Tuyệt Thế Đan Thần: Lấy Đạo Nhập PhàmChương 44: Khách hàng đầu tiên: Một kẻ ăn mày
Nắng sớm của Đông Huyền Châu xuyên qua những khe hở trên mái ngói cũ, rớt xuống mặt bàn gỗ của Bất Nhị Đường thành từng mảng sáng loang lổ. Diệp Vô Trần ngồi đó, đôi tay thanh mảnh chậm rãi phân loại mấy nhánh húng quế và cam thảo vừa hái sau vườn. Động tác của hắn rất chậm, nhưng nếu có một đại năng tu vi Hóa Thần trở lên đứng đây, hẳn sẽ kinh hãi nhận ra mỗi khi ngón tay hắn chạm vào dược liệu, một luồng sinh cơ nhàn nhạt liền theo đó mà quấn quýt không rời.
Bên cạnh, Lục Manh đang hì hục gánh nước, tiếng bước chân nặng trịch làm rung rinh cả mấy dải rèm vải thô treo ở cửa. Tô Nguyệt Dao thì bận rộn lau chùi lại những chiếc bình gốm đựng thuốc, đôi khi nàng lại liếc nhìn Vô Trần, định nói gì đó rồi lại thôi.
Nửa tháng nay, kể từ khi Bất Nhị Đường khai trương trong cái ngõ vắng này, không có lấy một bóng khách. Phàm nhân thường bị thu hút bởi sự lộng lẫy của các hiệu thuốc lớn ngoài phố chính, nơi có những biển hiệu sơn son thếp vàng, có tiếng rao rần rần về tiên đan đại bổ. Còn nơi đây, chỉ có mùi đất ẩm và hơi hướm của trà nguội.
Mặc Thiên Hành dựa lưng vào cột đình, bình rượu trong tay chưa lúc nào cạn, ông lão cười khà khà:
“Vô Trần à, ta thấy ngươi nên đổi tên tiệm thành ‘Lười Biếng Đường’ thì đúng hơn. Cứ thế này thì đến tiền mua gạo cho tiểu nha đầu kia cũng chẳng có.”
Diệp Vô Trần chưa kịp trả lời, bỗng nhiên rèm cửa khẽ động. Một luồng khí đục ngầu, nồng nặc mùi rượu rẻ tiền hòa lẫn với mùi hôi hám của bùn đất xộc vào phòng.
Một thân ảnh gầy gò, rách rưới xuất hiện ở cửa. Đó là một lão già tóc tai bù xù như ổ rơm, đôi tay run rẩy bám chặt vào khung cửa để giữ cho cơ thể khỏi ngã khuỵu. Bộ quần áo trên người lão không còn nhìn ra màu sắc nguyên thủy, chỉ thấy chi chít những miếng vá và vết máu khô lâu ngày. Lão ho khù khụ, mỗi tiếng ho như xé rách lồng ngực khô héo.
“Chủ… chủ tiệm… nơi này có nhận chữa bệnh cho… hạng người như ta không?” Giọng lão khàn đục, mang theo hơi lạnh của những đêm nằm gầm cầu.
Lục Manh đặt gánh nước xuống, nhìn lão bằng ánh mắt ái ngại nhưng không hề có sự ghét bỏ. Tô Nguyệt Dao nhanh nhảu chạy lại định đỡ lão già, nhưng lão vội vàng lùi lại, sợ bẩn mất chiếc váy hoa sạch sẽ của nàng.
“Lão bá, ông vào đi. Tiệm này mở ra là để chữa bệnh, không phân giàu nghèo.” Nguyệt Dao dịu dàng nói.
Diệp Vô Trần ngước mắt lên. Đôi mắt tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng của hắn quét qua lão ăn mày một lượt. Hắn nhìn thấy không chỉ là một cái cơ thể suy nhược, mà còn thấy một mảnh linh hồn đầy vết sẹo, cùng với một luồng u uất khí dồn nén nơi lồng ngực, che lấp đi kinh mạch chủ yếu.
