Tuyệt Thế Đan Thần: Lấy Đạo Nhập Phàm
Chương 18: Lục Manh bái sư

Cập nhật lúc: 2026-05-28 17:04:17 | Lượt xem: 7

Sương sớm còn vương trên những kẽ lá của rặng liễu đầu trấn Thanh Phong, mang theo cái se lạnh đặc trưng của vùng biên thùy. Tiệm thuốc Bất Nhị Đường nằm lọt thỏm giữa những dãy nhà cũ kỹ, bảng hiệu gỗ đã hơi bạc màu theo năm tháng, nhưng hương thảo mộc thanh khiết từ bên trong tỏa ra luôn khiến người qua đường cảm thấy tinh thần sảng khoái lạ thường.

Diệp Vô Trần như thường lệ, dậy sớm nhóm lửa đun một ấm trà nhạt. Hắn ngồi trên chiếc ghế tựa bằng mây tre sờn cũ trước hiên nhà, đôi mắt khép hờ, dường như đang chìm đắm trong tiếng chim hót hay đơn giản chỉ là đang cảm thụ nhịp đập của vạn vật lúc bình minh. Khí thế bức người tối hôm qua khi đối diện với Huyết Đan Môn đã hoàn toàn biến mất, giờ đây hắn chẳng khác nào một gã chân sai vặt lười biếng, chỉ muốn nướng mình dưới ánh mặt trời.

“Sư… sư phụ!”

Một tiếng gọi rền vang như sấm dậy phá tan bầu không khí tĩnh lặng. Lục Manh từ xa đi tới, dáng người cao lớn như ngọn tháp, trên vai vẫn vác theo cái đe sắt đen sì của tiệm rèn. Bước chân của gã nặng nề nhưng vô cùng vững chãi, mỗi bước đi đều khiến bụi đất trên đường nhỏ rung rinh.

Diệp Vô Trần không mở mắt, chỉ khẽ nhấc chén trà lên, thổi nhẹ làn khói mỏng:
“Lục Manh, ta chưa từng nhận ngươi làm đệ tử. Đừng gọi bừa, tổn hại đến thanh danh thanh tịnh của ta.”

Lục Manh không hề tự ái, gã bước đến trước cửa tiệm thuốc, nhẹ nhàng đặt cái đe sắt xuống mặt đất — một tiếng “ầm” khô khốc vang lên khiến sàn gỗ của Bất Nhị Đường rung rinh. Rồi trước sự ngỡ ngàng của Tô Nguyệt Dao vừa mới bước ra cửa, gã thợ rèn thô kệch ấy bất ngờ quỳ sụp xuống, hai đầu gối chạm đất nặng nề.

“Sư phụ! Đêm qua chứng kiến người thi triển thủ pháp, dùng cái xẻng sắt cũ của con mà đánh đuổi lũ ác nhân, Lục Manh con mới hiểu ra bấy lâu nay mình chỉ là ếch ngồi đáy giếng.” Ánh mắt Lục Manh rực cháy sự thành kính và khát khao chân thành nhất. “Con là kẻ thô lỗ, không biết chữ, cũng chẳng biết thế nào là tu tiên thoát tục. Nhưng con biết người là bậc chân nhân thực thụ. Xin người thu nhận con, bảo con rèn sắt con sẽ rèn sắt, bảo con hái thuốc con sẽ hái thuốc, chỉ mong được đi theo hầu hạ người.”

Tô Nguyệt Dao đứng bên cạnh, tay cầm cái rá tre định phơi dược liệu, thấy cảnh này thì tròn xoe mắt. Nàng nhìn Vô Trần, rồi lại nhìn gã thợ rèn có tiếng là cứng đầu nhất trấn này:
“Lục ca, huynh dậy sớm quá hóa ngốc rồi sao? Vô Trần huynh ấy chỉ là… chỉ là một kẻ lười hay đọc sách thôi mà.”

