Tuyệt Thế Đan Thần: Lấy Đạo Nhập Phàm
Chương 43: Bất Nhị Đường khai trương

Cập nhật lúc: 2026-05-28 17:37:58 | Lượt xem: 5

Kinh đô Đông Huyền Châu là nơi tập nập nhất thế gian, vạn trượng hồng trần cuồn cuộn đổ về, nơi mà người ta có thể tìm thấy những vò rượu ngàn năm thơm nồng hay những thanh thần binh rực rỡ ánh quang. Thế nhưng, giữa sự náo nhiệt ấy, có một ngõ nhỏ tên gọi Ngõ Thanh Phong, nơi hiếm khi có ngựa xe qua lại, chỉ có những tàn lá me rơi rụng trên con đường lát đá xanh phủ rêu mờ.

Cuối ngõ là một căn nhà gỗ hai tầng cũ kỹ. Cánh cửa gỗ có phần đã mục, phía trên treo một tấm bảng bằng gỗ bách đơn sơ. Trên bảng khắc ba chữ lớn bằng lối viết thảo bay bổng: “Bất Nhị Đường”.

Chữ viết không có vàng rát hay chạm ngọc, nhưng nếu một vị đại năng tu vi Hóa Thần đi ngang qua, chắc chắn sẽ phải rùng mình kinh hãi, bởi lẽ mỗi nét chữ đều ẩn chứa một loại quy luật thiên địa không thể gọi tên, vừa tĩnh lặng như nước, vừa thâm trầm như biển cả.

“Sư phụ, bảng hiệu đã treo xong rồi.”

Lục Manh lau mồ hôi trên trán, gương mặt chữ điền đen nhẻm hiện lên vẻ thật thà. Hắn vừa đặt gạch gốm để kê lại cái chân bàn đã mọt cho ngay ngắn. Với gã thợ rèn này, dù không hiểu vì sao sư phụ lại chọn nơi hẻo lánh này để mở hiệu thuốc, nhưng lời sư phụ nói luôn là thánh chỉ.

Diệp Vô Trần đang nằm ngửa trên chiếc ghế tựa tre đặt ở hiên sau, trên mặt phủ một tấm lá sen tươi còn đọng sương sớm. Nghe đệ tử gọi, hắn chỉ khẽ lầm bầm trong họng, tay vẫy vẫy một cái đầy lười biếng:

“Đã treo thì khai trương thôi. Đốt một nén hương thanh, không cần trống kèn làm gì, ồn ào lắm.”

Tô Nguyệt Dao từ trong gian bếp nhỏ đi ra, trên người mặc một bộ váy vải thô màu xanh nhạt, mái tóc bện đơn giản bằng một dải lụa mềm. Nàng cầm theo một chiếc chậu gốm nhỏ, bên trong chính là gốc Khô Cốt Căn đã bắt đầu nhú ra một mầm xanh non tơ từ sau buổi đấu giá hôm trước.

“Vô Trần, huynh thật sự muốn khai trương như vậy sao?” Nguyệt Dao mỉm cười nhìn quanh. “Cửa tiệm không có lấy một viên linh thạch làm dẫn khí, thuốc trong tủ toàn là mấy loại thảo dược phàm trần Ngưu Tất, Cam Thảo, Phục Linh… Người ở kinh đô này chỉ chuộng linh đan của Vạn Dược Các, ai lại vào một góc khuất thế này để bốc thuốc?”

Diệp Vô Trần từ từ nhấc tấm lá sen ra, đôi mắt trong vắt nhìn lên bầu trời xanh thẳm qua kẽ lá. Hắn ngồi dậy, phong thái tiêu sái thoát tục dù áo quần có chút nhăn nhúm.

“Nguyệt Dao, tu sĩ bốc thuốc để trường sinh, phàm nhân bốc thuốc để sống trọn vẹn một kiếp người. Trường sinh là thứ xa vời, nhưng sống tốt một ngày lại là Đạo thực tế nhất. Linh thạch chỉ mang lại linh khí, nhưng tâm người chỉ cần sự an nhiên. Bất Nhị Đường này, chữa bệnh chỉ là phụ, chữa tâm mới là chính.”