Lão ăn mày lê bước vào trong, ngồi bệt xuống đất thay vì ngồi lên ghế. Lão đặt lên bàn một đồng tiền kẽm sứt sẹo, rụt rè nói:
“Tôi… tôi chỉ có bấy nhiêu. Nghe người ta nói ở đây giá thuốc chỉ mười văn, nhưng tôi tích góp mãi chỉ được một đồng này…”
Mặc Thiên Hành ngừng uống rượu, nheo mắt nhìn lão ăn mày, trong mắt chợt hiện lên một tia sáng kỳ lạ rồi nhanh chóng tắt lịm.
Diệp Vô Trần đẩy đồng tiền kẽm trở lại phía lão già, thản nhiên đáp:
“Tiệm thuốc của ta hôm nay có luật lệ mới. Người khách đầu tiên không cần trả tiền, nhưng phải trả bằng một thứ khác.”
Lão ăn mày ngẩn ra: “Thứ gì? Tôi… tôi chẳng còn gì cả.”
“Một câu chuyện.” Diệp Vô Trần nhẹ giọng. “Cho ta một câu chuyện về lý do tại sao ngươi lại mang theo tâm bệnh nặng nề đến thế này. Ta chỉ thu phí bằng sự thật lòng.”
Lão ăn mày sững sờ, đôi bàn tay gầy trơ xương run lên bần bật. Lão nhìn vào mắt Diệp Vô Trần, nhận thấy trong đó không có sự tò mò của kẻ đứng xem kịch, cũng không có sự thương hại bề trên, mà chỉ có một sự bao dung vô bờ bến như đại địa.
Lão im lặng hồi lâu, tiếng gió rít qua khe cửa nghe sao mà hiu quạnh. Cuối cùng, lão thở dài, bắt đầu kể.
“Mười năm trước… tôi không phải kẻ ăn mày.” Giọng lão dần trở nên trầm ổn, dường như câu chuyện đang đưa lão về một miền ký ức xa xôi. “Tôi từng là người giữ vườn của phủ thành chủ Vân Hải Thành. Trong tay tôi khi ấy, loại hoa cỏ nào cũng có thể tươi tốt. Tôi yêu cỏ cây, vì chúng không biết nói dối.”
“Một ngày nọ, thành chủ mang về một gốc ‘Tuyết Liên Tinh Khí’, nghe nói là linh thảo ngũ phẩm dành cho con trai lão tu luyện đột phá Kim Đan. Lão giao cho tôi chăm sóc, hứa rằng nếu hoa nở, tôi sẽ được ban thưởng vạn lượng vàng, đủ để đón người con gái của tôi ở quê lên hưởng phúc.”
Lão già dừng lại, đôi mắt mờ đục chợt ướt lệ.
“Nhưng mười năm trước, đệ tử của một tông môn thượng giới ghé ngang. Hắn thấy gốc linh thảo đẹp quá, liền tùy tay nhỏ mang đi ngay trước mặt tôi. Tôi quỳ xuống xin hắn, tôi nói đó là tính mạng của gia đình tôi… Các người biết hắn làm gì không?”
Lão giơ bàn tay trái lên. Những ngón tay bị gãy nát, vặn vẹo dị hình.
“Hắn dùng gót giày nghiền nát tay tôi, cười nói rằng: ‘Một con sâu cái kiến phàm nhân, cũng dám chạm vào vật của tiên gia?’. Gốc linh thảo mất, thành chủ nổi giận cho người đánh tôi thừa chết thiếu sống rồi ném ra đường. Con gái tôi chờ không được tiền thuốc gửi về, cũng đã… đi trước tôi một bước.”
