Trường Sinh Môn Hạ: Ta Tại Ma Giới Làm Ruộng
Chương 66: U Minh Ma Quân và bài thuyết pháp về \”Sống khỏe\”

Cập nhật lúc: 2026-05-27 13:36:55 | Lượt xem: 4

**CHƯƠNG 66: U MINH MA QUÂN VÀ BÀI THUYẾT PHÁP VỀ “SỐNG KHỎE”**

Bầu trời Ma Giới chiều hôm nay có màu huyết dụ đậm đặc hơn thường lệ. Những đám mây đen cuồn cuộn như những con cự thú đang gầm thét trên tầng không, nhưng khi lướt qua ranh giới của Hắc Thổ Hoang Nguyên, chúng dường như cũng phải hạ thấp giọng, rón rén bay qua như sợ làm phiền sự tĩnh lặng của thung lũng phía dưới.

Tại trung tâm nông trại, dưới tán của một cây “Hồn Ma Liễu” đã được Diệp Phàm thanh lọc thành một loại cây che bóng mát thông thường, một khung cảnh kỳ dị nhất lịch sử Ma Giới đang diễn ra.

Trên chiếc ghế mây đan từ sợi dây leo nghìn năm, Diệp Phàm mặc bộ đồ vải thô, đôi dép rơm còn dính chút bùn đất, tay cầm một chiếc quạt nan rách tơi tả, chậm rãi phe phẩy. Vẻ mặt anh mang theo một sự trầm tư sâu sắc — thực tế là anh đang tính toán xem số lượng phân bón từ đống chất thải của Ma thú phía sau núi có đủ để bón cho ruộng cải bắp sắp thu hoạch hay không.

Phía dưới chân anh, hơn hai mươi vị đại ma đầu, những kẻ mà chỉ cần ho một tiếng cũng khiến cả một tòa thành sụp đổ, hiện đang ngồi khoanh chân, lưng thẳng tắp, vẻ mặt cung kính như đệ tử chuẩn bị nghe thánh chỉ.

Huyết Sát Ma Tướng – kẻ từng san bằng mười vạn đại quân – lúc này đang cầm một quyển sổ nhỏ bằng da thú, tay cầm chiếc lông vũ chuẩn bị ghi chép. Ngồi cạnh hắn là một gã Ma Vương vừa từ biên cương xa xôi chạy đến, mặt mũi đầy vết sẹo, nhưng ánh mắt nhìn Diệp Phàm lại lấp lánh sự sùng bái mãnh liệt.

“E hèm…”

Diệp Phàm hắng giọng một tiếng. Anh nhìn xuống đám ma đầu hung hãn trước mặt, lòng bàn tay bắt đầu đổ mồ hôi.

*Khốn khiếp, sao hôm nay bọn này kéo đến đông thế? Mình chỉ định lừa mấy đứa gánh phân giùm thôi mà, sao cả đám nhìn mình như nhìn cha già dân tộc vậy? Phải cẩn thận, bọn này đều là bọn giết người không nháy mắt, nếu mình nói gì sai, e là cả cái trang trại này thành bình địa.*

“Thưa tiền bối, chúng con đã chuẩn bị sẵn sàng để tiếp thu đại đạo của người.” Huyết Sát Ma Tướng cung kính cúi đầu, giọng nói trầm thấp rung động cả không gian.

Diệp Phàm thở hắt ra, ép bản thân phải giữ vẻ mặt “cao nhân ẩn thế” lạnh nhạt. Anh khẽ gõ quạt xuống bàn trà, giọng vang lên đều đều, mang theo ý vị dưỡng sinh của Trường Sinh Môn:

“Các ngươi thường hỏi ta, vì sao Ma Giới đầy rẫy tranh đoạt, kẻ mạnh nuốt kẻ yếu, nhưng thực lực lại mãi không đột phá được tầng thứ cao nhất? Tại sao Tâm Ma lại thường xuyên hoành hành?”

Đám Ma đầu nín thở. Đây chính là vấn đề nan giải vạn năm qua của Ma tộc.

