Trường Sinh Môn Hạ: Ta Tại Ma Giới Làm Ruộng
Chương 65: Ma giới bắt đầu rộ lên phong trào ăn chay

Cập nhật lúc: 2026-05-27 13:36:13 | Lượt xem: 4

CHƯƠNG 65: MA GIỚI BẮT ĐẦU RỘ LÊN PHONG TRÀO ĂN CHAY

Tại Vạn Ma Thành, đô thành sầm uất và đầy rẫy sát khí nhất của Ma giới, nơi mà trước đây không khí luôn đặc quánh mùi máu tanh và khói đen của các lò rèn vũ khí, nay đột ngột xảy ra một sự kiện chấn động.

“Đóng cửa rồi sao? Lại một lò mổ nữa đóng cửa?”

Hắc Sát Ma Tướng, một đại gia hỏa cao hai trượng với cái bụng phệ và bộ râu xồm xoàm đen kịt, đứng ngây người trước cửa hàng “Huyết Nhục Phủ” quen thuộc. Trên cánh cửa gỗ đóng chặt có dán một tờ thông báo xiêu vẹo: *“Thịt Ma Trâu nướng đã lỗi thời, chủ quán đã đi học trồng bắp cải. Hẹn ngày tái ngộ.”*

Hắn quay đầu nhìn sang bên cạnh, cửa hàng “Thiên Ma Tủy” – nơi vốn bán loại tủy xương nồng đậm Ma khí nhất – cũng treo biển: *“Ăn thịt tẩu hỏa nhập ma, uống nước ép mướp đắng trường sinh bất lão. Nghỉ bán vô thời hạn.”*

Không chỉ có Hắc Sát Ma Tướng, mà hàng trăm Ma nhân khác đang đứng ngơ ngác giữa phố. Cảnh tượng thường thấy về những buổi yến tiệc máu me giờ đây biến mất, thay vào đó là một mùi thơm dịu nhẹ, thanh khiết từ đâu đó thổi tới, khiến tâm trí lũ Ma tộc vốn hung hãn lại đột nhiên cảm thấy… bình yên đến lạ lùng.

Nguyên nhân của tất cả những chuyện này, không đâu khác, chính là bắt nguồn từ vùng biên cương hẻo lánh mang tên Hắc Thổ Hoang Nguyên.

***

Trong khi cả Ma giới đang sục sôi vì cơn sốt rau củ, thì tại “hang ổ” của nguồn cơn, Diệp Phàm đang ngồi trên một phiến đá, tay cầm một củ cải trắng lớn, vẻ mặt cực kỳ sầu não.

“Vượng Tài, ngươi nói xem, thế giới này có phải điên rồi không?”

Con chó đen gầy gò đang nằm bò ra đất, cái đuôi ngoáy tít khi nhìn chằm chằm vào củ cải trong tay chủ nhân. Nghe Diệp Phàm hỏi, nó khinh bỉ “gâu” một tiếng, rồi quay đi chỗ khác. Trong lòng Vượng Tài thầm nghĩ: *“Chủ nhân, người mới là kẻ điên nhất. Người trồng ra loại thực phẩm có thể giúp đám Ma đầu kia không bị nổ xác vì tẩu hỏa nhập ma, rồi lại tự hỏi tại sao chúng lại điên cuồng vì nó?”*

Diệp Phàm thở dài, đưa tay xoa thái dương. Hắn chỉ muốn làm một nông dân bình thường, trồng ít linh mễ, nuôi ít rau xanh để cải thiện bữa ăn và kéo dài tuổi thọ theo đúng tôn chỉ của Trường Sinh Môn. Nhưng không hiểu sao, mỗi khi hắn bón thêm một chút phân hữu cơ “tự chế” hoặc tưới nước từ cái bình rỉ sét, đám cây cối đó lại cứ như được bơm thuốc tăng trọng, không chỉ lớn nhanh mà còn sinh ra những loại dược tính lạ lùng.

Đám Ma tộc đến đây mua rau, ban đầu hắn chỉ bán vì muốn “tiễn khách” cho nhanh, để không ai quấy rầy sự tĩnh lặng của mình. Ai ngờ đâu, sau khi ăn xong, một tên Ma Binh đột phá lên Ma Tướng, một vị Ma Vương bị kẹt cổ chai ba nghìn năm bỗng dưng… thông suốt kinh mạch chỉ sau một bát cháo củ cải trắng.

Thế là xong đời cái kế hoạch “ở ẩn đến thiên hoang địa lão” của hắn.

“Chủ nhân, lại có người đến xin diện kiến.”

