Trường Sinh Môn Hạ: Ta Tại Ma Giới Làm RuộngChương 93: Sự thật về Trường Sinh Môn
**Chương 93: Sự thật về Trường Sinh Môn**
Trong căn chòi tranh nhỏ hẹp bên cạnh ruộng lúa, bầu không khí bỗng chốc trở nên đông đặc. Diệp Phàm tay vẫn còn cầm chiếc gáo tưới nước bằng sọ Ma Tướng, đứng đờ ra như phuốc. Những lời của sư phụ giống như một tia sét đánh giữa trời quang, khiến tâm hồn vốn dĩ luôn treo ngược cành cây của hắn run rẩy dữ dội.
“Sư phụ… người… người không muốn nhận đồ đệ nữa sao?” Diệp Phàm mếu máo, vẻ mặt hốt hoảng như một đứa trẻ bị bỏ rơi. “Con biết rồi, có phải vì mấy hôm nay con mải mê trồng cải bắp mà quên mất việc thỉnh an người không? Hay là tại con trót băm nhỏ thanh kiếm gỗ của người để làm củi nhóm lò nướng khoai?”
Hắn vội vàng quỳ sụp xuống, ôm lấy chân Trường Sinh Tử, giọng run rẩy: “Sư phụ! Ở đây nguy hiểm lắm! Ma đầu đi đầy đường, quái thú bay đầy trời. Không có người che chở, đồ đệ yếu ớt như con làm sao sống nổi qua ba tập phim? Người nhìn xem, con đến cả một tia ma khí cũng không tu luyện được, chỉ biết mỗi mấy chiêu dưỡng sinh hít thở, ra ngoài kia người ta chỉ cần hắt hơi một cái là con tan thành mây khói ngay!”
Vượng Tài đang nằm gần đó gặm xương rồng ma, nghe thấy thế liền trợn trắng mắt, suýt chút nữa thì nghẹn. Nó thầm nghĩ: *“Chủ nhân ơi là chủ nhân, ngài mà gọi là yếu ớt thì cả cái Ma giới này chắc đều là sinh vật đơn bào hết à? Vừa rồi ngài vung tay một cái là xua tan cả Thiên Kiếp, giờ lại đi ôm chân cầu xin bảo vệ, ngài có thể bớt diễn được không?”*
Nguyệt Cơ đứng một bên cũng không khỏi thán phục. Nàng nhìn bóng lưng Diệp Phàm, đôi mắt lấp lánh sự sùng bái tột độ: *“Tiền bối quả nhiên là đại năng cẩu đạo tầng thứ cao nhất. Ngay cả trước mặt sư phụ mình, ngài ấy vẫn giữ vững đạo tâm ‘giấu nghề’, không để lộ chút sơ hở nào. Sự khiêm tốn này, sự thận trọng này… đúng là chân lý tu hành!”*
Trường Sinh Tử thở dài, bàn tay khô héo vỗ nhè nhẹ lên đầu Diệp Phàm, gương mặt già nua lộ vẻ phức tạp vô cùng. Lão đỡ đồ đệ dậy, nhìn sâu vào đôi mắt “ngây thơ vô số tội” của hắn, rồi chậm rãi nói:
“Phàm nhi, không phải sư phụ muốn bỏ rơi con. Mà là… suốt bao năm qua, chính ta cũng đã lầm. Ta tưởng mình đang dạy con cách dưỡng sinh để kéo dài hơi tàn, nhưng không ngờ, ta lại vô tình trao cho con chìa khóa mở ra cánh cửa cấm kỵ nhất của thiên địa.”
Diệp Phàm chớp mắt: “Chìa khóa? Cánh cửa? Sư phụ, người đang nói về cái ổ khóa kho lương thực bị rỉ sét à?”
Trường Sinh Tử lắc đầu, lão ra hiệu cho Diệp Phàm ngồi xuống chiếc ghế đẩu bằng đá đen. Lão nhấp một ngụm trà làm từ cỏ đuôi chồn mà Diệp Phàm vừa pha, sau khi cảm nhận luồng linh khí tinh khiết khiến toàn bộ kinh mạch đang khô héo của mình được tưới mát, lão mới trầm giọng bắt đầu kể:
“Con có biết tại sao Trường Sinh Môn chúng ta qua bao đời nay đều truyền thừa cực kỳ đơn chiếc, lại luôn lẩn tránh thế nhân, chỉ chuyên tâm vào việc trồng rau, nuôi gà không?”
“Vì… chúng ta nghèo ạ?” Diệp Phàm thành thật đáp.