“Mười năm nay, tôi không hận kẻ bẻ hoa, tôi chỉ hận bản thân mình. Tại sao tôi lại coi một nhành cỏ hơn mạng người? Tại sao tôi lại tin rằng một kẻ phàm trần có thể gì giữ được thứ gọi là linh vật tiên gia? Cứ mỗi lần nhắm mắt, tôi lại thấy gốc Tuyết Liên kia đang rỉ máu…”
Cả hiệu thuốc chìm vào tĩnh lặng. Lục Manh nắm chặt đôi bàn tay to bản, nghiến răng kèn kẹt. Tô Nguyệt Dao đã sớm nước mắt ngắn dài, nàng đưa tay che miệng để không bật ra tiếng khóc. Mặc Thiên Hành thở ra một luồng trọc khí, rượu trong bình dường như cũng trở nên đắng chát.
Diệp Vô Trần vẫn ngồi yên, vẻ mặt không chút thay đổi, nhưng bầu không khí xung quanh hắn bỗng dưng trở nên tĩnh lặng một cách kỳ lạ. Hắn đứng dậy, đi tới góc phòng, nhấc cái “Quy Phàm Lô” sứt mẻ lên.
“Lục Manh, nhóm lửa bằng than củi bình thường, đừng dùng linh lực.”
“Nguyệt Dao, cho ta xin một gáo nước mưa từ chum đồng phía sau, và một nhành hoa dại vừa chớm nở bên vệ đường.”
Cả hai vội vàng làm theo. Diệp Vô Trần thong thả thả vài phiến lá khô cùng nhành hoa dại vào trong lò. Hắn không dùng những kỹ thuật kết ấn phức tạp của Tiên giới, cũng không dùng hỏa diễm vạn năm rực rỡ. Đôi bàn tay hắn áp nhẹ vào lò, tâm thế an nhiên như thể đang nấu một ấm trà nhạt đãi bạn già.
“Hành Thiên, ông có thấy không?” Diệp Vô Trần khẽ hỏi.
Mặc Thiên Hành nhìn chằm chằm vào cái lò cũ kỹ, lẩm bẩm: “Thấy gì cơ?”
“Hắn không bệnh vì cơ thể suy kiệt, hắn bệnh vì lòng tin vào cái đẹp đã bị sự tàn ác của Tiên đạo nghiền nát. Viên thuốc này, ta không luyện dược tính, ta luyện tâm tình.”
Trong lò, nhành hoa dại không hề bị cháy sém, mà dưới tác động của nhiệt độ vừa phải và một chút “đạo vận” thanh thuần, nó bắt đầu tan chảy, hòa vào làn nước mưa. Một làn hương không hề ngào ngạt, chỉ dìu dịu như mùi cỏ sau mưa bắt đầu lan tỏa.
Diệp Vô Trần rót một chén nước từ lò ra, thứ nước ấy có màu xanh nhạt của lá non, trong vắt không một chút tạp chất. Hắn đưa chén thuốc đến trước mặt lão ăn mày.
“Uống đi. Đây không phải linh đan của tiên gia, đây là vị của nhân gian mà ngươi đã quên mất.”
Lão già run rẩy đón lấy chén thuốc. Khi chất lỏng ấy chạm vào lưỡi, lão không thấy đắng, cũng không thấy vị ngọt giả tạo. Lão chỉ thấy một dòng suối mát lành chảy xuôi xuống cổ họng, đi đến đâu, cái sự u uất đè nén mười năm qua tan biến đến đó. Những vết sẹo nơi kinh mạch vốn đã chai sạn như được một bàn tay mềm mại xoa dịu.
Đặc biệt nhất là đôi bàn tay tàn phế của lão. Những khớp xương bị nghiền nát bỗng vang lên những tiếng “răng rắc” nhỏ nhẹ. Lão già kinh hoàng nhìn thấy lớp da sần sùi bong ra, các ngón tay tuy không lập tức thẳng lại như cũ nhưng cảm giác tê liệt mười năm qua đã biến mất, thay vào đó là hơi ấm từ máu huyết lưu thông.
“Đây… đây là…” Lão già thảng thốt.