Diệp Vô Trần lúc này mới chậm rãi mở mắt. Đôi đồng tử của hắn thâm thúy như biển sâu, tựa hồ có thể nhìn thấu qua lớp cơ bắp cuồn cuộn kia để đi thẳng vào sâu thẳm tâm linh của Lục Manh. Trong mắt kẻ khác, Lục Manh có tư chất kém cỏi, kinh mạch bế tắc, cả đời này cùng lắm chỉ có thể làm một kẻ luyện thể tầm thường. Nhưng trong mắt Vô Trần – vị Cửu phẩm Đan Đế từng kinh qua vạn thế, Lục Manh lại có thứ mà trăm ngàn thiên tài Tiên giới không có được: đó là “Xích Tử Chi Tâm”.

Đó là một tâm thái không tạp niệm, một khi đã tin là tin đến cùng, một khi đã bước đi là không bao giờ ngoảnh lại. Đan đạo của Vô Trần trong kiếp này là “Nhập Phàm”, mà phàm nhân vốn dĩ là những mảnh đời không hoàn mỹ. Thu nhận một thiên tài có thể giúp hắn nhanh chóng khôi phục quyền uy, nhưng thu nhận một kẻ như Lục Manh mới thực sự là thử thách đối với “Đạo” của hắn.

“Ngươi muốn học gì?” Vô Trần bình thản hỏi.

Lục Manh gãi đầu, nghĩ ngợi hồi lâu rồi thật thà đáp:
“Con muốn học cách bảo vệ. Bảo vệ người, bảo vệ muội muội Nguyệt Dao, bảo vệ bà con trong trấn. Con không cần trường sinh bất tử, con chỉ muốn đôi tay mình đủ cứng cáp để khi kẻ xấu tới, con không phải đứng nhìn trong bất lực.”

Vô Trần khẽ gật đầu, đặt chén trà xuống bàn.
“Lý do đơn giản, nhưng lại nặng nề vô cùng. Lục Manh, theo ta không có công pháp thần cấp, không có linh dược tăng tiến tu vi nhanh chóng. Thứ ta dạy ngươi có thể chỉ là những việc tầm thường nhất của một phàm nhân. Ngươi có chịu nổi sự nhàm chán đó không?”

Lục Manh dập đầu mạnh xuống đất:
“Con chịu được! Vạn trượng cao ốc cũng xây từ từng viên gạch, con rèn sắt mười năm còn không thấy chán, lẽ nào lại sợ việc học đạo?”

“Được.” Vô Trần đứng dậy, tà thanh y bay nhẹ trong gió sớm. “Nguyệt Dao, đem trà lại đây.”

Tô Nguyệt Dao tuy vẫn còn ngơ ngác nhưng nhanh nhẹn rót một chén trà nóng mang tới. Vô Trần đón lấy, đứng nghiêm trang trước cửa tiệm.
“Nhận trà bái sư này, từ nay về sau, ngươi là đại đệ tử của Vô Trần ta. Ngươi không tu theo Tiên đạo vô tình, ngươi tu theo Đạo nhân gian. Đứng dậy đi.”

Lục Manh mừng rỡ đến phát khóc, gã vụng về dâng trà, thực hiện ba hồi chín lạy theo đúng lễ tiết mà gã nghe lỏm được từ các cụ già trong trấn. Khoảnh khắc gã nhận lại chén trà không còn một giọt từ tay Vô Trần, một luồng khí tức ấm áp không tên lặng lẽ luồn vào đại mạch của gã, hóa giải đi những thương tổn do rèn sắt nặng nhọc để lại suốt bao năm qua.

“Theo ta vào hậu viện.” Vô Trần xoay người bước đi.

Lục Manh lập tức đứng dậy, không quên vác theo cái đe sắt nặng nghìn cân như thể đó là bảo vật. Nguyệt Dao nhìn theo bóng dáng hai người, trong lòng bỗng cảm thấy trấn Thanh Phong từ nay về sau sẽ có gì đó thay đổi rất lớn.

Tại hậu viện tiệm thuốc, Vô Trần đứng cạnh một đống dược liệu vừa mới thu mua về. Hắn đưa tay chỉ vào thanh gỗ gánh thuốc cũ kỹ đặt ở góc tường — thứ mà hắn vẫn thường dùng để đi vào sâu trong núi hái thuốc. Thanh gỗ này thoạt nhìn thô mộc, bên ngoài phủ một lớp dầu bóng loáng do được dùng nhiều, nhưng nếu nhìn kỹ sẽ thấy trên thân gỗ có những đường vân chìm nổi rất kỳ lạ, giống như dòng chảy của thời gian.

