Tuyệt Thế Đan Thần: Lấy Đạo Nhập Phàm
Chương 45: Đan dược đổi lấy nhân sinh

Cập nhật lúc: 2026-05-28 17:39:47 | Lượt xem: 8

Sương sớm ở trấn Thanh Hà thường mang theo cái se lạnh của vùng biên thùy, quyện cùng mùi đất ẩm và hương cỏ dại ngậm sương. Trên con phố nhỏ chưa kịp thức giấc, bảng hiệu “Bất Nhị Đường” bằng gỗ mộc bản vẫn lặng lẽ treo đó, thỉnh thoảng khẽ đung đưa theo nhịp gió lùa.

Diệp Vô Trần thức dậy khi tia nắng đầu tiên chưa kịp xuyên qua màn sương. Hắn không ngồi thiền theo tư thế ngũ tâm hướng thiên như các tu sĩ thường làm, mà chỉ đơn giản là vươn vai một cái thật dài, cảm nhận từng khớp xương kêu lên răng rắc một cách chân thực. Hắn thích cảm giác này, cảm giác của một cơ thể phàm trần biết mỏi mệt, biết rã rời sau một ngày lao động, điều mà vạn năm làm Đan Đế cao cao tại thượng hắn chưa bao giờ có được.

Bên hiên nhà, Lục Manh đã dậy từ sớm, gã thợ rèn cục mịch đang dùng thanh kiếm gỗ của Vô Trần để… chẻ củi. Tiếng “phập” giòn tan vang lên đều đặn. Nếu một cao thủ kiếm đạo nào đi ngang qua thấy cảnh này, chắc chắn sẽ thổ huyết mà chết. Thanh kiếm gỗ ấy tuy nhìn đơn sơ, nhưng trên thân kiếm ẩn chứa những đường vân tự nhiên mà Diệp Vô Trần đã dùng ý niệm chạm khắc qua năm tháng, đủ để chém đứt cả bảo khí huyền cấp, giờ đây lại được dùng để phục vụ cái bếp lò trong dược điếm.

“Sư phụ, nước đã đun sôi, trà đã pha xong.” Lục Manh lau mồ hôi trên trán, giọng nói trầm đục nhưng đầy kính trọng.

Diệp Vô Trần khẽ gật đầu, đi tới chiếc ghế dựa sứt mẻ trước cửa dược điếm, thong thả nằm xuống. Tô Nguyệt Dao từ trong gian bếp chạy ra, tay bưng một bát cháo hoa bốc khói nghi ngút, trên mặt còn dính chút muội than, trông vừa lém lỉnh vừa đáng yêu.

“Vô Trần đại ca, hôm nay huynh lại định nằm đây cả ngày sao? Hôm qua mấy vị thẩm thẩm trong trấn nói, thuốc huynh bốc cho họ trị chứng đau lưng cực kỳ linh nghiệm, họ còn định mang gà sang tạ lễ đấy.”

Diệp Vô Trần nhắm mắt, cảm nhận hơi ấm của nắng sớm đang len lỏi trên da: “Nguyệt Dao, ta không phải nằm chơi, ta đang nhìn… dòng chảy của thời gian. Còn chuyện gà thì thôi đi, nhà chúng ta chật quá rồi, ngươi chăm tốt mấy gốc Dược Linh thảo sau vườn là được.”

Tô Nguyệt Dao bĩu môi, nhưng đôi mắt nàng lấp lánh sự sùng bái. Nàng không hiểu vì sao một kẻ lười biếng như hắn lại có thể biến những ngọn cỏ ven đường thành linh đan diệu dược, nhưng nàng biết, từ ngày hắn đến, căn nhà cũ nát này mới thực sự là một “nhà”.

Giữa lúc không khí đang yên bình, một tiếng bước chân nặng nề và run rẩy vang lên từ phía cuối con đường phố. Một ông lão thân hình gầy gò, khoác trên mình bộ quần áo nhuộm đầy bùn đất và màu men gốm, đang chầm chậm tiến về phía Bất Nhị Đường. Đôi mắt lão đục ngầu, lộ ra vẻ mệt mỏi cùng cực và sự tuyệt vọng len lỏi trong từng nếp nhăn sâu hoắm.