Nguyệt Cơ bước tới từ phía vườn ớt. Hôm nay cô mặc một bộ đồ vải thô đơn giản, tóc búi cao theo kiểu phụ nữ nông thôn, nhưng vẻ đẹp lạnh lùng và cao ngạo của một công chúa Ma tộc vẫn không cách nào che giấu được. Trên tay cô không phải là bảo kiếm, mà là một chiếc rổ đầy ắp ớt đỏ rực.

Diệp Phàm giật mình, theo bản năng nhảy dựng lên, lùi về sau ba bước, chạm tay vào cái túi trữ vật chứa đầy phù chú nổ.

“Lại đến? Lần này là ai? Ma Thần hay là cấp bậc cao hơn? Ta đã bảo là hết rau rồi mà! Đám sâu bướm tuần trước ăn sạch rồi!”

Nguyệt Cơ nhìn vẻ mặt “hồn xiêu phách lạc” của Diệp Phàm, đôi mắt đẹp thoáng qua một tia sùng bái sâu sắc. Trong lòng cô thầm tự nhủ: *“Chủ nhân đúng là bậc chí tôn ẩn thế. Rõ ràng là kẻ nắm giữ sinh mệnh mạch máu của cả Ma giới, thế mà lúc nào cũng diễn vai một nông phu nhát gan. Đây mới chính là đỉnh cao của tu vi tâm tính, nhìn thấu hồng trần, coi vinh quang như cỏ rác.”*

“Không phải đại năng gì đâu thưa chủ nhân.” Nguyệt Cơ khẽ nói. “Là Diệp Thiên, hắn nói phân bón ở khu vườn phía Tây đã đủ độ chín, hắn muốn xin chỉ thị của người xem có nên bón cho đám dưa hấu ‘hỏa tiễn’ không.”

Diệp Phàm thở phào một hơi, vỗ vỗ ngực. “Hù chết ta. Là Diệp Thiên à… Bảo hắn cứ làm đi. Tiện thể bảo hắn tưới nước luôn cho mấy gốc mướp hương. Phải rồi, dặn hắn đeo khẩu trang vào, phân của Vượng Tài dạo này hơi… ‘nồng đậm’ quá.”

Ở một góc vườn xa xa, Diệp Thiên – vị Thánh tử thiên tài của Vạn Ma Điện, kẻ từng một thời thề sẽ giết chết Diệp Phàm – hiện đang cầm một cái xẻng gỗ, cặm cụi đào bới với vẻ mặt cực kỳ thành kính.

Mồ hôi chảy ròng ròng trên trán, nhưng ánh mắt Diệp Thiên lại sáng rực như chứa cả bầu trời sao. Hắn lẩm bẩm: “Đây không phải là phân, đây là tinh hoa của sinh mệnh. Bón phân là một quá trình giao hòa giữa cái chết và sự sống. Diệp tiền bối cho ta làm việc này, chắc chắn là muốn ta lĩnh hội ‘Sanh Tử Đạo’ trong truyền thuyết. Đúng vậy, chắc chắn là như thế!”

Nếu Diệp Phàm nghe thấy những lời này, hẳn hắn sẽ quỳ xuống lạy Diệp Thiên một lạy vì khả năng “não bổ” thượng thừa. Hắn chỉ đơn giản là thấy Diệp Thiên tay chân nhanh nhẹn, lại không đòi tiền lương, nên giữ lại làm lao công thôi mà!

***

Trở lại với cơn sốt ăn chay ở Ma giới.

Tại Ma Giới Cự Phủ, một lò mổ sầm uất bậc nhất phía Nam, tình hình vô cùng thê thảm. Chủ lò mổ, một lão Ma nhân già nua với ba cái sừng trên đầu, đang ngồi bệt dưới đất, khóc không thành tiếng.

“Tiêu rồi… trắng tay rồi! Ba vạn con Ma Trâu ta nuôi béo mầm, bây giờ không ai thèm mua! Đám khách hàng của ta giờ đây thà ăn một củ cà rốt khô khốc của vùng Hắc Thổ còn hơn là ăn thịt thượng hạng của ta!”

“Lão bản, đừng buồn.” Một tên tiểu nhị Ma tộc an ủi. “Không phải chúng ta không cố gắng, mà là cái thứ ‘rau sạch’ kia ma lực quá lớn. Hôm qua ta thấy một tên Ma Tướng ăn một quả cà chua, sau đó toàn thân hắn phát ra ánh sáng xanh lục, vết sẹo cũ trên mặt cũng biến mất, thậm chí hắn còn… không muốn giết người nữa, cứ đứng giữa đường cười ngây ngô rồi đi nhặt rác bảo vệ môi trường.”

Lão chủ lò mổ ngưng khóc, ánh mắt hiện lên một tia tuyệt vọng. “Ăn chay… khiến Ma tộc chúng ta mất đi tính thú. Đây là âm mưu! Chắc chắn là âm mưu của Nhân giới nhằm đồng hóa chúng ta!”

