Trường Sinh Môn Hạ: Ta Tại Ma Giới Làm RuộngChương 54: Lễ hội thu hoạch của bộ lạc Ma nhân
Tiếng ve sầu Ma giới — loại sinh vật có cánh rách nát và tiếng kêu chói tai như tiếng mài dao — vang lên râm ran khắp cánh rừng ám khí bao quanh Hắc Thổ Hoang Nguyên. Thế nhưng, khác hẳn với vẻ chết chóc thường ngày, bầu không khí tại khu vực nông trại của Diệp Phàm hôm nay lại mang một mùi vị vô cùng kỳ lạ: mùi thơm của lúa chín quyện với hương vị thanh khiết của thảo mộc, hoàn toàn lấn át mùi lưu huỳnh nồng nặc của Ma giới.
Diệp Phàm đứng trên bờ ruộng, tay chống cái cuốc rỉ sét, nheo mắt nhìn cánh đồng rộng lớn phía trước. Những bông “Linh Mễ U Minh” — loại lúa mà hắn đã cất công lai tạo từ linh mễ Nhân giới và cỏ khô Ma giới — giờ đây đang rủ bông nặng trĩu, tỏa ra một tầng hào quang màu xanh nhạt huyền ảo.
“Hệ thống, kiểm tra độ an toàn của khu vực thu hoạch lần cuối.” Diệp Phàm lẩm bẩm trong đầu.
*“Đang quét… Trận pháp ẩn hình: Hoạt động. Trận pháp phản chấn: Hoạt động. 360 bẫy gấu Ma thú: Đã sẵn sàng. Độc sương tê liệt ẩn trong đất: Đã kích hoạt. Kết luận: An toàn cấp độ B+. Khuyến nghị: Ký chủ nên mang thêm ba lớp giáp tâm linh để đề phòng rủi ro từ sự sùng bái thái quá.”*
Diệp Phàm gật đầu hài lòng, dù cái “cấp độ B+” kia vẫn khiến hắn hơi lo lo. Ở cái Ma giới này, không đạt được cấp độ SSS về an toàn thì ngủ không ngon giấc.
“Sư phụ… à không, Ma Quân đại nhân! Mọi người đã đến đông đủ rồi ạ!”
Tiếng gọi cung kính cắt ngang dòng suy nghĩ của hắn. Nguyệt Cơ — công chúa Ma tộc danh giá ngày nào, giờ đây lại mặc một bộ đồ nông gia giản dị, tóc búi cao bằng một cành cây khô, đôi mắt tràn đầy sự sùng bái nhìn Diệp Phàm. Phía sau cô, hơn năm trăm Ma nhân thuộc bộ lạc “Sừng Đen” đang quỳ mọp dưới đất, run rẩy nhưng ánh mắt lại lấp lánh sự thèm khát khó giấu.
Tộc trưởng bộ lạc Sừng Đen, một lão Ma nhân già nua với chiếc sừng gãy một nửa, run rẩy tiến lên phía trước, dập đầu ba cái thật kêu xuống đất đen:
“Khẩn cầu Thần Nông Ma Quân đại nhân ban ơn! Bộ lạc chúng tôi đã ba tháng không được nếm mùi vị của thực phẩm chân chính. Ma thú ngoài kia đều đã hóa điên vì Ma sát, chỉ có linh gạo của ngài mới cứu được linh hồn của chúng tôi khỏi sự mục nát!”
Diệp Phàm giật nảy mình, vội vàng lùi lại một bước, tay áo che mặt, giọng nói vang lên đầy vẻ… hốt hoảng nhưng trong tai đám Ma nhân lại biến thành uy nghiêm trầm mặc:
“Tộc trưởng đừng như vậy! Ta đã nói rồi, ta chỉ là một người trồng trọt bình thường đi ngang qua đây thôi. Đừng gọi ta là Ma Quân, tổn thọ chết mất!”
