Tuyệt Thế Đan Thần: Lấy Đạo Nhập PhàmChương 168: Đan dược không để bán, chỉ để tặng cho người hữu duyên
Nắng sớm tại Trúc Khê trấn bao giờ cũng mang theo một chút hơi ẩm của sương rừng và mùi vị ngai ngái của bùn đất. Bất Nhị Đường nằm lặng lẽ ở cuối con đường lát đá, nhìn bề ngoài chẳng khác gì một hiệu thuốc cỏn con sắp phá sản. Mái ngói rêu phong, biển hiệu bằng gỗ sồi cũ kỹ treo nghiêng ngả, bên trên hai chữ “Bất Nhị” đã bị nắng mưa mài mòn đến mức khó lòng nhận diện.
Thanh Nhi, cô bé mồ côi với đôi mắt to tròn, đang hì hục ôm một mẹt dược liệu lớn ra sân phơi. A Ngưu, chàng trai cục mịch nhưng tốt tính, thì đang dùng một chiếc chày gỗ giã những vị thuốc cơ bản nhất. Tiếng “thình thịch” nhịp nhàng hòa cùng tiếng chim chóc líu lo trên cành hoè cổ thụ tạo nên một khúc nhạc bình phàm nhưng êm ả.
Trên chiếc võng đan bằng dây mây dưới tán cây, Diệp Vô Trần đang vắt chân chữ ngũ, trên mặt che một chiếc quạt nan cũ rách. Hắn dường như đang ngủ, nhưng nếu nhìn kỹ sẽ thấy nhịp thở của hắn vô cùng kỳ lạ, lúc nhanh lúc chậm, dường như đang cộng hưởng với sự rung động của từng phiến lá hoè đang rung rinh trong gió.
“Thanh Nhi, thảo dược khô chưa thể mang vào. Tâm của muội hôm nay có chút nóng nảy, nắng chưa thấm vào mạch của Cỏ Đuôi Chuột thì thuốc ấy chỉ có tính mà không có tình. Mang ra lại.”
Tiếng nói của Diệp Vô Trần phát ra từ dưới cái quạt, trầm thấp và lười biếng.
Thanh Nhi bĩu môi, dậm chân:
– “Sư phụ, trời nắng thế này, da con sắp cháy khét rồi! Với lại, Cỏ Đuôi Chuột chỉ là loại cỏ rác mọc đầy bờ mương, ai lại quan tâm nó có ‘tình’ hay không chứ?”
Diệp Vô Trần nhấc cái quạt ra một chút, để lộ đôi mắt tĩnh lặng như nước giếng sâu:
– “Phàm nhân sinh bệnh, không chỉ vì thân thể tổn thương, mà phần lớn vì tâm lý bất ổn. Cỏ cây cũng vậy. Nếu muội coi nó là cỏ rác, khi vào bụng người bệnh, nó cũng sẽ đối xử với họ như cỏ rác. Lấy Đạo nhập Phàm, trước tiên phải biết tôn trọng cái tầm thường nhất.”
Đúng lúc đó, từ đầu trấn vang lên tiếng vó ngựa dồn dập, phá vỡ bầu không khí yên bình. Một đoàn người ngựa sang trọng dừng lại ngay trước cổng Bất Nhị Đường. Dẫn đầu là một vị quản gia vận áo gấm, vẻ mặt lo lắng nhưng không giấu được nét kiêu kỳ của người phục vụ trong phủ hào môn. Theo sau là mười mấy hộ vệ lực lưỡng, khiêng theo những chiếc rương nặng trịch.
Vị quản gia bước xuống ngựa, lấy khăn lụa lau mồ hôi, nhìn cái bảng hiệu tồi tàn của Bất Nhị Đường rồi khẽ nhíu mày. Ông ta hắng giọng:
– “Ở đây có phải là nơi ở của Diệp tiên sinh không? Nghe đồn ngài có tài cải tử hoàn sinh, luyện được linh đan cứu mạng?”
Diệp Vô Trần vẫn không ngồi dậy, chỉ nhàn nhạt đáp:
– “Diệp tiên sinh thì không có, chỉ có một gã lười trông tiệm thuốc tên Diệp Vô Trần. Tìm ta có việc gì?”
Vị quản gia tuy có chút khó chịu trước thái độ nghênh ngang này, nhưng nhớ đến lời dặn của chủ nhân, ông ta lập tức đổi sang vẻ khúm núm:
– “Tiểu nhân là người của Vương đại gia ở tỉnh thành. Lão tổ nhà chúng tôi đột ngột lâm bạo bệnh, các vị ngự y đều bó tay. Nghe danh tiếng của ngài tại Đông Huyền Châu năm xưa, Vương gia không quản ngại xa xôi, phái chúng tôi mang theo mười vạn lượng vàng và ba rương linh thạch hạ phẩm đến để cầu một viên đan dược cứu mạng.”