“Ta nói rồi, đây chỉ là hoa cỏ bên đường.” Diệp Vô Trần thu tay về tay áo, quay lại ghế ngồi. “Cái gốc Tuyết Liên năm xưa vốn dĩ chẳng có tội, kẻ hái hoa cũng chỉ là một quân tử dối trá. Ngươi dùng mười năm để hận mình, vậy hãy dùng thời gian còn lại để nhìn xem, một nhành hoa dại vẫn có thể chữa lành vết thương mà linh thảo ngũ phẩm đã gây ra.”
Lão ăn mày bỗng nhiên bật khóc hu hu như một đứa trẻ. Đó không phải tiếng khóc của sự đau đớn, mà là sự trút bỏ. Gánh nặng nghìn cân đeo đẳng cả một thập kỷ đã sụp đổ sau một chén thuốc nhạt.
Lão quỳ sụp xuống, dập đầu ba cái thật kêu trước mặt Diệp Vô Trần.
“Tạ ơn chủ tiệm cứu mạng… tạ ơn ngài đã cho lão biết mình vẫn là con người.”
“Đứng dậy đi.” Diệp Vô Trần nói, ánh mắt chuyển sang nhìn một góc tối nơi vách tường, như thể nhìn xuyên thấu qua đó để tới một nơi xa xăm nào khác. “Từ nay, nếu ngươi không có chỗ ở, hãy ở lại phía sau dược điếm này, giúp Lục Manh nhổ cỏ, tỉa lá. Nghề trồng hoa của ngươi, không nên bỏ phí.”
Lão ăn mày mừng rỡ, run run lạy thêm lần nữa rồi được Lục Manh dẫn ra phía sau.
Lúc này, trong không gian chỉ còn lại ba người. Mặc Thiên Hành im lặng thật lâu, rồi đột ngột đặt bình rượu xuống bàn, nhìn Diệp Vô Trần bằng ánh mắt cực kỳ phức tạp.
“Vô Trần, ngươi dùng ‘Đạo ý’ vào một nhành hoa cỏ, lại còn biến ‘Sự thật lòng’ thành nguyên liệu chính… Ngươi có biết việc này so với luyện chế Tiên đan còn khó hơn vạn lần không?”
Diệp Vô Trần mỉm cười nhạt, tay mân mê cái đồng tiền kẽm sứt sẹo của lão già.
“Luyện đan cho phàm nhân, nếu dùng linh khí quá mạnh, cơ thể họ sẽ nổ tung. Muốn cứu người phàm, phải hiểu lòng họ trước khi hiểu bệnh của họ. Thiên Hành, ngươi nói xem, mười vạn linh thạch ngoài kia, có đáng giá bằng một giọt nước mắt thật lòng của lão nhân vừa rồi không?”
Mặc Thiên Hành không trả lời, lão chỉ hừ một tiếng nhưng trong mắt tràn đầy vẻ nể phục.
Ngay lúc đó, từ bên ngoài con ngõ Thanh Phong vốn yên tĩnh, bỗng nghe thấy tiếng bước chân rầm rập của nhiều người. Những tiếng hò hét vang lên, phá vỡ bầu không khí trầm mặc của chiều tà.
“Ở đâu? Cái tiệm thuốc bốc thuốc bằng nước lã ở đâu?”
“Hừ, dám mạo danh thần y để lừa gạt, khiến danh tiếng của Vạn Dược Các bị ảnh hưởng, đúng là chán sống rồi!”
Tô Nguyệt Dao tái mặt, nép vào sau lưng Diệp Vô Trần: “Vô Trần ca ca, hình như… người của Vạn Dược Các tìm tới.”
Diệp Vô Trần không hề ngẩng đầu lên, hắn vẫn thong dong dọn dẹp mấy mẩu cam thảo còn sót lại trên bàn. Hắn khẽ thở dài, một hơi thở nhẹ bẫng như gió mùa thu nhưng lại khiến ngọn đèn dầu trong hiệu thuốc vốn đang chao đảo bỗng nhiên rực sáng lên, định vị hoàn toàn không gian bên trong.