Trong lòng Diệp Phàm gào thét: *Đm, lại nữa rồi! Ta chỉ muốn các ngươi đến làm công nhổ cỏ, trả lương bằng mấy thúng gạo cho xong chuyện, các ngươi tôn ta làm thần linh thì chẳng phải là đem ta treo lên bếp lửa sao? Càng nổi danh càng dễ chết sớm, chân lý này các ngươi không hiểu à?*
Thế nhưng, Nguyệt Cơ đứng bên cạnh lại khẽ mỉm cười, “não bổ” ngay lập tức thâm ý của chủ nhân: *Ma Quân thật sự là cao nhân ẩn thế. Ngài rõ ràng có tu vi nghịch thiên nhưng lúc nào cũng nhắc nhở chúng ta phải giữ tâm thái bình thường, khiêm tốn. “Tổn thọ” mà ngài nói chắc chắn là đang ám chỉ đạo lý luân hồi, nếu ta quá tự mãn sẽ bị thiên đạo dòm ngó. Ngài đang dùng tính mạng của chính mình để giáo hóa lũ Ma nhân ngu muội này! Thật là đức độ vô biên!*
“Đại nhân đã phát lệnh!” Nguyệt Cơ hô lớn, giọng nói chứa đựng ma lực khiến đám Ma nhân run rẩy, “Lễ hội thu hoạch chính thức bắt đầu! Kẻ nào dám làm hỏng một hạt lúa, Vượng Tài sẽ nhai nát sừng của kẻ đó!”
“Gừ… Gâu!”
Con chó đen gầy gò — Thôn Phệ Ma Lang danh chấn thái cổ — đang nằm ngáp ngắn ngáp dài dưới bóng cây cải bắp khổng lồ, bỗng dưng bật dậy sủa một tiếng ra oai. Ánh mắt nó nhìn đám Ma nhân như nhìn một lũ rác rưởi làm phiền giấc ngủ trưa, nhưng ngay sau đó nó lại liếc nhìn Diệp Phàm, vẫy đuôi chờ đợi một mẩu khoai lang nướng.
Đám Ma nhân lập tức hăng hái xông vào ruộng. Nhưng họ không dám dùng tay vặt đại, mà nâng niu từng bông lúa như nâng niu con đỏ. Mỗi khi một bông Linh Mễ được cắt xuống, khí tức thanh khiết tỏa ra làm tan biến đi phần nào sự hung tàn trong huyết quản của bọn họ.
Diệp Phàm nhìn cảnh tượng đó mà tim đau như cắt. *Các ngươi nhẹ tay thôi! Đống đó là tiền cả đấy! Là tích điểm sinh tồn của ta đấy!*
Trong lúc đó, Lão Ma Đầu Vong Tiên trong chiếc nhẫn khẽ thở dài: “Tiểu tử, ngươi nhìn xem, bộ lạc Sừng Đen này trước đây nổi tiếng hung hãn, chuyên ăn thịt đồng loại. Thế mà bây giờ, nhìn lão già tộc trưởng kìa, lão ta đang ôm bông lúa mà khóc nức nở như đứa trẻ gặp mẹ. Ngươi có biết mình đang làm gì không? Ngươi đang làm thay đổi căn cơ của Ma giới này đấy!”
Diệp Phàm hừ lạnh: “Lão già, im miệng đi. Ta chỉ là đang thiếu nhân công nên mướn bọn họ thôi. Thay đổi thế giới cái gì? Ta chỉ muốn trồng lúa cho đủ chỉ số ‘Bách Niên Trường Sinh’ rồi tìm đường về nhà thôi.”
Nhưng đúng lúc này, hệ thống trong đầu hắn vang lên âm thanh tinh tang vui tai:
*“Chúc mừng ký chủ hoàn thành đại công trình thu hoạch mùa đầu tiên tại Ma giới. Số lượng thu hoạch: 10 vạn cân Linh Mễ Ma hóa. Nhận được phần thưởng: Danh hiệu ‘Thần Nông Ma Quân’ (Tự động kích hoạt khi có hơn 500 sinh linh sùng bái). Hiệu ứng: Tăng 20% tốc độ sinh trưởng của cây trồng, giảm 50% thù hận từ các sinh vật ăn chay.”*
Diệp Phàm tối sầm mặt mũi: “Hệ thống! Ta đã nói là không lấy danh hiệu này cơ mà! Giảm thù hận từ sinh vật ăn chay thì có ích gì ở cái nơi toàn lũ ăn thịt này?”