Trường Sinh Tử suýt phun ngụm trà ra ngoài, lão trừng mắt nhìn hắn: “Nghèo cái đầu con! Đó là vì tôn chỉ của chúng ta là ‘Tránh quả, hưởng nhân’. Thế gian tu tiên đều là nghịch thiên cải mệnh, tranh đoạt khí vận, giết chóc không ngừng để vươn tới đỉnh cao. Nhưng bọn họ không biết rằng, đỉnh cao nhất không phải là nắm giữ quyền sinh sát, mà là nắm giữ Sự Sống.”
Lão dừng lại một chút, ánh mắt hướng về phía cánh đồng xanh mướt đang tỏa ra hơi thở dịu nhẹ giữa không gian đỏ ngầu sát khí của Ma giới.
“Trường Sinh Môn, thực chất không phải là một tông môn tu tiên bình thường. Thời kỳ Thái Cổ, tên gốc của nó là ‘Vạn Vật Sinh Môn’. Tổ sư đời thứ nhất của chúng ta không phải là một kiếm tiên, cũng không phải một pháp thánh, mà là một… Linh Điền Quan cai quản ngự uyển của thần linh.”
Diệp Phàm nghe đến đây, miệng há hốc: “Quản vườn? Ý sư phụ là chúng ta thực chất là đời đời làm công cho thần tiên?”
Trường Sinh Tử gật đầu: “Đúng vậy. Trường Sinh Công mà con luyện đến tầng thứ mười, thực chất không phải là công pháp dưỡng sinh. Đó là ‘Thánh Thuật Khai Thiên Thạch’. Con nhìn những cây cải bắp kia xem, con tưởng chúng chỉ là rau xanh bình thường ư? Tại Ma giới này, chúng chính là những cột trụ thanh lọc, biến Ma khí bạo liệt thành sinh cơ dịu dàng. Con đang không chỉ làm ruộng, mà con đang ‘tẩy tủy’ cho cả một thế giới.”
Nguyệt Cơ đứng bên cạnh nghe đến run rẩy cả người. Nàng rốt cuộc đã hiểu tại sao mỗi khi ăn rau của Diệp Phàm, tâm ma trong nàng lại tan biến, tu vi lại tăng trưởng vượt bậc. Đó không phải là thực phẩm, đó là Quy Luật Sinh Mệnh được cụ thể hóa!
Trường Sinh Tử tiếp tục, giọng lão trở nên trang trọng hơn: “Trường Sinh Môn cai quản không phải là thọ mệnh của con người, mà là sự vận hành của sinh cơ trong thiên địa. Phàm nhi, con ở Ma giới làm ruộng, tưởng chừng như là chuyện tầm thường, nhưng thực chất mỗi một nhát cuốc của con đều đang chữa lành những vết thương của phiến đại địa này. Ma giới hung hiểm, Ma khí hỗn loạn là vì thiếu đi sự điều hòa của sinh cơ. Con hiện tại chính là ‘Tim’ của Ma giới.”
Diệp Phàm gãi đầu, vẫn chưa hoàn toàn tin nổi: “Sư phụ, người đừng dọa con. Con chỉ thấy đất này tốt, bón phân ma thú vào thì rau mọc nhanh hơn chút thôi. Với lại con cũng sợ chết, trồng nhiều rau xanh để ăn cho nó mát gan, giảm hỏa khí, lỡ có đại ma đầu nào tìm đến thì con còn có cái mà đem ra cống nạp để giữ mạng.”
Trường Sinh Tử thở dài: “Con nói đúng, bản tính thận trọng chính là cái nôi để Trường Sinh Công phát huy tối đa. Kẻ nào càng sợ chết, luyện Trường Sinh Công càng nhanh. Nhưng con luyện đến mức này… đã vượt xa dự tính của tổ sư rồi. Con nhìn xem cái cuốc kia.”
Lão chỉ tay về phía cái cuốc rỉ sét dựng ở góc tường.
“Đó là ‘Thần Nông Trảm’, năm xưa từng bổ đôi một phương thế giới để dẫn nước linh tuyền vào. Con lại dùng nó để… bới đất tìm giun?”
Diệp Phàm xanh mặt: “Cái… cái đồ rỉ sét ấy là thần khí á? Sư phụ, con còn dùng nó để đập chết mấy con chuột chũi nữa… Người nói xem nó có bị hư không?”
Trường Sinh Tử bất lực che mặt. Lão biết mình có giải thích thế nào thì với cái đầu óc “cầu sinh tột độ” của đồ đệ, nó vẫn sẽ chỉ coi thần bảo là dụng cụ nhà nông. Nhưng chính điều đó mới khiến Diệp Phàm không bị sức mạnh mê hoặc, tâm cảnh của hắn từ lâu đã hòa vào đại địa, đạt đến trạng thái ‘Vô vi’ mà biết bao đại năng hằng mong ước.