Diệp Phàm nâng bát trà tía tô lên, nhấp một ngụm rồi chậm rãi nói: “Đó là vì các ngươi… sống không khỏe mạnh.”

“Sống khỏe mạnh?” Một vị lão Ma đầu run rẩy lên tiếng, “Xin tiền bối chỉ điểm rõ hơn. Ma tộc chúng con vốn là bất tử bất diệt, chỉ cần có máu thịt và ma khí…”

“Sai! Đại sai!” Diệp Phàm ngắt lời, vẻ mặt nghiêm trọng. “Bất tử bất diệt không có nghĩa là các ngươi sống khỏe. Nhìn xem, tên của ngươi là gì?”

Lão Ma đầu giật mình: “Dạ… tiểu nhân là U Hồn Ma Tôn.”

“Sắc mặt ngươi xám xịt, đồng tử vằn tia đỏ, hơi thở thì hỗn loạn như nước sôi.” Diệp Phàm lắc đầu, “Đây là triệu chứng của việc thức đêm quá nhiều để luyện ma công, lại thêm chế độ ăn uống quá nhiều đạm từ máu thịt tu sĩ. Ngươi có thường xuyên cảm thấy đau ở vùng gan sau mỗi lần giết chóc không?”

U Hồn Ma Tôn sững sờ, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng: “Tiền… tiền bối nói trúng phóc! Tiểu nhân đúng là mỗi khi vận công đều thấy vùng bụng phải âm ỉ đau…”

“Đó là viêm gan do Ma độc tích tụ!” Diệp Phàm phán một câu xanh rờn. Thực chất anh chỉ đang áp dụng kiến thức y học dưỡng sinh cơ bản của Trường Sinh Môn, nhưng vào tai đám Ma tộc này, nó giống như một loại pháp thuật nhìn thấu tận gốc rễ tu vi.

Diệp Phàm đứng dậy, chắp tay sau lưng, đi tới đi lui. Mỗi bước đi của anh đều khiến đám Ma đầu run rẩy vì tưởng đó là “Thốn bộ di hình” tối thượng.

“Bài thuyết pháp hôm nay của ta chỉ xoay quanh ba chữ: **Sinh – Tĩnh – Thục**. Các ngươi nghe cho kỹ, đây là bí quyết để sống trường thọ, cũng là bí quyết để Ma Đạo trở thành chân chính Đại Đạo.”

Anh cầm lấy một củ cải trắng mập mạp từ trong giỏ vừa hái, giơ lên trước mặt bọn họ.

“Thứ nhất: **Sinh**. Các ngươi nhìn củ cải này xem. Nó bắt đầu từ một hạt mầm, nương theo thổ nhưỡng, hấp thu linh phân mà lớn lên. Nó không tranh giành, không vội vã. Tu tiên hay tu ma cũng vậy, nếu tâm thế lúc nào cũng muốn một bước thành thần, giết chóc để đoạt tài nguyên, thì nền móng của các ngươi sẽ mục rỗng. Sống khỏe bắt đầu từ việc hít thở đồng điệu với vạn vật. Từ nay về sau, sáng sớm khi mặt trời đỏ vừa ló dạng, các ngươi đừng đi luyện công sát phạt nữa, hãy ra đồng… nhổ cỏ cho ta. Khi ngươi nhổ đi một ngọn cỏ dại, chính là ngươi đang nhổ đi một phần tạp niệm trong tâm.”

Đám Ma đầu ngơ ngác, sau đó đồng loạt kinh hô: “Thâm thúy! Quá thâm thúy!”