Hệ thống im lặng như mọi khi, bỏ mặc hắn trong cơn bực tức.
Lễ hội thu hoạch lên đến cao trào khi Diệp Phàm miễn cưỡng lấy ra một chiếc nồi lớn — thực chất là một linh bảo cấp Địa mà hắn dùng để… nấu cám lợn — để nấu cháo linh mễ đãi cả bộ lạc. Mùi thơm của gạo chín, vị ngọt của củ cải Ma (đã được thanh lọc độc tố) lan tỏa khắp Hoang Nguyên.
Hàng trăm Ma nhân ngồi xếp hàng ngay ngắn, mỗi người cầm một cái bát mẻ, chờ đợi từng muỗng cháo. Khi miếng cháo đầu tiên chạm vào lưỡi, tộc trưởng bộ lạc Sừng Đen bỗng nhiên toàn thân run rẩy, khí tức đen ngòm trên đầu lão dần dần nhạt đi, thay vào đó là một tia sáng trắng thuần khiết của sự thăng hoa linh hồn.
“Đột… Đột phá rồi! Ta từ Ma Binh trung kỳ đột phá lên hậu kỳ rồi! Mà không hề có tâm ma hành hạ!” Lão hét lớn.
Ngay lập tức, hàng loạt tiếng hô hoán vang lên:
“Tôi cũng vậy! Vết thương cũ của tôi đã lành rồi!”
“Ôi Ma Thần ơi, đây không phải là cháo, đây là Thánh Thủy!”
Hàng trăm Ma nhân đồng loạt quỳ xuống, hướng về phía cái lều rách của Diệp Phàm mà tung hô:
“Thần Nông Ma Quân! Trường sinh bất lão! Thần Nông Ma Quân! Vạn phúc vô cương!”
Diệp Phàm đang núp trong lều ăn vụng một củ cà rốt, nghe thấy tiếng hô thì suýt nữa sặc chết. Hắn mặt không còn giọt máu, chân run cầm cập: “Xong rồi, xong đời rồi… Hô lớn thế này, vạn nhất có vị Ma Vương nào đi ngang qua nghe thấy, không phải sẽ đến thịt mình sao? Nguyệt Cơ! Nguyệt Cơ! Mau ra bảo họ im miệng lại! Nói là… nói là gạo này có độc, càng hô là càng phát độc nhanh!”
Nguyệt Cơ đứng bên ngoài, nghe thấy vậy thì mắt lại sáng rực lên: *Chủ nhân đúng là nhìn xa trông rộng! Ngài muốn thử thách lòng trung thành của họ, dùng cái chết để thử thách đức tin! Thật là một phương pháp tu tâm tàn khốc nhưng hiệu quả.*
Nàng quay sang đám Ma nhân, dõng dạc truyền đạt (theo cách của nàng): “Ma Quân nói, gạo này có tính ‘tịch diệt’, kẻ nào không có lòng thành, sẽ bị linh khí bạo thể mà chết! Các ngươi phải càng thành tâm cầu nguyện, thì mới mong hóa giải được Ma nghiệp trong thân!”
Thế là, thay vì im lặng, đám Ma nhân hô càng to hơn, khí thế hào hùng rung chuyển cả một vùng trời đất.
Cách đó không xa, trên một đỉnh núi bị bao phủ bởi sương mù đỏ, một đôi mắt rực lửa đang nhìn chằm chằm về hướng nông trại. Đó chính là Huyết Sát Ma Tướng, kẻ vẫn luôn thầm lặng quan sát khu vực này sau thất bại ở Hồi 1. Hắn nghe thấy tiếng tung hô, thấy ánh hào quang xanh ngắt từ Linh Mễ, khuôn mặt đầy sẹo khẽ co rút.
“Thần Nông Ma Quân… Một kẻ dùng thực vật để thuần hóa ý chí của Ma nhân sao?” Huyết Sát lẩm bẩm, bàn tay bóp nát khối đá bên cạnh, “Thật là một âm mưu đáng sợ. Nếu cả Ma giới này đều chuyển sang ăn chay, thì vinh quang của máu và lửa sẽ đi về đâu? Hắc Thổ Hoang Nguyên này không thể để một kẻ ‘ôn hòa’ như vậy làm chủ.”
