Trường Sinh Môn Hạ: Ta Tại Ma Giới Làm Ruộng
Chương 162: Hư Không chi chủ bị biến thành một hạt mầm

Cập nhật lúc: 2026-05-27 14:47:38 | Lượt xem: 4

Chương 162: Hư Không Chi Chủ bị biến thành một hạt mầm

Ánh bình minh đầu tiên sau “Đại thanh lọc” tại Ma Giới không mang màu đỏ bầm thê lương như cũ, mà nhàn nhạt một sắc vàng hổ phách lạ lẫm. Diệp Phàm vươn vai một cái, xương cốt kêu răng rắc. Hắn đứng trước túp lều cỏ của mình, nhìn ra cánh đồng dâu tây đang bắt đầu mọng nước, thở phào nhẹ nhõm.

– “Nguyệt Cơ, ta đã nói rồi, làm người — à không, làm Ma phải có lòng tin vào nông nghiệp. Ngươi thấy không? Đánh đánh giết giết làm gì cho tốn sức, cứ trồng mấy bông hoa hướng dương có phải là thiên hạ thái bình không?”

Nguyệt Cơ đứng phía sau, đôi mắt tím biếc nhìn bóng lưng của Diệp Phàm với một vẻ sùng bái không cách nào giấu giếm. Trong đầu nàng lại bắt đầu quá trình “não bổ” thần thánh: *Chủ nhân nói đơn giản là hoa hướng dương, nhưng rõ ràng đó là trận pháp Cửu Dương Chí Thuần được hóa hình thành thực vật! Một cái vẫy tay diệt sạch oán niệm vạn năm của Ma Giới, vậy mà ngài ấy vẫn khiêm tốn như thế. Ngài ấy nhất định là đang răn dạy mình về đạo lý ‘Đại đạo chí giản’.*

– “Chủ nhân dạy chí lý.” – Nguyệt Cơ khom người, giọng nói dịu dàng như gió xuân – “Có điều, sau trận pháp hôm qua, nồng độ linh khí quanh trang trại đang cao đến mức đáng báo động. Ta sợ sẽ có những thứ… không sạch sẽ trong vết nứt không gian mò tới.”

Diệp Phàm nghe vậy, sắc mặt lập tức biến đổi. Bản năng “Cẩu đạo” trong người hắn trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Hắn cuống cuồng chạy lại gốc cây đa, lôi từ trong hốc cây ra một xấp phù chú dày cộm.

– “Hỏng rồi, hỏng rồi! Nổi danh là điềm báo tử vong! Ta đã bảo là phải trồng loại hướng dương kín đáo thôi mà, chắc chắn là do Nguyệt Cơ ngươi bón phân quá tay làm nó sáng quá chứ gì! Mau, mau giúp ta kích hoạt thêm mười lớp ‘Trận pháp Ẩn hơi’, thêm hai mươi lớp ‘Đại trận Lạc lối’, nếu thấy đứa nào lở vở ngoài cổng thì thả Vượng Tài ra cắn!”

Vượng Tài đang nằm sưởi nắng gần đó, nghe tên mình thì lười biếng hé một con mắt ra, cái đuôi đen gầy gò đập nhẹ xuống đất như muốn bảo: *“Bọn tiểu tốt đó chưa đủ nhét kẽ răng ta đâu, chủ nhân cứ lo hão.”*

Nhưng dường như miệng của Diệp Phàm có độc, hoặc là vận rủi của hắn quá mạnh. Ngay khi hắn vừa dứt lời, bầu trời phía trên nông trại bỗng nhiên vặn vẹo.

“Răng rắc!”

Một âm thanh như thủy tinh bị bóp nát vang lên. Không gian vốn dĩ đã ổn định bỗng dưng nứt ra một khe hở đen kịt, rộng chừng mười trượng. Từ trong khe nứt đó, một luồng khí tức băng lãnh, trống rỗng và đầy rẫy sự thôn phệ tràn ra, khiến những ngọn cỏ gần đó lập tức héo úa và biến mất như chưa từng tồn tại.

– “Ha ha ha! Linh khí thuần khiết! Lại còn có hương thơm của tiên thảo? Ma Giới mục nát này từ bao giờ lại có một miếng bánh ngon thế này?”