“Sư phụ, hôm nay người dạy con luyện đan sao? Hay là dạy con chiêu thức dùng xẻng sắt như hôm qua?” Lục Manh hào hứng hỏi.

Vô Trần lắc đầu, cầm thanh gánh thuốc lên rồi ném cho Lục Manh:
“Việc đầu tiên ngươi phải học là ‘Gánh’.”

Lục Manh đón lấy thanh gỗ bằng một tay, cảm thấy nó nhẹ bẫng, thậm chí nhẹ hơn rất nhiều so với những thanh đòn sắt ở lò rèn. Gã thắc mắc:
“Gánh? Chỉ đơn giản là gánh đồ thôi sao sư phụ?”

“Không đơn giản như ngươi nghĩ.” Vô Trần lấy hai cái thúng đan bằng mây, mỗi bên thúng hắn chỉ đặt vào một nhánh dược liệu cỏ rác tầm thường. “Đeo vào, gánh đi từ đây ra đến đầu phố rồi quay lại. Yêu cầu của ta là: bước chân không được để lại dấu trên cát, nước trong bát đặt trên thúng không được gợn sóng, và trọng trọng nhất… trái tim ngươi phải cảm nhận được sức nặng của nó.”

Lục Manh cười hì hì:
“Sư phụ quá coi thường sức mạnh của con rồi. Con gánh một khối sắt trăm cân đi ba dặm không đổi sắc mặt, mấy nhành cỏ này thì có gì khó.”

Nói đoạn, Lục Manh dùng vai xốc thanh gánh gỗ lên. Nhưng ngay khi đôi vai gã vừa chạm vào thanh gỗ, nụ cười trên mặt gã đột ngột đóng băng.

Một cảm giác nặng nề không thể tưởng tượng nổi ập xuống!

Nó không phải là cái nặng của vật chất, không phải cái nặng của sắt đá. Mà là một thứ sức nặng vô hình, khiến cho toàn bộ tâm trí của Lục Manh chao đảo. Gã cảm giác như mình không phải đang gánh hai cái thúng dược liệu, mà là đang gánh cả một tòa đại sơn trên vai, thậm chí là đang gánh cả bầu trời trên đầu.

“Hự!”

Lục Manh rên lên một tiếng, gân xanh trên trán nổi lên cuồn cuộn. Hai chân gã lún sâu xuống mặt đất nửa gang tay, hơi thở bắt đầu dồn dập. Gã không thể tin được, một thanh gỗ gánh thuốc cũ kỹ và hai nhành cỏ dại lại có thể khiến một gã thợ rèn có sức mạnh nghìn cân như gã phải quỵ gối.

“Trọng lực… không phải nằm ở vật chất, mà nằm ở tâm thức.” Vô Trần điềm nhiên ngồi xuống gốc cây già, nhắm mắt lại. “Khi ngươi gánh những vị thuốc này, ngươi không chỉ gánh cỏ dại. Ngươi đang gánh sự sống của người bệnh cần đến nó, ngươi đang gánh mồ hôi của người hái nó, ngươi đang gánh cái ‘nhân’ và cái ‘quả’ của trời đất. Nếu tâm ngươi coi nó là cỏ, nó sẽ nhẹ như không, nhưng đạo của nó sẽ không truyền cho ngươi. Nếu tâm ngươi coi nó là cả một sinh mệnh, nó sẽ nặng hơn vạn dặm giang sơn.”

Lục Manh nghe vậy, mồ hôi chảy ròng ròng xuống cằm, nhưng ánh mắt lại trở nên kiên định lạ thường. Gã nghiến răng, vận dụng toàn bộ sức bình sinh để đứng thẳng dậy.

“Con… con hiểu rồi!”

Gã cố gắng bước đi một bước. Chân gã run rẩy, từng khối cơ bắp trên người như muốn nổ tung. Nhưng mỗi khi gã cảm thấy mình sắp gục ngã, lời nói của Vô Trần lại vang lên trong tâm khảm gã: “Nhập phàm là học cách mang vác trách nhiệm.”

