Trường Sinh Môn Hạ: Ta Tại Ma Giới Làm Ruộng
Chương 52: \”Sư phụ là người phương nào?\”

Cập nhật lúc: 2026-05-27 13:27:02 | Lượt xem: 4

**CHƯƠNG 52: SƯ PHỤ LÀ NGƯỜI PHƯƠNG NÀO?**

Trong gian bếp nhỏ được đào sâu dưới lòng đất của “U Minh trang trại”, hơi nước từ nồi cháo linh mễ bốc lên nghi ngút, mang theo một mùi thơm thanh khiết đến kỳ lạ. Thứ mùi hương này nếu đặt ở Nhân giới thì chỉ là một bữa cơm bình thường của tầng lớp tu tiên giả, nhưng ở giữa Ma giới nồng nặc mùi lưu huỳnh và tử khí này, nó lại giống như một loại độc dược gây nghiện, khiến bất cứ đại ma đầu nào cũng phải nhỏ dãi ba thước.

Diệp Phàm cầm chiếc muôi gỗ bằng linh sâm vạn năm (mà hắn vốn chỉ coi là một miếng gỗ cứng không mục) khuấy nhẹ nồi cháo. Hắn múc ra một bát, đẩy về phía Nguyệt Cơ, giọng nói vẫn mang vẻ “nghèo khổ” đặc trưng:

“Ăn đi, của ít lòng nhiều. Linh mễ này vụ mùa vừa rồi bị sâu đục mất một nửa, còn lại toàn hạt lép, cô ăn tạm để lấy sức mà mai còn ra đồng xới đất.”

Nguyệt Cơ đón lấy bát cháo, đôi bàn tay ngọc ngà của một vị công chúa Ma tộc giờ đây đã có vài vết chai mỏng do cầm bình tưới nước quá nhiều. Nàng nhìn bát cháo trắng trong veo, hạt gạo nở đều như những hạt ngọc trai, khí tức ôn hòa bên trong khiến cho ma công bạo ngược trong kinh mạch nàng dịu xuống hẳn.

Nàng khẽ hớp một ngụm, cảm giác ấm áp lan tỏa từ cổ họng xuống đan điền, gột rửa đi sự mệt mỏi của một ngày làm việc cực nhọc. Nhưng trái với vẻ ngon miệng thường ngày, ánh mắt Nguyệt Cơ hôm nay lại mang theo một sự ngập ngừng khó tả.

Nàng đặt bát xuống, nhìn Diệp Phàm đang hì hục nhai củ cải muối, đột nhiên cất tiếng, âm thanh trong trẻo nhưng đầy sức nặng:

“Chủ nhân… à không, sư phụ. Người rốt cuộc… là người phương nào?”

“Khụ! Khụ khụ!”

Diệp Phàm đang nhai dở miếng củ cải, nghe xong câu đó thì trợn ngược mắt, sặc lên sặc xuống. Hắn vội vã vớ lấy vò nước bên cạnh tu lấy tu để, mặt đỏ gay như gà chọi.

Trong thức hải của hắn, lão ma đầu Vong Tiên lập tức cười lên sằng sặc, giọng nói chứa đầy sự trêu chọc vang lên:

*”Ha ha ha! Tiểu tử, thấy chưa? Ta đã bảo mà, cái ‘vỏ bọc’ nông dân rách nát của ngươi có thể lừa được lũ Ma binh đầu to óc nho, nhưng làm sao lừa được trực giác của một nữ nhân? Nhìn xem, mồ hôi trên trán ngươi chảy thành dòng rồi kìa. Hay là cứ thú nhận đi, rồi sau đó thuận tay trói nàng lại bằng ‘Tiên thằng’, chúng ta làm cái chuyện ‘diệt khẩu’ kiểu Ma đạo đi!”*

“Câm mồm!” – Diệp Phàm nghiến răng chửi thầm trong lòng, rồi cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh nhất có thể. Hắn dùng ống áo vá chằng vá đục lau mồ hôi trán, nặn ra một nụ cười khổ sở:

“Nguyệt Cơ, cô nói gì vậy? Ta chẳng phải là Diệp Phàm sao? Một gã Ma nhân hạ đẳng bị mù màu nên mới chọn vùng đất Hắc Thổ này để khai hoang. Sư phụ gì chứ? Ta nào dám nhận, ta chỉ là người thuê cô làm công, trả lương bằng khoai lang nướng thôi mà.”

Nguyệt Cơ không hề dao động trước vẻ mặt đáng thương của hắn. Nàng đứng dậy, từng bước tiến lại gần Diệp Phàm. Ánh đèn dầu từ mỡ Ma thú nhảy múa trên khuôn mặt tuyệt mỹ của nàng, tạo nên những khoảng sáng tối đầy thâm trầm.

“Người không cần lừa tôi nữa. Tại Ma giới này, khí tức luôn đi kèm với sát phạt và oán niệm. Nhưng ‘linh mễ’ người trồng, bát cháo tôi đang ăn, và cả cái cuốc rỉ sét kia nữa… tất cả đều mang một thứ năng lực gọi là ‘Thanh lọc’.”