Một giọng nói âm u, lạnh lẽo như từ chín tầng địa ngục truyền đến. Từ trong khe nứt, một bàn tay khổng lồ cấu thành từ những sợi hắc khí mờ ảo thò ra, bóp nghẹt hư không. Theo sau đó là một bóng người cao lớn, mặc một chiếc trường bào dệt bằng bóng tối, đôi mắt không có con ngươi, chỉ có hai đốm lửa trắng bệch nhảy múa.

Kẻ này chính là Hư Không Chi Chủ – một thực thể cổ xưa sống trong kẽ hở giữa các vị diện. Hắn vốn định ẩn mình chờ thời, nhưng mùi thơm của “Linh mễ” và ánh sáng của “Trường Sinh Công” tối qua đã kích thích bản năng tham lam của hắn.

Lão Ma Đầu Vong Tiên trong chiếc nhẫn của Diệp Phàm hét lên trong đầu hắn:
– “Thôi xong! Tiểu tử, là Hư Không Chi Chủ! Tên này có khả năng đồng hóa mọi vật chất về trạng thái hư vô. Hắn là khắc tinh của giới tu hành, chạy ngay đi!”

Diệp Phàm đứng ngây người ra nhìn. Trong mắt Nguyệt Cơ và Lão Ma Đầu, đó là sự sợ hãi tột độ. Nhưng thực tế, trong mắt Diệp Phàm, cái gọi là Hư Không Chi Chủ lại hiện ra một bộ dạng hoàn toàn khác thông qua “Thần Nông Nhãn”.

*【 Vật phẩm: Hư Không Tàn Tích Nén Chặt 】*
*【 Trạng thái: Dinh dưỡng cực cao, chứa hàm lượng nguyên tố không gian phong phú. 】*
*【 Gợi ý: Rất thích hợp để làm phân bón lót hoặc chuyển hóa thành hạt mầm của loài ‘Hư Không Mông Lung Thảo’. 】*

Diệp Phàm chớp chớp mắt. Nỗi sợ hãi bay biến đi đâu mất, thay vào đó là một sự tức giận ẩn giấu.

*Hắn ta vừa dẫm lên luống rau cải của mình!*

Hư Không Chi Chủ hạ phàm, đang định thi triển một màn uy trấn thiên hạ thì chợt khựng lại. Hắn thấy một tên “người phàm” tay cầm cái cuốc rỉ sét, đang dùng ánh mắt giống như nhìn một đống… phân bón nhìn mình.

– “Tên sâu bọ kia, ngươi dám vô lễ với…”

– “Vô cái đầu nhà ngươi!” – Diệp Phàm gào lên – “Ngươi có biết ta mất bao nhiêu công sức mới làm cho đất này tơi xốp không? Ngươi bước một bước đã làm sạt mất một góc luống cải của ta! Đã thế ngươi còn mang theo gió độc làm rau của ta héo! Đền tiền đây! Không, đền rau đây!”

Hư Không Chi Chủ ngẩn ngơ. Hắn là chúa tể hư không, đi đến đâu vạn vật tàn lụi đến đó, lần đầu tiên thấy có kẻ quan tâm đến… rau cải hơn là tính mạng.

– “Chết đi, đồ kiến cỏ!” – Hư Không Chi Chủ vung tay, một luồng hắc mang đủ sức đánh sụp cả một tòa thành lao thẳng về phía Diệp Phàm.

– “Nguyệt Cơ, tránh ra!” – Diệp Phàm thét lớn.

Hắn vung cái cuốc rỉ sét lên. Đây không phải là một chiêu thức kiếm pháp hào nhoáng, mà là động tác “xới đất” mà hắn đã làm hàng triệu lần. Một đạo khí tức mộc mạc, vàng óng nhưng cứng cỏi vô cùng từ lưỡi cuốc bộc phát ra.

“Bùm!”

Hắc mang của Hư Không Chi Chủ khi chạm vào ánh sáng từ cái cuốc, giống như tuyết gặp mặt trời, lập tức tan chảy. Không dừng lại ở đó, luồng sáng của Diệp Phàm đi theo một quỹ đạo vô cùng kỳ quặc, bỏ qua mọi lớp phòng ngự hư không của đối phương, găm thẳng vào ngực hắn.