Nhưng khi hắn định lao xuống để thực hiện một cuộc tập kích bất ngờ, hắn bỗng thấy Vượng Tài đang ngáp một cái. Cái ngáp của con chó đen kia vô tình làm lộ ra một tia hơi thở Thôn Phệ rợn người, trực tiếp nuốt chửng một luồng hắc phong gần đó.
Huyết Sát khựng lại, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng: “Cái con sủng vật đó… rốt cuộc là thứ gì? Khí tức đó còn cổ xưa hơn cả Ma Điện chủ nữa!”
Hắn lập tức thu liễm khí tức, lặng lẽ rút lui. *Phải về báo cáo cho Vạn Ma Điện. Khu rừng này không phải là nơi để đánh chiếm, mà là một cạm bẫy cấp đại thần! Kẻ tên Diệp Phàm kia chắc chắn là một đại năng cổ đại phục sinh đang nuôi dưỡng quân đội Ma nhân theo cách kỳ dị nhất.*
Ở bên dưới, buổi lễ vẫn tiếp diễn một cách cuồng nhiệt. Diệp Phàm không biết rằng mình vừa thoát khỏi một trận chiến tiềm tàng nhờ cái ngáp của con chó nuôi, hắn chỉ đang đau khổ ngồi kiểm kê sổ sách.
*“Lỗ vốn, lỗ vốn nặng nề rồi! Tốn bao nhiêu phân bón và sức lực, thu hoạch về được 10 vạn cân nhưng lại phải cho đám người này ăn hết một phần ba để lấy lòng bọn họ bảo vệ nông trại. Làm nông dân ở Ma giới đúng là cái nghề nguy hiểm nhất vũ trụ mà!”*
Hắn nhìn ra ngoài sân, thấy lão Ma nhân tộc trưởng đang thành kính đặt một bức tượng tạc vụng về bằng gỗ — có hình dạng một người đàn ông đội nón lá, tay cầm cái cuốc — lên một cái bệ đá cao nhất giữa làng của bọn họ.
“Ma Quân đại nhân, từ nay về sau, ngài là biểu tượng sống của bộ lạc Sừng Đen chúng tôi. Chỉ cần ngài ra lệnh, chúng tôi sẵn sàng vì ngài mà nhổ hết cỏ dại khắp Ma giới!”
Diệp Phàm thở dài, buông thõng cái cuốc. Hắn lẩm bẩm: “Thôi kệ đi, miễn là bọn họ đừng để kẻ mạnh tìm tới đây là được. Ma Quân hay Ma Nông cũng vậy thôi, sống lâu mới là vương đạo.”
Dưới ánh trăng đỏ mờ ảo, cả bộ lạc Ma nhân say sưa trong hơi men của cháo linh mễ, những tiếng ca tụng hòa cùng tiếng gió rít. Diệp Phàm khép cánh cửa lều gỗ, cài lại ba lớp chốt trận pháp, chui vào cái hầm ngầm sâu mười mét của mình để đi ngủ. Hắn không hề biết rằng, cái tên “Thần Nông Ma Quân” vào đêm nay đã chính thức vượt ra khỏi biên giới Hắc Thổ Hoang Nguyên, bắt đầu một hành trình đầy biến động (và đầy sự hiểu lầm) trên khắp đại lục Ma giới rộng lớn.
Phía sau vườn, một củ cải trắng bị bỏ sót bỗng nhiên rung rinh, dưới tác động của danh hiệu mới từ Diệp Phàm, nó nứt ra hai cái lá mầm nhỏ xíu giống như đôi tay, sau đó lạch bạch bò vào trong đất như thể đang tập luyện đi bộ.
Trong nhẫn, Vong Tiên cười khàn khàn: “Lần này thì hay rồi, cả rau của ngươi cũng bắt đầu thành tinh rồi đấy, tiểu tử!”
Hắc Thổ Hoang Nguyên vẫn lặng lẽ, nhưng mầm mống của một sự thay đổi vĩ đại nhất từ trước đến nay đã bắt đầu nảy nở, chỉ bởi vì một tên đệ tử Trường Sinh Môn quá đỗi sợ chết mà đi trồng lúa cứu thân.