“Sóng gió đến sớm hơn ta tưởng.” Vô Trần nói, giọng điệu mang theo chút tiếc nuối cho sự tĩnh lặng vừa mất đi. “Nhưng lò luyện này của ta, vốn dĩ cần một chút ‘tạp âm’ để tôi luyện cho đanh thép hơn.”
Mặc Thiên Hành cười lạnh, tay đặt lên chuôi kiếm gỗ cũ kỹ treo bên hông: “Để ta tiễn lũ ruồi nhặng này đi nhé?”
“Không cần.” Diệp Vô Trần đưa tay ngăn lại. “Hôm nay chúng ta đã có khách đầu tiên, đã nhận phí là một câu chuyện. Kịch bản của câu chuyện ấy còn dang dở, những kẻ này… chính là để lão già trồng hoa kia biết rằng, bóng tối cũ không còn đáng sợ nữa.”
Đúng lúc đó, cửa Bất Nhị Đường bị một luồng linh lực thô bạo đá văng. Ba gã nam tử mặc đồng phục xanh lam thêu hình lò thuốc – người của Vạn Dược Các – ngạo mạn bước vào. Đi đầu là một gã trung niên sắc mặt âm trầm, đôi mắt sắc lẹm như dao, nhìn qua đã thấy là một kẻ quen dùng thế lực để áp bức người khác.
Gã nhìn qua căn phòng tồi tàn, rồi nhìn tới Diệp Vô Trần đang ngồi tiêu sái, liền khinh khỉnh lên tiếng:
“Ngươi là kẻ tự xưng chữa được bách bệnh chỉ với mười văn tiền?”
Diệp Vô Trần chậm rãi rót một chén nước lạnh, nhấp một ngụm, rồi mới thản nhiên ngước mắt:
“Mười văn là đối với người có tiền. Còn với những người khốn khổ, ta lấy giá khác.”
“Giá gì?”
“Sự thật.”
Gã trung niên cười lớn, giọng cười đầy sự khinh miệt: “Giả thần giả quỷ! Tại vùng kinh đô này, thuốc của Vạn Dược Các là duy nhất. Những thứ cỏ rác của ngươi chỉ tổ làm hỏng danh tiếng luyện đan sư chúng ta. Hôm nay, ta tới đây không phải để tranh luận, mà là để niêm phong cái xó xỉnh này.”
Hắn vung tay lên, một đạo phù chú mang theo hỏa năng bay về phía tủ thuốc của Bất Nhị Đường. Hắn muốn đốt sạch nơi này để răn đe.
Tô Nguyệt Dao hét lên một tiếng. Lục Manh từ sau vườn lao ra, nhưng vì quá xa nên không kịp can thiệp.
Thế nhưng, đạo phù chú khi còn cách tủ thuốc chỉ chừng một gang tay, bỗng nhiên khựng lại giữa không trung. Một màn sương mỏng tang, mát rượi từ chiếc ấm thuốc Diệp Vô Trần vừa đặt trên bàn tỏa ra, nhẹ nhàng bao bọc lấy đạo phù hỏa. Chỉ trong chớp mắt, ngọn lửa của phù chú tắt ngóm, mảnh giấy phù rớt xuống đất, hóa thành đống tro nguội ngắt.
Gã trung niên sững sờ: “Ngươi… ngươi dám dùng tà thuật?”
Diệp Vô Trần vẫn không nhúc nhích: “Đây không phải tà thuật. Đây là sự cân bằng. Lửa quá nóng sẽ đốt cháy tâm can, nước quá lạnh sẽ làm héo úa sự sống. Phù chú của ngươi mang theo lòng tham và sự đố kỵ, tự nó sẽ bị cái thanh tịnh của nơi này hóa giải.”
Gã trung niên đỏ mặt tía tai vì xấu hổ, gào lên với hai gã tùy tùng: “Lên! Đập nát nơi này cho ta!”