Nàng chỉ tay về phía góc tường, nơi cái cuốc cũ kỹ đang dựa vào.

“Hôm qua, khi quân đoàn của Huyết Sát Ma Tướng kéo đến, tôi đã tận mắt thấy người vô tình vung cuốc một nhát. Một vết nứt không gian đã hiện ra, cắt đứt hoàn toàn ma khí tấn công của hắn. Ma giới này không có loại công pháp nào dịu dàng mà cường đại như vậy. Chỉ có một nơi… ở phía bên kia vết nứt không gian…”

Nàng hít một hơi thật sâu, giọng nói hạ thấp xuống đến mức tối thiểu:

“Người đến từ… Nhân giới, đúng không? Và người chính là một vị đại năng ẩn thế của Trường Sinh Môn mà truyền thuyết thường nhắc đến?”

Diệp Phàm cảm thấy tim mình như vừa rớt xuống hố vôi. Hắn vốn dĩ rất “cẩu”, rất thận trọng. Ngay cả khi đi vệ sinh, hắn cũng phải bố trí ba tầng trận pháp cảnh giới. Vậy mà giờ đây, bí mật lớn nhất lại bị cô nàng này bóc trần giữa bữa cơm đêm.

Trong đầu hắn, hàng trăm phương án đào tẩu lập tức hiện ra:
*Phương án A: Dùng thuốc mê loại mạnh nhất, xóa ký ức của nàng.*
*Phương án B: Kích hoạt trận pháp dịch chuyển đã giấu dưới gầm giường, chạy ngay đến vùng vạn dặm hoang vu khác.*
*Phương án C: Giả vờ bị tẩu hỏa nhập ma, ngất xỉu để đánh lạc hướng.*

“Tiểu tử, đừng có chọn phương án nào cả.” – Vong Tiên lại lên tiếng – “Nàng ta đã dùng ánh mắt sùng bái như thế mà nhìn ngươi, ngươi có giải thích bằng trời cũng vô dụng. Nhìn xem, nàng ta đang tự ‘não bổ’ kìa.”

Đúng như lời lão ma đầu nói, Nguyệt Cơ không đợi Diệp Phàm trả lời, ánh mắt nàng đột nhiên trở nên xót xa và cảm kích. Nàng tự lùi lại một bước, cung kính cúi người hành lễ theo nghi thức cổ xưa nhất của Ma tộc đối với các bậc trưởng bối:

“Tôi hiểu rồi. Sư phụ chắc chắn là vì nhìn thấy Ma giới chìm trong lầm than, thấy chúng sinh Ma tộc bị cuốn vào vòng xoáy giết chóc vô nghĩa, nên mới đại từ đại bi, vượt qua lưỡng giới ngăn cách, đem ‘Trường Sinh Đạo’ đến vùng đất chết này để cứu độ chúng tôi. Người trồng lúa không phải để lấy cái ăn, mà là dùng linh khí của Nhân giới để tẩy rửa ma tính của mảnh đất này. Từng luống bắp cải của người… chính là những pháp trận thanh lọc vi mô mà không một đại trận cấp cao nào sánh kịp!”

Diệp Phàm: “???”

Hắn ngớ người ra. Cái gì mà cứu độ chúng sinh? Cái gì mà pháp trận thanh lọc vi mô? Ta chỉ là muốn có bát rau xanh để ăn kèm với thịt nướng cho đỡ bị táo bón thôi mà! Ma giới toàn là thứ thịt dai như da giày, không trồng rau thì sống sao nổi?

Nguyệt Cơ càng nói càng xúc động, nước mắt lung linh trong hốc mắt:

“Hơn thế nữa, người giả vờ sợ hãi, giả vờ nghèo khổ, chính là để dạy cho tôi một bài học về sự ‘Khiêm nhu’ và ‘Thận trọng’. Tại Ma giới, kẻ mạnh luôn thích phô trương thanh thế để rồi chết sớm. Còn sư phụ, người nắm giữ sức mạnh hủy thiên diệt địa nhưng lại cam lòng làm một nông phu bị người đời khinh khi… Đỉnh cao của đạo đức, chính là đây!”

Diệp Phàm toát mồ hôi hột, hắn lúng túng xua tay:

“Không, không phải đâu… Cô nghĩ xa quá rồi. Ta thật sự là sợ chết thật mà. Cô không thấy ta mỗi lần nghe tiếng nổ là nhảy dựng lên sao?”

Nguyệt Cơ mỉm cười, một nụ cười “ta đã thấu hiểu tất cả”:

“Sư phụ lại thử lòng đệ tử rồi. Người nhảy dựng lên chính là vì muốn hòa nhập hoàn hảo vào vai diễn người phàm, để thiên đạo không phát hiện ra sự tồn tại của người. Tôi đã hiểu, từ nay về sau, tôi sẽ không hỏi thêm về thân phận của người nữa. Tôi sẽ dốc lòng cùng người làm ruộng, dùng sự chân thành này để cảm hóa Ma giới này theo bước chân của người!”