Lão là Tề thợ gốm, nghệ nhân nổi tiếng nhất trấn Thanh Hà, người mà trước đây đôi bàn tay có thể nặn ra những bình gốm mỏng như cánh ve, thanh thoát như mây trời. Nhưng bây giờ, đôi bàn tay ấy đang run rẩy không ngừng, những ngón tay co quắp lại như cành cây khô mùa đông.

Tề thợ gốm đứng trước cửa dược điếm, nhìn Diệp Vô Trần bằng ánh mắt van nài xen lẫn hoài nghi: “Diệp tiên sinh… người ta nói ngài có thể trị được tâm bệnh… tôi, tôi thực sự không muốn sống nữa.”

Diệp Vô Trần không mở mắt, chỉ nhàn nhạt hỏi: “Ông muốn chữa tay để làm gốm lại, hay muốn chữa cái tâm đã chết vì không làm được gốm?”

Tề thợ gốm bàng hoàng, lão lắp bắp: “Tôi… cả đời tôi chỉ biết nặn đất. Bây giờ tay run thế này, đất dưới tay tôi chỉ còn là đống bùn nhão. Không có gốm, Tề lão đầu này chỉ là một đống thịt thối…”

Diệp Vô Trần ngồi dậy, ánh mắt tĩnh lặng như hồ nước mùa thu quan sát đôi tay run rẩy của ông lão. Hắn khẽ thở dài: “Nhân gian đều nói công thành danh toại, nhưng chẳng ai hiểu được khi danh toại cũng là lúc con người ta bị xiềng xích bởi chính cái danh ấy. Lục Manh, mang cho ông lão một chén nước trà. Nguyệt Dao, vào lấy cho ta ba hạt hạt dẻ khô, một nhành đào héo và một ít đất sét lấy từ lò gốm của Tề lão.”

Mọi người trong hiệu thuốc đều ngẩn ra. Trị bệnh run tay bằng hạt dẻ khô và đất sét? Đây là đạo lý gì?

Mặc Thiên Hành lúc này từ trên mái nhà nhảy xuống, trên tay vẫn cầm vò rượu dở, ông lão cười khà khà: “Thú vị, thú vị! Đan Thần luyện đan không dùng dược, lại dùng trần ai. Để xem hôm nay ngươi cho ta mở rộng tầm mắt thế nào.”

Diệp Vô Trần cầm lấy cái Quy Phàm Lô cũ kỹ. Hắn không nhóm lửa bằng linh hỏa rực rỡ, mà bảo Lục Manh mang vào một ít than hồng từ bếp lò bình thường. Hắn thong thả bỏ nhành đào héo vào lò trước, mùi gỗ cháy nhàn nhạt bốc lên.

“Tề lão, ông còn nhớ lần đầu tiên ông chạm tay vào đất sét không?” Diệp Vô Trần hỏi, giọng hắn như có ma lực, dẫn dắt tâm trí người nghe về một miền xa thẳm.

Tề thợ gốm hơi sững lại, ánh mắt mờ đục chợt hiện lên một tia sáng yếu ớt: “Lúc đó… tôi mới sáu tuổi. Cha tôi dẫn tôi ra bờ sông, bắt tôi vốc một nắm bùn. Tôi nhớ nó mát lạnh, mềm mại, như một sinh mệnh nhỏ đang cựa quậy trong lòng bàn tay. Lúc ấy, tôi không nghĩ mình sẽ thành đại sư, tôi chỉ thấy vui… vì đất có thể biến thành hình dạng tôi muốn.”

Diệp Vô Trần ném ba hạt hạt dẻ vào lò, tiếng nổ lách tách vang lên: “Ba hạt hạt dẻ này tượng trưng cho ba thời kỳ của đời người: Sinh, Trưởng và Lão. Ông của tuổi sáu tuổi đầy say mê, ông của tuổi trung niên đầy danh vọng, và ông của bây giờ – đầy sợ hãi. Ông sợ mình không còn là Tề đại sư, chứ không phải sợ không thể nặn gốm.”

Bàn tay Diệp Vô Trần chuyển động. Hắn không dùng ấn pháp phức tạp, mà chỉ đơn giản là xoay nhẹ chiếc lò. Một làn khói trắng bốc lên, nhưng không tan đi mà ngưng tụ lại thành một hình thoi mờ ảo trên miệng lò. Lúc này, hắn bỏ miếng đất sét từ lò gốm cũ của Tề lão vào.