– “Cái gì? Quy tắc sinh mệnh? Tại sao trong Ma Giới lại có lực lượng sinh mệnh mạnh mẽ thế này?” – Hư Không Chi Chủ kinh hoàng. Hắn cảm thấy cơ thể mình đang bị co rút. Năng lực “Hư không hóa” của hắn vốn dĩ là hư vô, nhưng ánh sáng của Diệp Phàm lại ép buộc hắn phải “hữu hình hóa”, sau đó là “cô đặc hóa”.

– “Muốn làm hại nông trại của ta? Hóa kiếp đi!”

Diệp Phàm vận chuyển Trường Sinh Công tầng thứ 10. Hắn không dùng để giết người, mà hắn dùng kỹ thuật “Nén ép rác thải nông nghiệp”. Hai tay Diệp Phàm múa may trong không trung như đang nặn một viên đất sét.

Hư Không Chi Chủ gào thét đau đớn, cơ thể cao lớn của hắn bị một lực lượng vô hình bóp nghẹt. Hắc khí trên người hắn bị rút cạn, cô đặc lại, kết tinh dần.

Dưới ánh mắt kinh hoàng của Nguyệt Cơ và tiếng chửi thề “Cái quái gì thế này” của Lão Ma Đầu, vị Hư Không Chi Chủ oai phong lẫm liệt chỉ trong vòng mười hơi thở đã bị biến thành một thứ tròn vo, nhỏ bằng đầu ngón tay, màu xám xịt và có lớp vỏ cứng ngắc.

Nó rớt cái bộp xuống lòng bàn tay Diệp Phàm.

– “Hạt mầm?” – Nguyệt Cơ lắp bắp, chạy lại gần – “Chủ nhân, ngài vừa biến một vị đại năng cấp Thần thành… một hạt giống sao?”

Diệp Phàm nhặt hạt mầm lên, lấy vạt áo lau lau, bĩu môi:
– “Hạt mầm gì chứ, là phế vật tái chế. Tên này khí tức âm hàn quá mức, gieo xuống đất ruộng sẽ hỏng hết rễ rau. Nhưng bỏ đi thì phí, năng lượng không gian của hắn khá tốt.”

Hắn liếc nhìn quanh sân, thấy một cái chậu gốm sứt mẻ đang dùng để hứng nước mưa dưới hiên.

– “Đây rồi, cho ngươi vào chậu cây cảnh làm cảnh báo cho bọn đến sau.”

Diệp Phàm đi đến, đổ hết nước mưa trong chậu ra. Hắn dùng cuốc xới một ít đất từ góc vườn — loại đất được trộn với phân của Vượng Tài (Ma Lang vốn định phản đối nhưng bị ánh mắt của Diệp Phàm làm cho câm nín) và nước cốt thảo mộc thanh lọc.

Hắn đào một cái lỗ nhỏ giữa chậu, ném “Hư Không Chi Chủ” vào trong, sau đó lấp đất lại một cách thô bạo.

– “Chủ nhân, ngài thực sự định nuôi thứ này sao?” – Lão Ma Đầu Vong Tiên run rẩy hiện hình ra khỏi chiếc nhẫn – “Đó là thực thể hư không, nếu nó nảy mầm, nó có thể hút cạn cả khu rừng này đấy!”

– “Hút cạn?” – Diệp Phàm cười hì hì, lấy cái bình tưới nước (vốn là đầu lâu một con Ma Tướng cấp cao đã được mài nhẵn) ra – “Trong chậu của ta, nó chỉ có hai lựa chọn: Một là nảy mầm thành cây cảnh ngoan ngoãn, hai là mục nát thành phân bón lót. Ngươi nghĩ ‘Trường Sinh Công’ của ta là dùng để dưỡng sinh cho vui à?”

Hắn bắt đầu tưới nước. Dòng nước chảy xuống thấm vào lớp đất. Bên trong chậu, ý thức của Hư Không Chi Chủ vẫn còn chưa tan biến hoàn toàn. Hắn đang gào thét trong câm lặng: *“Ta là chúa tể hư không! Các ngươi dám dùng thứ nước bẩn thỉu này tưới lên đầu ta? Ta sẽ… ta sẽ…”*

Nhưng ngay khi dòng nước chạm vào lớp vỏ, Hư Không Chi Chủ cảm thấy một nỗi sợ hãi thực sự. Đó không phải là nước thông thường. Trong dòng nước chứa đựng những đạo văn li ti của sự sống nguyên thủy, chúng quấn lấy linh hồn hắn, bắt đầu “tẩy não” từng chút một. Bản chất phá hoại của hắn bị tước đoạt, thay vào đó là nhu cầu muốn nảy mầm, muốn lớn lên, muốn được… bón phân.