Huyết Sát Ma Tướng vừa ghi chép vừa run rẩy: *”Tiền bối dạy rằng, nhổ cỏ là trừ bỏ Tâm Ma. Thảo nào ngài ấy có thể sống nhàn hạ giữa vạn quân, vì mỗi ngọn cỏ ngài nhổ đều là một vị thần linh bị trấn áp!”*

Diệp Phàm lại nói tiếp: “Thứ hai: **Tĩnh**. Ma tộc các ngươi hay nổi giận, hở ra là đòi diệt môn tuyệt hộ. Các ngươi có biết một lần nóng nảy sẽ tổn thọ bao nhiêu vạn năm không? Muốn sống khỏe, tâm phải như hồ nước lặng. Mỗi khi muốn giết người, hãy cầm một ấm nước, đi tưới cây. Nhìn dòng nước từ từ thấm vào đất, cơn giận của ngươi cũng phải theo đó mà hóa giải. Ta gọi đó là pháp môn: ‘Thủy Hỏa Ký Tế – Bình Tưới Nước Trấn Tâm Pháp’.”

Nguyệt Cơ đứng từ trong gian nhà lá nhìn ra, khóe môi khẽ giật. Cô nhìn Diệp Phàm đang thao thao bất tuyệt, thầm nghĩ: *”Tên này đúng là thiên tài nói láo. Hắn chỉ muốn tìm người tưới nước miễn phí cho mấy mẫu ruộng phía đông chứ gì? Vậy mà đám Ma Vương kia lại nghe đến mức cảm động phát khóc!”*

Quả nhiên, ở phía dưới, một lão Ma Vương vạm vỡ đang lau nước mắt: “Trước giờ ta cứ ngỡ phải giết vạn người mới chứng được đạo, không ngờ bí mật nằm ở một bình nước. Tiền bối, tiểu nhân sai rồi, tiểu nhân quá tàn nhẫn với chính cái mạng già của mình rồi!”

“Cuối cùng: **Thục**.” Diệp Phàm trịnh trọng cầm bát cháo linh mễ trắng ngần lên. “Đừng ăn đồ sống, đừng uống máu tươi. Những thứ đó đầy rẫy vi khuẩn ma tính. Muốn khỏe mạnh, phải ăn đồ chín, ăn rau xanh linh khí. Một bát cháo này, vào bụng sẽ ấm áp, trung hòa ma tính hung hãn, khiến các ngươi ngủ ngon. Giấc ngủ chính là lúc linh hồn các ngươi được chữa lành.”

Nói đoạn, Diệp Phàm liếc nhìn Vượng Tài đang nằm ngủ khò khò dưới gốc liễu, dãi chảy ròng ròng.

“Nhìn con sủng vật này của ta xem. Các ngươi thấy nó lười biếng? Không, nó đang thực hành cảnh giới tối cao của ‘Dưỡng Sinh Đại Pháp’. Nó ngủ chính là đang nuốt chửng hư không, thanh lọc huyết mạch. Các ngươi cứ hễ mở mắt ra là đánh nhau, có bao giờ thực sự ngủ được một giấc an lành?”

Tất cả ánh mắt đổ dồn vào Vượng Tài. Trong mắt đám Ma đầu, con chó gầy đen nhẻm kia lúc này dường như tỏa ra một loại đạo vận huyền bí khôn lường.

*”Trời ạ! Thì ra Ma Lang Thôn Phệ năm xưa trở thành chó giữ vườn là vì nó đã đạt đến cảnh giới ‘Vô Ngã’. Ngủ chính là tu luyện, nằm chính là chinh phục! Chúng ta thật quá ngu muội!”*

Diệp Phàm thấy bầu không khí đã đủ nóng, liền tung ra “chiêu cuối”:

“Từ hôm nay, ta sẽ mở một lớp trải nghiệm ‘Sống khỏe cùng Ma Quân’. Những ai muốn đột phá cảnh giới mà không sợ thiên kiếp, hãy cởi bỏ giáp sắt, khoác lên áo vải. Sáng sớm nghe gà gáy thì ra đồng gieo hạt, trưa ăn rau sạch do chính tay mình trồng, tối đi ngủ lúc mặt trời lặn. Ai thực hiện tốt nhất, ta sẽ tặng cho một củ ‘Đại Lực Kim Cương Củ Cải’.”

“Tiểu nhân xin đăng ký đầu tiên!” Huyết Sát Ma Tướng quỳ sụp xuống.