Ông ta khoát tay, mười chiếc rương đồng loạt mở ra. Ánh vàng rực rỡ và linh khí nhạt nhòa của linh thạch khiến cả một góc đường bừng sáng. Dân làng xung quanh bắt đầu túm tụm lại, ai nấy đều hít một hơi khí lạnh. Mười vạn lượng vàng! Đó là một con số mà người ở Trúc Khê trấn này có nằm mơ cả nghìn đời cũng không thấy được.
Tô Nguyệt Dao từ trong nhà đi ra, tay còn cầm mấy sợi dây thuốc đang buộc dở. Nàng nhìn đống vàng rực rỡ, mắt không hề chớp, chỉ nhìn sang Diệp Vô Trần. Nàng quá hiểu tính của người này.
Diệp Vô Trần ngồi dậy, phủi bụi trên áo, nhìn đống vàng một lúc rồi mỉm cười:
– “Vàng đẹp đấy. Linh thạch cũng rất tinh khiết. Đáng tiếc, ở Bất Nhị Đường, đan dược không phải là thứ để bán.”
Vị quản gia sững sờ:
– “Không… không bán? Chẳng lẽ chừng này vẫn chưa đủ? Vương gia nói, nếu ngài chê ít, có thể mở lời, chúng tôi sẵn sàng gấp đôi, thậm chí cấp ba!”
Mặc Thiên Hành lúc này từ phía sau gian bếp bước ra, trên tay cầm vò rượu, mặt đỏ gay gắt. Ông ta nấc cụt một cái rồi cười hơ hớ:
– “Này lão quản gia kia, ông mang vàng đến đây là sai địa chỉ rồi. Ở đây, một viên đan của hắn có khi đổi lấy một bình rượu trắng vỉa hè, cũng có khi lấy nghìn vàng của ông chỉ đổi được một cục đất sét. Hắn điên đấy, đi về đi!”
Quản gia sắc mặt sa sầm:
– “Lão già say rượu này chớ có lăng nhục Vương gia! Diệp tiên sinh, ngài thực sự không nể mặt mũi của Vương phủ sao?”
Diệp Vô Trần bước xuống võng, đi về phía những rương vàng. Hắn nhặt lên một thỏi vàng, lật qua lật lại dưới ánh nắng:
– “Thứ này… có thể mua được sự trung thành, mua được mỹ nhân, mua được cả giang sơn. Nhưng đan dược của ta luyện ra bằng hơi thở nhân gian, bằng nỗi đau và niềm hy vọng. Các ngươi mang vàng đến để mua sự bất tử, chẳng phải là đang muốn dùng sự tham lam để đổi lấy cái chân thật sao? Đạo không tương đồng, làm sao giao dịch?”
Hắn buông tay, thỏi vàng rơi “cộp” xuống rương:
– “Mang về đi. Ta không cứu người dùng tiền để mua mạng sống.”
“Ngươi… Ngươi dám!” Một tên hộ vệ nóng nảy bước lên, thanh kiếm trên tay run rẩy. Nhưng hắn chưa kịp làm gì, Lục Manh đã lù lù xuất hiện chắn trước cửa. Cái bóng cao lớn của gã thợ rèn như một bức tường đồng vách sắt, cái búa gánh trên vai tỏa ra một luồng khí thế trầm mặc khiến kẻ đối diện không rét mà run.
Phùng Kinh Thiên, lúc này đang lom khom lau dọn mấy chiếc lọ ở góc sân, khẽ liếc mắt nhìn. Hắn thở dài trong lòng. Những kẻ phàm nhân này thực sự không biết người đứng trước mặt họ là ai. Năm xưa ở tiên giới, muốn gặp Vô Trần Tiên Tôn, cho dù là tiên chủ một phương cũng phải quỳ gối ba ngày ba đêm ngoài cung điện. Một chút vàng bạc thế tục mà muốn mua được tâm ý của hắn? Thật là nực cười.
Đoàn người của Vương gia sau một hồi đôi co không thành, tức giận rời đi kèm theo những lời đe dọa. Diệp Vô Trần lại trở về chiếc võng, dường như chuyện vừa rồi chẳng hề xảy ra.
Đến xế chiều, khi những tia nắng cuối cùng đang lịm dần sau dãy núi, một hình bóng tiều tụy xuất hiện đầu đường. Đó là một người phụ nữ nghèo, áo quần vá chằng vá đắp, tay ôm một đứa nhỏ chừng bốn, năm tuổi đang rên rỉ yếu ớt. Bà ta đi đứng không vững, môi khô nứt nẻ, quỳ rạp xuống trước cổng Bất Nhị Đường.