Đất sét gặp nhiệt không tan chảy, mà bắt đầu tỏa ra một mùi nồng đậm của đất mẹ. Diệp Vô Trần nhắm mắt, Đạo tâm của hắn lúc này như hòa làm một với lò luyện. Hắn không chỉ đang luyện đan, hắn đang luyện hóa lại những ký ức, những gánh nặng của Tề thợ gốm.

“Vạn vật vi đan, tâm cảnh vi hỏa.” Diệp Vô Trần trầm giọng.

Một đạo hào quang nhàn nhạt, không hề chói mắt nhưng khiến người ta cảm thấy ấm áp vô cùng, bao phủ lấy dược điếm. Mặc Thiên Hành đứng bên cạnh, thu lại vẻ cợt nhả, lão cảm nhận được một quy luật của trời đất đang vận hành – quy luật của sự buông bỏ.

Nửa canh giờ sau, Diệp Vô Trần vỗ nhẹ vào thành lò. Một viên đan dược màu xám xịt, không tròn trịa, thậm chí nhìn còn hơi giống một viên bi đất của trẻ con, rơi vào lòng bàn tay hắn. Không có hương thơm nồng nàn, không có đan vân sặc sỡ, nhưng nếu nhìn kỹ, sẽ thấy trên bề mặt viên đan có những đường vân nhỏ li ti trông như dòng chảy của nước sông.

“Ăn đi.” Diệp Vô Trần đưa viên đan cho Tề thợ gốm. “Viên đan này tên là \’Nhập Sơ\’. Nó không chữa lành xương cốt của ông, nó chỉ mang ông trở về ngày đầu tiên ở bờ sông đó thôi.”

Tề thợ gốm run rẩy đưa viên đan vào miệng. Viên đan tan ngay nơi đầu lưỡi, một vị chát nhẹ rồi đến vị ngọt thanh khiết lan tỏa. Đột nhiên, lão thấy tai mình ù đi, tiếng ồn ào của phố phường biến mất, thay vào đó là tiếng nước sông chảy róc rách, tiếng gió lùa qua kẽ lá. Lão thấy mình là đứa trẻ sáu tuổi, đang cười hớn hở với nắm bùn trong tay, không áp lực, không cần ai tung hô, chỉ có niềm vui thuần túy của việc kiến tạo.

Đôi bàn tay đang co quắp của Tề thợ gốm từ từ duỗi ra. Sự run rẩy không biến mất hoàn toàn, nhưng nó không còn mang vẻ cứng nhắc, tuyệt vọng nữa. Nó nhẹ nhàng hơn, như nhịp đập của tim.

Tề thợ gốm mở mắt ra, nước mắt lã chã rơi trên gò má gầy guộc. Lão không quỳ xuống lạy lục, mà chỉ cúi đầu thật sâu, đôi tay chấp lại thành khẩn: “Đa tạ tiên sinh… Lão phu hiểu rồi. Bấy lâu nay lão nặn gốm cho thiên hạ xem, giờ đây, lão muốn nặn gốm cho chính mình.”

Tề lão lấy trong túi ra một đồng tiền đồng sứt mẻ và một hũ men gốm màu xanh biếc vừa mới ra lò hôm qua – món quà quý giá duy nhất lão còn giữ được – đặt lên bàn.

“Đạo trả cho tiên sinh, còn gánh nặng, lão phu để lại đây.”

Nói rồi, ông lão bước ra khỏi cửa. Bước chân lão không còn nặng nề mà thanh thoát đến lạ thường. Lão đi về hướng lò gốm cũ, nơi có những khối đất đang chờ đợi một linh hồn mới.

Diệp Vô Trần cầm đồng tiền sứt mẻ lên, ném cho Lục Manh: “Cất đi, hôm nay coi như chúng ta có tiền mua thức ăn cho ngày mai.”

Tô Nguyệt Dao nhìn theo bóng lưng ông lão, tò mò hỏi: “Vô Trần đại ca, viên đan đó thực sự chỉ là đất sét và hạt dẻ sao? Sao nó lại kỳ diệu thế?”