Hắn đứng dậy, đi tới bên tủ thuốc gỗ mộc, ngón tay thanh mảnh lướt qua những ngăn kéo. Mùi thơm của cỏ khô và thảo mộc phả vào cánh mũi, mang theo hơi thở của đất trời một cách thuần khiết nhất. Không có khói linh đan ngào ngạt, chỉ có sự bình lặng lạ kỳ.

Đúng lúc này, ngoài ngõ vang lên tiếng cười vang dội. Một lão già với bộ quần áo rách rưới, một tay xách vò rượu, một tay chống một cây gậy trúc gầy guộc bước vào.

“Ha ha! Vô Trần tiểu hữu, khai trương tiệm mới mà không có rượu mạnh, quả thực là thiếu sót, thiếu sót lớn!”

Mặc Thiên Hành lảo đảo bước vào, mùi rượu tỏa ra nồng nặc nhưng ánh mắt lão lại sắc lạnh như kiếm khí tiềm tàng. Lão đặt vò rượu lên chiếc bàn gỗ vừa được Lục Manh kê lại, đưa mắt nhìn quanh rồi gật gù:

“Khá, khá lắm! Giữa kinh đô phù hoa lại dựng lên một cái hang đá của kẻ tu đạo. Cái lò sứt mẻ ‘Quy Phàm’ kia đâu rồi?”

Diệp Vô Trần cười nhạt, chỉ tay về phía góc tường nơi một cái lò đồng cũ kỹ, sứt mẻ một góc, đang được dùng làm… chỗ kê chậu cây.

“Dùng để luyện đan thì phí, dùng để giữ ẩm cho đất thì vừa hay.”

Mặc Thiên Hành sặc rượu, ho sù sụ: “Ngươi đúng là đồ điên. Cái lò kia nếu đưa lên Tiên giới, bọn Đan tông sẽ tranh nhau tới sứt đầu mẻ trán, vậy mà ngươi lại đem kê chậu cây!”

“Với ta, nó là lò. Với Khô Cốt Căn, nó là đất. Vạn vật bình đẳng, đâu có gì là lãng phí?” Diệp Vô Trần thản nhiên đáp.

Câu chuyện bị ngắt quãng bởi tiếng bước chân ngập ngừng bên ngoài cửa gỗ. Một người đàn bà lam lũ, gương mặt hốc hác, trên tay bế một đứa trẻ tầm năm tuổi đang sốt hầm hập, môi tím tái. Bà nhìn tấm biển “Bất Nhị Đường” một lúc lâu, tựa như đang đánh cược chút hy vọng cuối cùng, rồi run rẩy bước vào.

“Thầy… thầy ơi, làm ơn cứu con tôi với. Tôi đã đi qua các tiệm thuốc lớn, nhưng họ nói không có linh thạch thì không thể mời đan sư…”

Nguyệt Dao nhanh chóng bước tới, nhẹ nhàng đỡ lấy đứa trẻ. Nàng chạm vào trán nó rồi nhíu mày: “Sốt rất cao, kinh mạch có dấu hiệu bị tắc nghẽn.”

Lục Manh hầm hừ: “Bọn Vạn Dược Các thật quá đáng, cứu người phàm thì cần gì linh thạch!”

Diệp Vô Trần tiến lại gần. Hắn không dùng linh lực để dò xét, mà chỉ khẽ dùng ngón tay bắt mạch cho đứa nhỏ. Một lúc sau, hắn mỉm cười, giọng nói trầm ấm như làn gió mùa xuân:

“Bà nhà không cần lo, cháu nó chỉ là bị hơi lạnh từ sông ngầm xâm nhập, cộng thêm việc ăn uống không đủ chất khiến khí huyết đình trệ. Không cần tiên đan, chỉ cần một chén trà nồng.”