Tuy nhiên, khi hai gã đệ tử kia định bước tới, họ bỗng thấy chân mình nặng trĩu như đeo nghìn cân sắt. Không khí trong ngõ Thanh Phong dường như đặc lại thành một khối thép không hình dạng. Áp lực không đến từ sát khí, mà đến từ một loại uy nghiêm vĩ đại, giống như việc một đứa trẻ đối mặt với vạn trượng núi cao, tự thấy bản thân bé nhỏ đến mức không dám cựa quậy.
Mặc Thiên Hành khẽ lắc đầu, lẩm bẩm: “Dùng ‘Thế’ để trấn áp phàm tâm, Vô Trần à, ngươi thật sự là càng ngày càng quá đáng với lũ nhóc này rồi.”
Giữa lúc ngàn cân treo sợi tóc, một giọng nói khàn khàn nhưng kiên định vang lên từ phía sau:
“Dừng tay lại!”
Lão ăn mày lúc nãy, lúc này đã được tắm rửa qua, trên mình khoác tạm chiếc áo cũ của Lục Manh nhưng đôi mắt đã không còn vẻ đờ đẫn, tuyệt vọng nữa. Lão đứng đó, đôi tay run rẩy nhưng nắm chặt chiếc cuốc nhỏ để làm vườn.
“Những vị gia cát này… các người từng phá hủy cuộc đời của tôi mười năm trước, cũng vì sự kiêu ngạo này. Hôm nay, ở đây chỉ có một vị thầy thuốc cứu người, các người định phạm thêm một tội ác nữa sao?”
Gã trung niên nhìn thấy lão già, nhíu mày suy nghĩ một lúc rồi nhận ra: “Hóa ra là lão vườn hoa họ Trần năm xưa? Ngươi còn chưa chết sao?”
Lão Trần hít một hơi thật sâu: “Lão đã chết từ mười năm trước, nhưng hôm nay, chủ nhân nơi này đã trả lại mạng cho lão. Muốn đập phá nơi này, bước qua xác lão trước!”
Cảnh tượng một lão già yếu ớt đứng ra che chở cho một tiệm thuốc lụp xụp trước những tu sĩ quyền thế tạo thành một sự đối lập mãnh liệt.
Diệp Vô Trần nhìn bóng lưng của lão Trần, khẽ mỉm cười. Đây chính là “đạo” mà hắn đang tìm kiếm. Đạo không nằm ở việc ai mạnh hơn ai, mà nằm ở chỗ kẻ yếu dám đứng lên vì điều đúng đắn.
“Đủ rồi.” Diệp Vô Trần đứng dậy, từng bước chậm rãi đi ra phía trước. Mỗi bước chân của hắn như đạp đúng vào nhịp tim của ba gã người Vạn Dược Các, khiến mặt họ tái nhợt đi vì kinh hãi.
“Vạn Dược Các mở ra là để kinh doanh linh thảo, không phải để quản việc cứu người phàm. Về nói với vị quản sự của các ngươi, nếu muốn tìm hiểu đan đạo thực sự, hãy gỡ bỏ tấm bảng vàng kia xuống, vào đây ta sẽ mời một chén trà nhạt.”
Hắn phất nhẹ tay áo. Một luồng gió mang theo mùi thảo mộc mát lạnh cuốn ba gã nam tử kia ra khỏi hiệu thuốc, nhẹ nhàng nhưng không thể kháng cự. Cả ba bay ngược ra đầu ngõ, ngã dúi dụi xuống đất.
Gã trung niên hoảng loạn đứng dậy, không dám nhìn lại, chỉ biết hét lên một câu đe dọa yếu ớt trước khi bỏ chạy: “Ngươi… ngươi cứ chờ đó! Đan Tháp sẽ không bỏ qua cho kẻ hành nghề chui như ngươi đâu!”
Khi sự ồn ào trôi qua, con ngõ Thanh Phong lại trở về với sự yên bình của nó.
Lão Trần thở phào, đôi vai chùng xuống, quay lại nhìn Diệp Vô Trần với vẻ lo lắng: “Chủ tiệm, lão… lão có làm phiền ngài không?”