Suốt cả một buổi sáng, dân làng trấn Thanh Phong nhìn thấy một cảnh tượng kỳ lạ. Gã thợ rèn Lục Manh bình thường đi đứng hùng dũng, nay lại lom khom gánh hai cái thúng trống không, chậm chạp từng bước một quanh khu phố. Mỗi bước đi của gã đều cực kỳ gian nan, gương mặt đỏ gay như bị lửa đốt, nhưng kỳ lạ thay, gã không hề để lại bất cứ dấu chân nào trên lớp cát bụi của đường phố, đúng như lời Vô Trần dặn.

Trong lúc đó, tại Bất Nhị Đường, Diệp Vô Trần đang dùng chiếc lò Quy Phàm sứt mẻ để sao lại chỗ thảo dược vừa phơi khô. Động tác của hắn nhịp nhàng như một điệu múa, không cần nhìn lò, chỉ cần ngửi hương thơm bay ra là biết dược tính đã đạt hay chưa.

“Huynh đối với Lục ca có vẻ khắt khe quá.” Nguyệt Dao ngồi bên cạnh nhặt thuốc, khẽ lẩm bẩm. “Huynh ấy thực lòng muốn học, sao huynh không dạy huynh ấy vài chiêu phòng thân thật sự?”

Vô Trần cười nhạt, không ngẩng đầu lên:
“Cái mà kẻ khác coi là chiêu thức, thực ra chỉ là phần ngọn héo úa. Gốc rễ của Đan Đạo hay Võ Đạo đều nằm ở sự thăng bằng. Lục Manh có lực nhưng không có tâm, gã biết dùng sức mạnh để phá hủy, nhưng chưa biết dùng sức mạnh để che chở. Gánh thuốc chính là để rèn cho gã cái tâm ‘mang vác’ thế gian này.”

Hắn ngừng lại một chút, ánh mắt lướt qua phía cổng tiệm thuốc, nơi Mặc Thiên Hành đang đứng dựa vào tường với bình rượu trong tay, vẻ mặt vừa kinh ngạc vừa tán thưởng.

Mặc Thiên Hành bước vào, thở dài một tiếng:
“Vô Trần, ngươi thật sự biết cách dày vò đệ tử. Thanh gánh gỗ đó của ngươi… ta vừa nhìn qua đã thấy bên trên khắc ba vạn sáu ngàn đạo văn cấm chế của cổ tiên nhân. Một người phàm như Lục Manh gánh nó đi một vòng, chẳng khác nào trải qua mười năm khổ tu khổ luyện nhất.”

Vô Trần thản nhiên đáp:
“Chẳng có cấm chế nào cả. Đó chỉ là thanh gỗ gánh thuốc bình thường ta tự đẽo thôi. Sức nặng mà hắn cảm thấy, chính là sức nặng từ nghiệp lực và tâm cảnh của chính hắn được thanh gỗ phản chiếu lại.”

Mặc Thiên Hành ngớ người ra, nhìn chằm chằm vào thanh gỗ ở phía xa xa, nơi Lục Manh đang kiên cường bước đi. Lão lắc đầu:
“Lấy Đạo nhập Phàm… quả nhiên là một con đường khác biệt hoàn toàn với giới tu chân ngày nay. Những lão quái vật ở Tiên giới mà biết ngươi thu nhận một gã thợ rèn cục mịch làm đệ tử truyền thừa, chắc chắn sẽ tức tới mức hộc máu mà chết.”

“Tiên giới có tiêu chuẩn của Tiên giới, ta có quy tắc của ta.” Vô Trần bốc một nắm dược liệu bỏ vào túi vải, đứng dậy.

Buổi trưa, khi mặt trời lên tới đỉnh đầu, Lục Manh cuối cùng cũng lê bước về tới hậu viện. Khi gã đặt đôi thúng xuống, cả người gã như mất sạch sức lực, ngã nhào ra đất, nhưng ánh mắt lại sáng rực như những vì sao.

“Sư phụ… con… con gánh về rồi.”