Nghĩ là làm, lão đứng phắt dậy, vác cái rìu đẫm máu đi tìm lãnh chúa vùng này để khiếu nại. Nhưng khi đến trước phủ lãnh chúa, lão lại một lần nữa đứng hình.

Trên cổng phủ lãnh chúa, thay vì những cái đầu lâu treo lủng lẳng để phô trương sức mạnh, giờ đây lại treo đầy những giàn mướp và dây leo xanh mướt. Vị lãnh chúa vốn nổi tiếng tàn bạo đang ngồi trong sân, trên tay cầm một đĩa… nộm rau củ, ăn một cách ngon lành.

“Vào đi, lão lò mổ.” Vị lãnh chúa lau miệng, ánh mắt nhìn lão không còn chút sát khí nào mà lại tràn đầy sự nhân từ. “Ngươi đến tìm ta về việc tiêu thụ thịt hả? Quên đi, từ nay ta ăn chay rồi. Ăn thịt làm ta thấy bồn chồn, tính khí nóng nảy, rất dễ gây thù chuốc oán. Từ khi ăn linh quả từ phía Hắc Thổ, ta thấy tâm hồn thật thanh tịnh, mỗi ngày đều muốn đọc thơ và trồng hoa.”

Lão lò mổ rụng rời cả rìu trên tay. “Nhưng… chúng ta là Ma tộc mà! Ma tộc phải uống máu, ăn thịt chứ!”

Vị lãnh chúa lắc đầu, thở dài một tiếng: “Đó là tư duy lạc hậu rồi. Ngươi không biết sao? Hiện nay các bậc cao tầng trong Vạn Ma Điện đều đang có trào lưu ‘Sống Xanh – Sống Khỏe’. Ma Chủ thậm chí còn ban lệnh: Kẻ nào sát sinh vô cớ sẽ bị phạt đi cải tạo lao động… bằng cách trồng rừng trên Sa Mạc Máu.”

Lão lò mổ chính thức ngất xỉu.

***

Tin tức về sự sụp đổ của các lò mổ và trào lưu ăn chay lan truyền đến tai Diệp Phàm qua lời kể của Lão Ma Đầu Vong Tiên.

“Ha ha ha! Tiểu tử, ngươi nghe thấy chưa? Ngươi đã thay đổi hoàn toàn lịch sử Ma giới rồi!” Lão Ma Đầu cười ngặt nghẽo trong chiếc nhẫn. “Các lò mổ thất nghiệp hàng loạt, thịt Ma thú rớt giá thê thảm. Bây giờ một củ cải của ngươi có giá trị ngang với một kiện Ma Khí cực phẩm đấy!”

Diệp Phàm nghe xong, sắc mặt trắng bệch, tay chân run lẩy bẩy.

“Tiêu rồi… Tiêu thật rồi! Lão Ma, ngươi không hiểu sao? Càng nổi tiếng, ta càng nhanh chết!”

“Tại sao?” Lão Ma Đầu ngạc nhiên.

Diệp Phàm cuồng loạn vung vẩy cái cuốc: “Ngươi nghĩ xem, nếu cả Ma giới đều thèm khát rau của ta, họ sẽ làm gì? Họ sẽ kéo quân đến đây cướp! Họ sẽ bắt ta làm nô lệ trồng rau cho họ suốt đời! Rồi Nhân giới sẽ coi ta là phản đồ, vì ta đã ‘nuôi béo’ kẻ thù của họ! Ta sẽ bị kẹt giữa hai làn đạn! Ôi trời đất ơi, ta chỉ muốn trồng ít rau để sống dai thêm chút nữa thôi mà, tại sao số ta lại khổ thế này!”

Nghĩ đến cảnh hàng vạn quân đoàn Ma tộc rầm rộ kéo đến để… xin hạt giống, Diệp Phàm rùng mình một cái.

“Nguyệt Cơ! Nguyệt Cơ đâu!” Hắn hét lên.

“Dạ, chủ nhân, có tôi đây.” Nguyệt Cơ từ trong bếp chạy ra, tay còn dính chút bột mì (cô đang tập làm bánh bao chay).

“Mau! Kích hoạt thêm cho ta năm lớp ‘Tuyệt Linh Hàng Long Trận’, mười lớp ‘Cửu Thiên Lôi Động Trận’ và… và thêm cả ‘Hóa Cốt Miên Chưởng Trận’ xung quanh hàng rào cho ta!”

Nguyệt Cơ ngẩn ra: “Nhưng thưa chủ nhân, những trận pháp đó tốn kém lắm, vả lại quanh đây cũng đâu có ai dám bén mảng tới…”

“Làm ngay đi! Không giải thích nhiều!” Diệp Phàm mắt đỏ sọc lên vì lo sợ. “Ta cảm nhận được không khí rất không ổn. Có mùi của sự xâm lược! Mùi của những kẻ thèm khát bắp cải của ta!”