Hắn quay sang phía lò lửa nhỏ nơi Lục Manh đang nhóm than. Diệp Vô Trần cầm một vốc hạt thảo dược màu nâu sậm, ném vào một cái ấm đất bình thường nhất. Hắn không dùng “Thái Cổ Hồng Mông Thủ”, cũng không dùng dị hỏa, mà chỉ thản nhiên quạt lửa bằng cái lá sen lúc nãy.

Nhưng trong mắt Mặc Thiên Hành, hành động ấy lại chứa đựng kinh đào hải lãng. Từng cái quạt của Vô Trần đều khiến cho hỏa diễm bình thường kia bỗng dưng trở nên linh động, cuộn lấy ấm thuốc theo một quỹ đạo thần bí.

Mùi đắng nhẹ của thảo dược bắt đầu lan tỏa, không có dị tượng đan vân, không có ánh sáng rực rỡ, nhưng khi Diệp Vô Trần rót bát thuốc ra, chất lỏng bên trong trong vắt như hổ phách, khói trắng bốc lên cuộn thành hình một đóa sen nhỏ rồi tan biến.

“Cho đứa nhỏ uống đi.”

Người mẹ run rẩy bón từng thìa thuốc. Chỉ trong vài nhịp thở, sắc mặt đứa trẻ từ tái nhợt chuyển sang hồng hào, mồ hôi vã ra như tắm, đôi mắt nó từ từ mở ra, nhìn mẹ nó mà gọi nhỏ: “Mẹ ơi, con đói…”

Người mẹ òa khóc, quỳ sụp xuống đất: “Tạ ơn thần tiên hạ giới! Tạ ơn ngài!”

Diệp Vô Trần đỡ bà dậy, lắc đầu: “Ở đây không có thần tiên, chỉ có người bốc thuốc. Bà chỉ cần trả cho ta mười văn tiền đồng để mua thêm thảo dược là đủ.”

“Mười… mười văn?” Người mẹ sững sờ. Ở những nơi khác, cái giá tối thiểu cũng phải là một viên linh thạch hạ phẩm – thứ mà một gia đình phàm nhân có làm lụng cả năm cũng không dành dụm nổi.

Sau khi người mẹ và đứa trẻ đi khuất, Ngõ Thanh Phong lại trở về vẻ tĩnh mịch vốn có. Nhưng tin đồn về một hiệu thuốc ở cuối ngõ bốc thuốc bằng nước giếng, giá chỉ mười văn mà chữa khỏi bách bệnh đã bắt đầu như một đốm lửa nhỏ, âm thầm lan ra giữa kinh đô vốn đã quá lạnh lẽo bởi luật lệ của cường giả.

Mặc Thiên Hành nốc một hớp rượu, nhìn bóng lưng Diệp Vô Trần đang thư thái tỉa lại mầm non cho gốc Khô Cốt Căn, lão thở dài:

“Ngươi dùng Đan đạo tối cao để làm việc vặt cho phàm nhân, nếu đám bằng hữu cũ của ngươi ở Tiên giới thấy cảnh này, chắc hẳn sẽ hộc máu mà chết.”

Diệp Vô Trần không quay đầu lại, tay vẫn lướt nhẹ trên chiếc lá non, nhàn nhạt đáp:

“Đỉnh núi dù cao cũng vẫn là đất, mây trời dù xa cũng vẫn là nước. Ta đã đi hết chín tầng mây, nhìn thấy vạn trượng hào quang, rốt cuộc cũng chẳng ấm áp bằng một chén trà gừng của nhân gian này. Thiên Hành, đây mới là lò luyện lớn nhất đời ta.”

Dưới nắng chiều tà, bóng của Bất Nhị Đường đổ dài trên mặt đất. Hiệu thuốc ấy cứ thế lặng lẽ tồn tại giữa lòng Đông Huyền Châu, bắt đầu một hành trình “Lấy Đạo Nhập Phàm” đầy kỳ lạ nhưng cũng đầy sự sống. Và ở phía xa, bên kia phố chính, ánh sáng lộng lẫy của Vạn Dược Các dường như đang trở nên nhạt nhòa hơn trước mùi hương của một nắm cỏ dại sau vườn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8