Vô Trần bước tới, đặt bàn tay lên vai Lục Manh. Một luồng lương khí dịu mát như suối nguồn chảy qua, mệt mỏi của Lục Manh lập tức tan biến. Điều kinh ngạc hơn cả là khi Lục Manh nhìn xuống hai tay mình, gã thấy lớp chai sạn thô kệch dường như đã bớt đi một phần vẻ hung bạo, thay vào đó là một sự dẻo dai, bền bỉ kỳ lạ.

“Khá lắm. Trong ba vòng đó, tâm ngươi đã tĩnh lại được chín lần. Với người bình thường, đây là kỳ tích.” Vô Trần lấy ra một viên đan dược tròn xoe, màu xám tro, không hề có lấy một chút linh khí tỏa ra bên ngoài. “Nuốt cái này đi, nó không giúp ngươi thăng cấp tu vi, nhưng nó sẽ giúp kinh mạch của ngươi thích nghi được với sức nặng của ‘Đạo’.”

Lục Manh không chút chần chừ, nuốt ực viên đan vào bụng. Ngay lập tức, gã cảm thấy lục phủ ngũ tạng như được rửa sạch bởi một cơn mưa rào mùa hạ. Cái cảm giác nặng nề trên vai lúc nãy bỗng hóa thành một nguồn động lực mãnh liệt chảy xuôi xuống tay chân.

“Sư phụ, viên đan này tên là gì ạ?”

Vô Trần đứng chắp tay sau lưng, nhìn về phía dãy núi mờ xa trong mây:
“Nó tên là Bình Phàm Đan. Muốn làm nên những việc kinh thiên động địa, trước hết phải chịu được cái bình thường của nhân gian. Từ nay mỗi ngày, trước khi rèn sắt, ngươi hãy đến đây gánh thuốc mười vòng. Đến khi nào ngươi cảm thấy thanh gỗ kia nhẹ như sợi tóc, bát nước trên thúng tĩnh như gương soi không gợn một li, lúc đó ta mới dạy ngươi cách dùng lửa.”

Lục Manh đứng thẳng người, chấp tay cung kính:
“Đệ tử tuân mệnh!”

Ngày hôm đó, dưới mái hiên của Bất Nhị Đường, một gã thợ rèn đã thực sự bước những bước đầu tiên trên con đường trở thành một huyền thoại. Hắn không cầm linh kiếm, không cưỡi linh thú, hắn chỉ mang trên vai gánh thuốc của sư phụ mình.

Bên trong hiệu thuốc, Mặc Thiên Hành lặng lẽ nhấp một ngụm rượu, nhìn dáng vẻ của Vô Trần lúc này, lão bỗng thấy có chút bùi ngùi. Lão đã từng thấy Vô Trần ngự trị trên đỉnh Cửu Tiêu, vạn tiên triều bái, nhưng chưa bao giờ lão thấy Vô Trần thảnh thơi và tràn đầy “nhân khí” như lúc này.

Có lẽ, đỉnh cao nhất của đan đạo, thực sự không phải là luyện ra tiên đan sống thọ cùng trời đất, mà là luyện ra một trái tim có thể thấu hiểu được hết thảy hỉ nộ ái ố của cõi đời này.

“Lục Manh, nghỉ một chút rồi sang giúp Nguyệt Dao xay dược.” Vô Trần nói vọng ra từ trong nhà, giọng điệu vẫn bình thản, nhàn nhạt.

“Dạ, có con đây!” Lục Manh lớn tiếng đáp, nụ cười tươi rói nở trên khuôn mặt chất phác.

Trong nắng chiều, tiệm thuốc nhỏ ở trấn Thanh Phong yên bình đến lạ thường. Nhưng đâu đó trong dòng chảy của vận mệnh, cái tên Diệp Vô Trần và đệ tử của hắn đã bắt đầu khắc sâu vào dấu ấn của lịch sử. Huyết Đan Môn có lẽ chỉ là khởi đầu, bởi khi Đạo xuất thế, sóng gió chắc chắn sẽ còn mãnh liệt hơn. Chỉ là, với một gánh thuốc trên vai và một tâm thế vững vàng như đá tảng, có vẻ như thầy trò họ chẳng mấy bận lòng về những phong ba sắp tới.

Cuộc sống phàm nhân, vốn dĩ đã là một bài thuốc quý nhất rồi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8