“Diệp… Diệp tiên sinh… cứu… cứu con tôi với…”
Tiếng bà ta khản đặc, nghẹn ngào. Bà ta không có vàng, không có linh thạch. Trên lưng bà ta chỉ có một giỏ mây đựng đầy những loại quả dại hái trên rừng, đã dập nát vì đường xa.
Tô Nguyệt Dao nhanh chóng chạy lại đỡ người phụ nữ lên, còn Thanh Nhi thì mang nước ra. Diệp Vô Trần không nhìn bà ta, mắt vẫn nhắm, hỏi nhẹ:
– “Bà từ đâu tới?”
“Tôi đi từ chân núi phía Nam… mất ba ngày ba đêm… Đứa nhỏ bị rắn độc cắn, trong nhà không còn gì, chỉ có chút quả dại này hái dọc đường để trả ơn ngài…” Người phụ nữ nức nở, đôi bàn tay sần sùi chạm vào vạt áo của Vô Trần như bám lấy cọng rơm cứu mạng cuối cùng.
Diệp Vô Trần mở mắt. Hắn nhìn đứa trẻ đang tím tái, rồi nhìn sang giỏ quả dại dập nát kia. Hắn vươn tay, lấy ra một quả hồng hoang dã nhỏ xíu, đã thối rữa một nửa, rồi đưa lên miệng cắn một miếng.
– “Vị hơi chát, nhưng hậu vị lại có chút ngọt của gió núi.” Diệp Vô Trần lẩm bẩm.
Hắn đứng dậy, đi vào trong nhà, mở cái lò “Quy Phàm Lô” cũ kỹ sứt mẻ ra. Lần này, hắn không dùng thái cổ hồng mông hỏa, cũng chẳng dùng thần lực chấn động. Hắn chỉ lấy một nắm lá héo vừa bị gió thổi rụng vào sân, trộn với một ít mật ong rừng và một mẩu vỏ cây quế.
Hắn xoa nhẹ lòng bàn tay, một làn khói trắng nhạt nhòa bay ra, không có hào quang thần thánh, chỉ có mùi vị nồng ấm của bếp lửa chiều. Mười hơi thở sau, trong lòng bàn tay hắn là một viên viên thuốc màu đất nâu, xù xì không tròn trịa.
Hắn đi ra, bóp viên thuốc hòa vào bát nước rồi đổ cho đứa bé.
Kỳ tích xảy ra ngay trước mắt mọi người. Làn da tím tái của đứa nhỏ nhanh chóng rút đi màu độc, hơi thở dần trở nên đều đặn, đôi mắt lim dim của nó từ từ mở ra.
“Mẹ…” Đứa bé thốt lên một tiếng yếu ớt nhưng rõ ràng.
Người mẹ gào khóc lên vì sung sướng, bà ta dập đầu lia lịa xuống đất:
– “Cảm ơn đại nhân! Cảm ơn đại nhân! Ngài là thần tiên tái thế! Đây… số quả này tôi xin biếu tất cả…”
Diệp Vô Trần xua tay:
– “Được rồi, lấy giỏ quả đó về đi. Quả nào chưa dập thì để cho đứa nhỏ ăn. Ngươi đã trả phí bằng ba ngày ba đêm gian khổ rồi. Ở Bất Nhị Đường, chân tình quý hơn vàng.”
Phùng Kinh Thiên đứng ở góc sân nhìn thấy cảnh này, tay cầm giẻ lau bỗng dừng lại. Hắn bỗng nhiên hiểu ra một điều gì đó mà vạn năm tu tiên lạnh lẽo chưa bao giờ cho hắn thấy. Hắn bước lại gần Diệp Vô Trần, trầm giọng hỏi:
– “Ngài cứu gã Vương gia kia chỉ cần một hơi thở, đổi lại mười vạn vàng có thể mua thuốc cho hàng vạn phàm nhân khác. Tại sao ngài lại chọn cái cách khổ sở này?”
Diệp Vô Trần nhìn bóng dáng người mẹ cõng con dần xa khuất trong ráng chiều, khẽ đáp:
– “Kinh Thiên, ngươi vẫn còn nghĩ về cái ‘lợi’ của số lượng. Ngươi cho rằng mười vạn vàng có giá trị hơn? Sai rồi. Với Vương gia kia, mười vạn vàng chỉ là một phần nhỏ của tài sản, dùng nó để mua mạng là một cuộc mặc cả. Nhưng với người mẹ này, ba ngày ba đêm đi bộ với giỏ quả dại là tất cả những gì bà ta có. Ta luyện đan, không phải là để cứu cái mạng sống vật lý, mà là để cứu vớt cái Đạo tâm giữa người với người. Đan dược của ta có hồn, chỉ tặng người có duyên, không bán cho kẻ mua rẻ thiên địa.”