Lão Ma Đầu Vong Tiên trong nhẫn cười đến mức linh hồn cũng run rẩy: *”Khà khà khà! Tiểu tử, ngươi thật sự là tổ sư gia của phái lừa đảo. Chẳng cần nói câu nào, nữ oa này đã tự vẽ ra cho ngươi một vinh quang cứu thế rồi. Thôi thì thuận nước đẩy thuyền đi!”*

Diệp Phàm hít một hơi thật sâu, cảm thấy nếu bây giờ mình bảo “Ta thực ra chỉ là đệ tử hạng bét của Trường Sinh Môn bị sư phụ ném nhầm vào đây” thì chắc chắn Nguyệt Cơ sẽ thất vọng đến mức tự sát mất. Mà nàng tự sát thì lấy ai tưới nước cho đám dưa hấu sắp chín đây?

Thế là, hắn nheo mắt lại, chắp tay sau lưng, hơi thở đột nhiên trở nên thâm trầm (thực ra là vì hắn đang nín thở để kìm chế sự lo lắng). Hắn nhìn ra phía cửa sổ, nơi bóng tối bao trùm lấy những dãy núi đá đen kịt của Ma giới, giọng nói bỗng trở nên trầm đục:

“Nguyệt Cơ… Cô có biết, trồng một cây lúa giữa đất khô cằn cần bao nhiêu công sức không?”

Nguyệt Cơ kính cẩn: “Thưa sư phụ, cần sự kiên nhẫn và linh lực thanh khiết.”

Diệp Phàm lắc đầu, trong lòng thầm nghĩ: *Cần nhất là phân bón hóa học loại tốt và sự thận trọng để không bị Ma thú nó ăn mất cả người lẫn cây*. Nhưng miệng hắn lại thốt ra những lời đầy triết lý:

“Cần là một trái tim không màng danh lợi. Ta vốn dĩ chỉ muốn làm một nông dân, cô lại cứ muốn biến ta thành thánh nhân. Thôi được rồi, chuyện thân phận đừng nhắc lại nữa. Từ ngày mai, cô tăng thêm hai giờ tưới nước mỗi ngày đi. Đó chính là sự tu luyện thực sự dành cho cô.”

“Vâng! Đệ tử nhất định không làm sư phụ thất vọng!” – Nguyệt Cơ hào hứng đáp, ánh mắt tràn đầy nhuệ khí chiến đấu.

Diệp Phàm thở phào một cái, lau mồ hôi lạnh chảy ròng ròng sau lưng. “Phù, cuối cùng cũng qua mắt được một thời gian.”

Nhưng đúng lúc này, bên ngoài trang trại bỗng vang lên một tiếng gầm chấn động trời xanh. Một luồng luồng ma khí đen kịt từ phương xa cuồn cuộn đổ về hướng Hắc Thổ Hoang Nguyên.

Vượng Tài vốn đang nằm ngủ say bên bếp lò đột nhiên bật dậy, lông cổ dựng đứng lên, đôi mắt mờ đục thường ngày bỗng lóe lên tia sáng xanh biếc của Thôn Phệ Ma Lang. Nó nhìn về phía xa, phát ra những tiếng gầm gừ nhỏ trong cổ họng.

Diệp Phàm giật nảy mình, vẻ mặt “cao nhân” vừa mới xây dựng xong lập tức đổ vỡ. Hắn vội vàng nhảy dựng lên bàn, miệng lẩm bẩm:

“Chết rồi! Chết rồi! Lại có chuyện gì nữa? Ta đã bảo mà, sự nổi tiếng là điềm báo tử vong! Chắc chắn là do cái mùi cháo này bay xa quá nên mới thu hút thứ dữ đến. Vượng Tài, mau ra ngoài xem con chó nào dám đến phá vườn dưa của ta!”

Vong Tiên cười nhạo: *”Là Ma Điểu của Vạn Ma Điện. Xem ra cái vụ đấu giá củ cải của ngươi bắt đầu có hậu quả rồi đấy.”*

Diệp Phàm xanh mặt: “Nguyệt Cơ, dập đèn! Mau kích hoạt mười tầng trận pháp ẩn giấu! Chúng ta… chúng ta đi trốn vào hầm bí mật số 4!”

Nguyệt Cơ nhìn vẻ mặt “hoảng hốt” của Diệp Phàm, trong lòng lại não bổ: *Sư phụ thật là thâm thúy. Người giả vờ sợ hãi để nhử kẻ địch vào trận pháp bẫy rập đã bố trí sẵn sao? Tuyệt đỉnh! Quả thực là tuyệt đỉnh!*

Thế là, giữa đêm tối của Ma giới, một gã nông dân Nhân giới “nhát gan” nhất lịch sử và một nàng công chúa Ma tộc “nghiện não bổ” cùng một con Ma lang thích ăn khoai, bắt đầu chuẩn bị cho cuộc đụng độ mới, trong khi kẻ địch ở bên ngoài còn chưa kịp biết rằng chúng sắp sửa bước vào một trang trại kinh hoàng nhất lục địa.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8