“Ta nữa! Ta chán giết chóc lắm rồi, ta muốn sống khỏe!”

“Tiền bối, xin hãy để ta đi gánh phân cho ruộng rau muống!”

Cảnh tượng hỗn loạn xảy ra. Các Ma Vương vốn dĩ tranh nhau ngôi vị thiên hạ, nay lại tranh nhau chiếc cuốc rỉ sét và cái xô gánh nước. Diệp Phàm thấy vậy thì lòng mừng thầm: *Hay lắm, thế là xong vụ nhân công mùa này. Cả lũ ngu ngốc, làm ruộng mới là an toàn nhất, cứ mải mê đánh nhau chi cho sớm chết.*

Buổi thuyết pháp kết thúc khi mặt trời lặn hẳn. Đám Ma tộc nối đuôi nhau ra về, mỗi tên trên tay đều cầm một nắm hạt giống giống như đang cầm báu vật gia truyền. Chúng đi nhẹ nói khẽ, không dám phát ra một tia sát khí nào, vì Diệp Phàm đã dạy: “Sát khí làm hỏng ion trong không khí, không tốt cho phổi.”

Đợi đám đông giải tán, Diệp Phàm lau mồ hôi trên trán, rệu rã ngồi xuống: “Phù… mệt chết ta. Nguyệt Cơ, cho ta bát nước, khản cả cổ rồi.”

Nguyệt Cơ bước tới, đặt chén nước xuống, đôi mắt long lanh đầy vẻ châm biếm: “Chúc mừng ‘Ma Quân’ vĩ đại. Sau hôm nay, ta e rằng cả Ma Giới sẽ không còn bóng dáng một binh khí nào, toàn là cuốc và liềm thôi.”

Diệp Phàm hớp một ngụm nước, tặc lưỡi: “Cô thì biết cái gì? Ta đây là đang cứu rỗi bọn họ. Cô nhìn Huyết Sát mà xem, hắn ta sắp nổ tung vì ma khí rồi, đi trồng rau vài tháng, đảm bảo huyết áp ổn định ngay.”

“Tiểu tử, ngươi thực sự quá ‘cẩu’.” Lão Ma Đầu Vong Tiên từ trong chiếc nhẫn đồng rỉ sét truyền ra tiếng cười khẩy. “Dùng giáo lý dưỡng sinh của phàm nhân để thuần hóa một đám hung thần. Nếu đám trưởng lão Trường Sinh Môn mà thấy cảnh này, chắc chắn sẽ nhồi ngươi vào lò thuốc để nghiên cứu cấu tạo bộ não.”

“Kệ họ đi.” Diệp Phàm nằm dài ra ghế, nhìn lên bầu trời. “Tôi chỉ muốn yên ổn làm ruộng thôi. Sống dai mới là chiến thắng cuối cùng, đúng không?”

Đêm đó, cả Ma Giới vốn lạnh lẽo âm u bỗng xôn xao lạ thường. Ở các tông môn Ma đạo lớn nhỏ, tiếng rèn vũ khí không còn nữa, thay vào đó là tiếng đóng gỗ làm bình tưới nước. Những tiếng gào thét luyện công bị thay thế bằng tiếng đọc đồng thanh của hàng vạn Ma nhân: “Sống khỏe… ăn chín… ngủ sớm… bón phân…”

Ở một góc rừng, Huyết Sát Ma Tướng đang nghiêm túc đào một cái lỗ nhỏ để gieo hạt cải mà Diệp Phàm tặng. Hắn nhìn hạt giống bé xíu dưới ánh trăng huyết, thì thầm đầy tôn nghiêm:

“Đây không phải là hạt cải. Đây là… hạt giống của một thời đại mới. Tiền bối, ta hiểu ý người rồi. Người muốn biến Ma Giới thành một khu vườn khổng lồ, để chúng ta không còn lý do gì để xâm lược Nhân Giới nữa. Thật là một kế hoạch thâm sâu cứu vãn lưỡng giới!”