Nguyệt Cơ thở dài, ánh mắt lại lộ ra vẻ “chủ nhân thật thâm sâu”. Cô gật đầu: “Tôi hiểu rồi. Người muốn tạo ra một lớp bảo vệ để những kẻ thực sự có tâm mới có thể vượt qua, khảo nghiệm thành ý của họ đối với đạo ăn chay. Tôi đi làm ngay.”

Diệp Phàm mặc kệ cô nói gì, hắn bắt đầu hối hả chạy quanh vườn, chôn xuống những viên tinh thạch phòng ngự mà hắn đã tích trữ bấy lâu nay. Hắn còn cẩn thận rải một lớp “bột tiêu ma thuật” tự chế ở ranh giới đất đen, kẻ nào dẫm phải sẽ hắt hơi liên tục mười ngày mười đêm cho đến khi kiệt sức thì thôi.

Ở phía bên kia bờ rào, Huyết Sát Ma Tướng – người hiện giờ đã trở thành “trưởng đoàn vận tải” cho nông trại của Diệp Phàm – đang dắt theo một đoàn lừa Ma dốc sức thồ những bao tải linh mễ.

Nhìn thấy Diệp Phàm đang hối hả bày trận, Huyết Sát Ma Tướng kính nể nói với đám lâu la:

“Các ngươi thấy chưa? U Minh Ma Quân dù đã đứng ở đỉnh cao, vẫn không một phút lơ là cảnh giác. Người đang thiết lập một vùng cấm địa để bảo vệ hạt giống thần thánh khỏi lũ phàm phu tục tử. Đây chính là tấm lòng của bậc đại năng dành cho chúng sanh đấy!”

Đám lâu la đồng thanh: “Ma Quân đại từ đại bi! Ma Quân trường sinh bất lão!”

Vừa lúc đó, Diệp Phàm dẫm phải một hòn đá, ngã nhào xuống đống phân xanh vừa mới trộn. Hắn lồm cồm bò dậy, bùn đất dính đầy mặt, mếu máo kêu: “Vượng Tài, cứu mạng, ta bị ngã rồi, hình như xương cốt gãy hết rồi…”

Vượng Tài đứng từ xa, ngước nhìn bầu trời đỏ quạch của Ma giới, sủa một tiếng ngao ngán. Nó tự hỏi, liệu đến bao giờ cái gã chủ nhân mạnh đến mức có thể bóp nát Ma Vương này mới chịu nhận ra là hắn… rất mạnh?

Nhưng có lẽ, cái thú vị của “Cẩu đạo” chính là nằm ở đó. Khi một kẻ cực kỳ mạnh mẽ luôn tin rằng mình yếu ớt, hắn sẽ tạo ra những sự phòng bị kiên cố đến mức vô lý, và từ đó vô tình biến cả thế giới xung quanh theo ý muốn của mình.

Ma giới hiện nay đã khác trước. Không còn những cuộc chém giết vô nghĩa, thay vào đó là những buổi tọa đàm về kỹ thuật bón phân hữu cơ. Các binh đoàn Ma thú thay vì rèn luyện sát chiêu thì giờ đây tập thể dục nhịp điệu trên cánh đồng để… tăng cường sức khỏe cho cơ bắp để nhổ cỏ.

Phong trào ăn chay đã chính thức trở thành quốc sách của Ma giới, và Diệp Phàm, một kẻ chỉ muốn được “tồn tại lặng lẽ”, vô tình trở thành linh hồn của cuộc cách mạng xanh vĩ đại nhất lịch sử.

Và khi lò mổ cuối cùng ở phía Bắc Ma giới chính thức treo biển “Bán nấm kim châm”, cả Ma giới đồng loạt vang lên một tiếng thở phào nhẹ nhõm. Cuộc sống, hóa ra chỉ cần một bát canh rau và một củ cải, cũng có thể rực rỡ đến thế.

Diệp Phàm, trong đống phân hữu cơ, vẫn đang loay hoay với cái trận pháp phòng thủ thứ 101 của mình, hoàn toàn không hay biết rằng, ở Nhân giới xa xôi, sư phụ của hắn – người đã ném hắn vào đây – đang nhận được một lá thư báo bình an từ một con Ma Điểu:

*“Sư phụ kính mến, con vẫn sống tốt. Ma giới bây giờ toàn ăn chay, con cảm thấy nơi này còn an toàn hơn cả Nhân giới. Đừng lo cho con, con chuẩn bị thu hoạch vụ dưa hấu mùa hè đây.”*

Sư phụ Diệp Phàm vuốt râu, ngây người ra: “Hả? Ta ném nhầm nó vào Ma giới hay là nhầm vào vườn đào của Tây Vương Mẫu vậy?”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8