“Làm tốt lắm.” Diệp Vô Trần đặt tay lên vai lão già. “Ngươi đã trả học phí cho câu chuyện của mình rồi. Bắt đầu từ ngày mai, vườn thuốc phía sau giao cho ngươi. Ta muốn thấy nơi đó nở đầy những nhành hoa dại, chứ không phải linh dược nghìn năm.”
Lão Trần xúc động cúi đầu, đôi bàn tay gầy gò nắm chặt cán cuốc như nắm lấy một sinh mệnh mới.
Tô Nguyệt Dao chạy tới, thở hổ hển: “Vô Trần ca ca, huynh đuổi được họ đi rồi! Thật là oai quá!”
Diệp Vô Trần chỉ mỉm cười không đáp. Hắn nhìn lên bầu trời đang dần chuyển sang màu tím sẫm của hoàng hôn. Hắn biết, hôm nay chỉ là một gợn sóng nhỏ. Một kẻ ăn mày mang tới một câu chuyện, đổi lại một đời mới. Một đồng tiền sứt mẻ mang tới một khởi đầu, đổi lại một chút gợn lòng giữa cõi phàm nhân.
Mặc Thiên Hành lảo đảo bước tới, ném cho Diệp Vô Trần một quả táo dại vừa hái ở sân sau:
“Tiểu tử, ngươi định cứ thế này mãi sao? Dùng Đan đạo đỉnh cao để làm hài lòng mấy lão ăn mày và làm nhục mấy tên tép riu? Ta nhớ Vô Trần Tiên Tôn ngày xưa… đâu có ‘nhàn rỗi’ như vậy.”
Diệp Vô Trần cắn một miếng táo, vị chua chát xộc lên đầu lưỡi, nhưng dư vị lại thanh ngọt đến lạ lùng. Hắn nhìn miếng táo, khẽ nói:
“Nhàn rỗi? Thiên Hành, ngươi sai rồi. Kiếp trước ta luyện đan để thành tiên, mỗi ngày đều là đấu tranh, mỗi ngày đều là mệt mỏi. Kiếp này, ta luyện đan để làm người. Làm người, mới là con đường tu luyện gian nan nhất, cũng là thú vị nhất.”
Dưới ánh hoàng hôn, bảng hiệu “Bất Nhị Đường” được Lục Manh treo lại cho ngay ngắn. Chữ “Bất Nhị” do chính tay Diệp Vô Trần viết bằng nhựa cây mộc tê, đơn sơ nhưng nét bút phóng khoáng như muốn bay đi.
Đêm hôm đó, trong hiệu thuốc nhỏ bé, có tiếng lửa reo lách tách trong lò than, có mùi thuốc thảo dược ngấm vào hơi đất, và có tiếng ngáy đều đặn của một lão già trồng hoa tìm lại được giấc ngủ bình yên sau mười năm ác mộng.
Diệp Vô Trần đứng một mình trên hiên nhà, tay mân mê cái Quy Phàm Lô. Bên trong lò, một hạt mầm xanh biếc vừa nảy nở từ chính tro tàn của đóa hoa dại ban chiều. Hạt mầm không tỏa ra hào quang, nhưng nó lại chứa đựng một sức sống mãnh liệt đến mức kỳ lạ.
“Hành khách đầu tiên…” Hắn thầm thì. “Và đây mới chỉ là bắt đầu của chương chuyện này.”
Gió đêm thổi qua, mang theo hương vị của một chương mới sắp bắt đầu, rộn rã hơn, khắc nghiệt hơn, nhưng cũng “phàm” hơn tất thảy những vạn năm tu tiên đơn độc của hắn trước kia. Cảnh tượng cuối chương dừng lại ở hình ảnh Diệp Vô Trần nhẹ tay vén một chiếc lá đang run rẩy dưới gió lạnh, một cử chỉ đơn giản của sự che chở, phản chiếu cả một thế giới quan: Đạo không ở đâu xa, Đạo ở ngay trong lòng bàn tay một kẻ phàm trần biết thương xót thảo hoa.