Diệp Phàm đặt chậu cây lên bệ cửa sổ, phủi phủi tay:
– “Xong rồi. Nguyệt Cơ, sau này mỗi sáng nhớ tưới cho hắn một gáo nước, nhớ là nước hòa với chút mật ong rừng nhé, cho hắn dịu tính đi.”

Nguyệt Cơ nhìn cái chậu gốm sứt mẻ, rồi nhìn Diệp Phàm, trong lòng không khỏi cảm thán. Ở Ma Giới, kẻ mạnh dùng máu để viết lên vinh quang, còn chủ nhân của nàng thì dùng thực thể mạnh nhất để làm trang trí nội thất.

Trưa hôm đó, cả trang trại lại quay về với vẻ yên tĩnh thường lệ.

Diệp Phàm ngồi trên ghế mây, tay cầm quạt nan, lim dim ngủ. Vượng Tài nằm dưới chân hắn, đôi khi hắt xì một cái vì mùi đất mới từ cái chậu trên cửa sổ.

Chợt, trong chậu có tiếng động lạ.

“Tách!”

Một mầm non màu tím đen nhạt, mềm yếu và nhỏ xíu xuyên qua lớp đất, vươn lên đón nắng. Nó không mang theo chút sát khí nào, trái lại, nó còn tỏa ra một luồng khí tức thanh lọc không gian, khiến không khí xung quanh trở nên trong lành hơn hẳn.

Hư Không Chi Chủ, giờ đây đã trở thành một cây cảnh tên là “Mông Lung Thảo”, đang run rẩy dưới ánh mặt trời. Hắn nhận ra mình vừa nảy mầm. Hắn không còn muốn hủy diệt thế giới nữa. Bây giờ, mong muốn lớn nhất của hắn là… mong Diệp Phàm đừng có quên bón phân cho hắn vào sáng mai.

Vì phân bón ở đây, thực sự… quá là bổ đi!

Diệp Phàm hé mắt nhìn sang cái chậu, hài lòng gật đầu:
– “Lớn cũng nhanh đấy. Cứ thế nhé, tiểu tử. Sống lâu mới là vương đạo, đừng có nghĩ đến chuyện làm loạn. Nhìn Vượng Tài mà xem, hồi mới đến cũng hung hăng lắm, giờ chỉ biết rình cắn mông trộm thôi.”

Vượng Tài “Gâu” một tiếng đồng tình, sau đó gối đầu lên chân Diệp Phàm tiếp tục ngủ.

Trong góc xa của Ma Giới, những Ma Vương khác đang tụ tập, nghe tin Hư Không Chi Chủ mất tích ngay khi vừa xuất hiện tại khu vực trang trại, ai nấy đều đổ mồ hôi hột.

– “Hư Không Chi Chủ cũng không quay về sao?”
– “Suỵt! Đừng nhắc đến nữa. Nghe nói ở thung lũng đó không có Ma nào cả, chỉ có một lão nông dân và một con quỷ lang. Nhưng bất kỳ ai mang theo ác ý đi vào đó, đều sẽ trở thành ‘hạt mầm’ theo đúng nghĩa đen.”

Từ đó về sau, Ma Giới lưu truyền một truyền thuyết đáng sợ hơn cả bất kỳ lời nguyền nào:
*“Nếu bạn muốn sống sót, đừng bao giờ dẫm lên rau cải của lão nông vùng biên viễn. Vì nếu làm thế, vị trí của bạn rất có thể sẽ là trong một cái chậu hoa nào đó trên cửa sổ nhà hắn.”*

Còn Diệp Phàm, hắn đang bận nhìn xem cây “Mông Lung Thảo” kia liệu có thể ra quả không. Theo suy tính của hắn, nếu quả này mà dùng để ngâm rượu, chắc chắn sẽ có tác dụng trị chứng đau lưng kinh niên mỗi khi cuốc đất nhiều.

“Một ngày mới thanh bình…” – Diệp Phàm lẩm bẩm, ngủ thiếp đi trong mùi hương dịu nhẹ của hạt mầm hư không.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8