẫy sập cho tao, hôm nay chúng ta phải nâng cấp trận pháp từ cấp 9 lên cấp 10 ngay lập tức!”

Thế là, trong khi Nguyệt Cơ đang hăm hở “tu luyện” bằng cách gánh nước, Diệp Phàm lại đang hăm hở “cẩu” bằng cách biến ngôi nhà nhỏ của mình thành một pháo đài bất khả xâm phạm.

Cuộc sống “điền văn” ở Ma giới của hắn, vốn dĩ đã lệch đường ray từ lâu, nay lại càng bay xa về phía mà hắn không bao giờ kiểm soát nổi.

Nhưng thôi, dù sao thì… có người gánh phân hộ cũng đỡ mệt đi một chút, Diệp Phàm tự an ủi mình như vậy. Hắn thản nhiên cúi xuống, nhặt lấy một củ khoai lang nướng thơm lừng vừa chín tới, bắt đầu bữa sáng của mình, mặc kệ sóng gió ngoài kia sắp ập đến.

Vong Tiên nhìn bóng lưng Diệp Phàm, chỉ thở dài một tiếng: “Đúng là… Trường sinh môn hạ, toàn lũ yêu nghiệt!”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8