Hắn vươn vai một cái, ngáp dài:
– “Thanh Nhi, dọn mẹt thuốc vào đi. Trời tối rồi, chuẩn bị cơm thôi. Hôm nay ta muốn ăn món cải xào mỡ lợn của Nguyệt Dao.”
Trong không gian tràn ngập khói bếp, tiếng nói cười của Thanh Nhi và A Ngưu lại vang lên. Phùng Kinh Thiên nhìn xuống đôi bàn tay thô ráp của mình, cảm thấy những quy tắc thiên đạo cứng nhắc trong tâm trí mình dường như đang tan chảy dưới sức nóng của cái gọi là “tình người”.
Đêm đó, trăng treo đầu cành hoè. Mặc Thiên Hành và Diệp Vô Trần ngồi đối ẩm.
“Ngươi hôm nay lại gieo họa rồi đấy Vô Trần.” Mặc Thiên Hành hớp một ngụm rượu mạnh.
“Họa từ đâu tới?”
“Tên Vương gia kia không phải hạng vừa. Hắn là con rể của một vị trưởng lão tại Vân Hà Tông ở Trung Thiên Thánh Vực. Ngươi từ chối hắn, sỉ nhục tiền bạc của hắn, hắn nhất định sẽ dẫn người của tiên môn đến đây đòi lại thể diện.”
Diệp Vô Trần cầm lấy bình trà, rót một chén, hương trà thơm ngát bốc lên:
– “Tiên môn à… Đã lâu rồi ta chưa thấy vị khách nào từ trên đó xuống. Nếu họ đến để tìm hiểu về giá của đan dược, ta không ngại cho họ thấy giá của một hạt bụi phàm trần lớn đến mức nào.”
Ánh mắt hắn chợt trở nên thâm trầm lạ thường. Trong đêm tối, chiếc lò Quy Phàm Lô đặt ở góc quán khẽ rung lên một nhịp nhẹ nhàng, như đang đáp lời của chủ nhân.
Những kẻ ngoài kia luôn tin rằng tu luyện là để đứng cao hơn vạn người, nhìn xuống chúng sinh như kiến cỏ. Họ không biết rằng, cái người đang lười biếng nằm võng ở trấn nhỏ này, đã từng đứng ở đỉnh cao nhất, chỉ để rồi nhận ra rằng mặt đất dưới chân mới là nơi vững chãi nhất để đặt linh hồn.
Bất Nhị Đường vẫn tĩnh lặng giữa bóng đêm. Nhưng tin tức về “Tiệm thuốc không bán đan” đã bắt đầu như những vệt dầu loang trên mặt nước, nhanh chóng lan truyền qua các quán rượu, các lữ quán, hướng thẳng về những đại tông môn kiêu ngạo.
Một cơn sóng dữ đang âm thầm kéo đến, nhưng có vẻ như gã chủ quán vẫn chỉ quan tâm xem sáng mai con gà nhà bên có gáy sớm làm hắn thức giấc hay không.
Trăng mờ đi một chút, Mặc Thiên Hành thở dài:
– “Vô Trần, ngươi nói xem, thế nào là người hữu duyên?”
Diệp Vô Trần đặt chén trà xuống, nhìn vào bóng đêm xa thẳm:
– “Hữu duyên là khi cái tôi của họ không lớn hơn cái Đạo. Khi họ hiểu rằng viên thuốc này không phải là sự ban ơn của ta, mà là kết quả của việc tâm họ tìm về với chân lý. Người hữu duyên, không cần gọi, tự nhiên sẽ đến. Kẻ vô duyên, dù quỳ dưới chân thiên địa, cũng chẳng thể thấy được Đạo dù chỉ là một sợi tơ.”
Đêm Trúc Khê trấn thật sâu, và lòng người tại Bất Nhị Đường dường như còn sâu hơn thế. Triết lý kinh doanh kỳ lạ của Diệp Vô Trần không chỉ là một quy tắc của tiệm thuốc, mà đó là lời tuyên chiến với một thế giới tu tiên đã từ lâu đánh mất đi cái tâm của mình. Đan dược không để bán, bởi vì những thứ quý giá nhất trên đời này, vốn dĩ từ xưa đến nay, chưa bao giờ có thể gắn nhãn giá.
Hành trình Nhập Phàm của Vô Trần, dường như bây giờ mới thực sự chạm vào lớp vỏ ngoài cùng của xã hội tu chân đầy rẫy bất công này. Và lần này, hắn sẽ dùng những thứ tầm thường nhất để dạy cho những kẻ tự cho là phi thường một bài học khắc cốt ghi tâm.