“Thôi được rồi.” Trường Sinh Tử đứng dậy, nhìn ra phía xa, nơi những bóng đen ma quái đang bắt đầu hội tụ về phía thung lũng. “Sự thật là vậy. Trường Sinh Môn không chỉ là nơi dưỡng sinh, nó là nơi giữ gìn hơi thở cuối cùng của thế giới. Phàm nhi, giờ con đã biết thân phận thật của mình, con tính sao?”
Diệp Phàm lập tức đứng thẳng người, mặt nghiêm trọng: “Con đã hiểu thưa sư phụ!”
Trường Sinh Tử gật đầu hài lòng: “Tốt, vậy con định làm gì?”
Diệp Phàm nắm chặt nắm đấm, quả quyết nói: “Con sẽ đi xây thêm ba lớp tường rào nữa! Ngoài ra con sẽ bố trí thêm ‘Thập Phương Tiêu Diệt Trận’ ngụy trang dưới dạng hàng rào dâm bụt xung quanh ruộng. Đã biết mình nắm giữ bảo vật quý giá như vậy, con càng phải thận trọng hơn! Nhất định không được để ai biết con đang ‘tẩy tủy’ cho Ma giới, nếu không bọn chúng sẽ bắt con đi làm nông nô suốt đời mất!”
Nói đoạn, Diệp Phàm vội vã chạy ra vườn, bắt đầu bới đất tìm thêm đống phù chú ẩn thân và thuốc nổ (mà hắn gọi là dưa hấu chín quá lứa) để chôn quanh nhà.
Trường Sinh Tử đứng lặng giữa gió lộng, nhìn bóng dáng hớt hải của đồ đệ, rồi nhìn lại Nguyệt Cơ đang quỳ mọp dưới đất với vẻ mặt đầy giác ngộ. Lão khẽ lắc đầu, lẩm bẩm một mình:
“Tổ sư gia trên cao có linh thiêng… Người chọn người thừa kế đúng là quá xuất sắc. Đồ đệ này của con, sức mạnh thì đủ để nghịch thiên, nhưng gan thì chỉ bằng hạt cát. Có lẽ, đây mới là cách để Trường Sinh Môn tồn tại mãi mãi…”
Trong khi đó, ở một nơi cách trang trại không xa, vị sứ giả của Vạn Ma Điện – một đại ma đầu cấp Ma Vương danh tiếng lẫy lừng, đang run rẩy dắt theo mười mấy chiếc xe chở đầy đá quý và mỹ nữ, tiến về phía lối vào thung lũng. Hắn không hề hay biết rằng, ở ngay dưới chân mình, một “hàng rào dâm bụt” vừa được Diệp Phàm trồng xuống có khả năng nổ bay cả nửa bầu trời nếu hắn dám bước sai một bước.
Ma giới bắt đầu từ hôm nay, đã thực sự bước vào một kỷ nguyên mới. Một kỷ nguyên mà kẻ đứng đầu không phải là người mạnh nhất, mà là kẻ… trồng rau sạch nhất và biết sợ chết nhất.
Trường Sinh Tử nhìn theo hướng sứ giả, khẽ nhếch môi: “Lại thêm một đống phân bón chất lượng cao tự tìm đến cửa rồi.”
Ông già gân ấy chậm rãi ngồi xuống, tiếp tục nhấp chén trà của mình, chờ đợi màn kịch “nông dân nhát gan đấu với đại ma đầu” sắp sửa diễn ra, mà kết quả thì lão đã biết trước từ lâu. Chiến tranh? Giết chóc? Quyền lực? Tất cả những thứ đó, làm sao sánh nổi với một bát cháo Linh Mễ thanh thuần của đồ đệ lão cơ chứ!
Dưới ánh hoàng hôn màu máu đặc trưng của Ma giới, bóng của Diệp Phàm đang lom khom cuốc đất kéo dài ra trên mặt đất đen kịt, trông giống như một vị thần cổ xưa đang kiến tạo lại vương quốc của mình, nếu như hắn không vừa làm vừa lầm bầm: “Chết tiệt, hình như con sùng ma này lại định ăn trộm bắp cải, tối nay nhất định phải cho nó biết thế nào là thuốc diệt sâu hữu cơ tự chế!”
Cả thung lũng lại chìm vào sự yên bình đến đáng sợ, cái sự yên bình mà mỗi mầm xanh nảy nở đều được bảo vệ bởi những tầng trận pháp có thể diệt thần sát Phật. Sự thật về Trường Sinh Môn đã hé mở, nhưng con đường “làm ruộng hòa bình” của Diệp Phàm thì có vẻ như… càng lúc càng trở nên “đẫm máu” theo một cách rất riêng biệt.