Trong khi đó, ở một dinh thự khác, một vị Ma Nữ đang cố gắng học cách… hầm rau muống. Cô lẩm bẩm: “Ăn đồ chín giúp da đẹp hơn, Ma Quân nói không sai. Thảo nào ngài ấy có làn da trắng trẻo như vậy, không giống lũ thô lậu chúng ta.”

Quay trở lại nông trại, Diệp Phàm đã đi vào giấc ngủ từ sớm (vì tuân thủ quy tắc sống khỏe). Anh hoàn toàn không biết rằng, hệ thống “Sổ tay làm ruộng” trong đầu mình đang liên tục nảy lên thông báo:

*[Kinh nghiệm sống sót tăng 1000 điểm]*
*[Độ uy hiếp của môi trường giảm 5%]*
*[Thành tựu đạt được: ‘Giáo Chủ Ăn Chay Bất Đắc Dĩ’]*
*[Phần thưởng đặc biệt: Hạt giống ‘Cà chua sấm sét’ (Ngoại hình hiền lành, bên trong chứa uy lực của một đạo Thiên Lôi cấp cao – thích hợp để nổ vào mặt kẻ nào dám đến làm phiền giấc ngủ)]*

Diệp Phàm mê ngủ, miệng hơi mỉm cười. Trong mơ, anh thấy mình đang ở một thế giới không có ma đầu, không có tu tiên, chỉ có một ruộng dưa hấu bạt ngàn và một cái võng đu đưa dưới nắng vàng.

Nhưng khi anh khẽ trở mình, một tiếng động nhỏ từ bên ngoài vọng vào. Trận pháp báo động ở tầng thứ mười sáu (trong tổng số mười chín tầng) của anh khẽ rung lên.

Vượng Tài, con chó đen đang ngủ say, chợt mở một bên mắt. Ánh mắt lười biếng bình thường bỗng chốc hiện lên một vệt đỏ sắc lạnh. Nó nhìn về phía rào chắn ngoài thung lũng, nơi một bóng đen lén lút đang định vượt rào vào trộm “Củ cải trắng thần thánh”.

Vượng Tài không sủa, nó chỉ khẽ ngoáy đuôi.

“Rầm!”

Một quả dưa hấu bên cạnh kẻ đột nhập bất ngờ nổ tung. Đó là “Dưa hấu địa lôi” mà Diệp Phàm mới trồng thử nghiệm tuần trước. Kẻ kia chưa kịp kêu một tiếng đã bị văng ra xa ba trăm mét, nằm im bất động.

Vượng Tài lại khép mắt lại, tiếp tục ngủ.

Sống khỏe là gì? Sống khỏe chính là để những kẻ muốn làm phiền giấc ngủ của bạn tự mình “khỏe mạnh” rời đi một cách tự nhiên nhất.

Sáng hôm sau, khi ánh sáng lờ mờ của Ma Giới rọi qua kẽ lá, Diệp Phàm vươn vai thức dậy, cảm thấy tinh thần sảng khoái cực độ. Anh đi ra sân, nhìn thấy một mảnh vải đen rách nát dính trên hàng rào, liền cau mày:

“Hại thật, gió mùa này to quá, rách cả cái rẻ lau của mình treo bên ngoài. Thôi kệ, hôm nay đi thu hoạch rau muống cho đám Ma Vương kia, hy vọng bọn chúng mang đủ linh phân tới đổi.”

Cuộc sống điền văn ở Ma Giới của anh lại bắt đầu một ngày mới đầy “an lành” và “khỏe mạnh” như vậy. Những bài thuyết pháp về dưỡng sinh của “U Minh Ma Quân” tiếp tục lan rộng, vô tình tạo ra một lá chắn tâm lý vững chắc đến mức ngay cả những kẻ ác tâm nhất cũng phải bắt đầu học cách yêu thương… những ngọn cỏ xanh.

Dù sao, ai mà dám làm trái lời một đại năng có thể “ngửi thấy mùi viêm gan qua hơi thở” chứ?

Sống, quả nhiên chỉ cần hiểu cách “Cẩu”, thì ở đâu cũng là thiên đường.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8