Diệp Vô Trần tựa lưng vào ghế, mắt lại lim dim: “Dược liệu chỉ là vật dẫn, đạo tâm mới là liều thuốc chính. Nguyệt Dao, sau này ngươi sẽ hiểu, con người ta mắc bệnh phần lớn là do họ cầm quá nhiều thứ mà không chịu buông xuống. Ta chỉ giúp ông ấy nhớ lại lý do mình bắt đầu, khi trái tim tìm lại được nhịp điệu của nó, cơ thể tự khắc sẽ tìm được cách để tồn tại.”

Mặc Thiên Hành nấc lên một tiếng vì rượu, ngồi xuống cạnh hắn: “Ngươi thực sự định làm vậy sao? Dùng Đan đạo để chữa tâm cho phàm nhân? Ngươi có biết, làm vậy là đang gánh lấy nhân quả của họ không? Nhân quả của vạn người sẽ kết thành xiềng xích, sau này muốn trở về Tiên giới sẽ khó hơn lên trời gấp vạn lần.”

Diệp Vô Trần hé mắt, nhìn lên bầu trời cao thăm thẳm, nơi những đám mây trắng đang trôi lững lờ: “Thiên Hành, kiếp trước ta ở Tiên giới vạn năm, đứng ở đỉnh cao mà không có rễ, giống như đóa hoa nổi trên nước, rực rỡ nhưng vô định. Kiếp này, ta muốn bám rễ vào mảnh đất này. Nhân quả? Nếu đó là hơi ấm của nhân sinh, thì dù là xiềng xích, Diệp Vô Trần ta cũng cam lòng.”

Mặc Thiên Hành lặng người, nhìn nam tử thanh y trước mặt, cảm thấy hắn vừa gần gũi như một người láng giềng, lại vừa xa xăm như một vị thần cổ đại đã thấu tận nguồn gốc của vũ trụ.

Cả ngày hôm đó, Bất Nhị Đường không có thêm vị khách nào lớn tiếng cầu thuốc, chỉ có những người dân trong trấn đi qua khẽ cúi chào vị thầy thuốc trẻ tuổi lười biếng. Buổi chiều, một đứa bé bán kẹo hồ lô chạy ngang qua, đánh rơi một viên kẹo. Diệp Vô Trần lượm lên, đưa cho đứa bé và đổi lại được một nụ cười không răng sún của nó.

Hắn ngồi đó, tay cầm một cuốn dược điển cũ mèm, thực chất là một quyển sổ tay ghi lại những mẩu chuyện đời mà hắn góp nhặt được qua từng vị khách. Đối với hắn, mỗi người đến Bất Nhị Đường không phải để mua thuốc, mà là để kể cho hắn một chương của cuộc đời họ, và hắn dùng đan dược của mình để viết lại một cái kết êm đềm hơn.

Tuy nhiên, sự tĩnh lặng này chẳng kéo dài được lâu. Khi hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời bằng sắc màu như máu, mùi vị của gió đã thay đổi.

Diệp Vô Trần đột ngột đứng dậy, ánh mắt nhìn về phía cánh rừng phía sau trấn. Mùi thảo mộc vốn có trong không khí bị thay thế bởi một mùi hăng nồng của huyết tinh và tử khí. Hắn cảm nhận được những luồng khí lạnh lẽo, đầy sát ý đang áp sát. Đó không phải là bệnh tật phàm trần, mà là tà khí của những kẻ tu luyện lệch lạc.

“Sư phụ?” Lục Manh cũng nhận ra điều bất thường, gã nắm chặt gông gánh thuốc gỗ, đứng chắn trước cửa.

“Nguyệt Dao, vào nhà đóng cửa lại. Thiên Hành, uống ít rượu thôi, hôm nay có khách không mời mà đến đấy.” Diệp Vô Trần bình thản dặn dò, nhưng trong tay hắn, chiếc Quy Phàm Lô bắt đầu rung nhẹ, tỏa ra một tầng hào quang bảo vệ phủ lên toàn bộ dược điếm.

Từ trong bóng tối của cánh rừng, vài bóng người mặc áo bào màu huyết dụ dần hiện ra. Trên ngực áo của chúng thêu hình một viên đan màu đỏ thẫm được bọc trong những sợi tơ máu. Đó chính là biểu tượng của Huyết Đan Môn.

Kẻ đi đầu là một gã nam tử xanh xao, đôi mắt híp lại đầy độc ác: “Tìm được rồi. Khí tức của gốc \’Tuyết Tinh Thảo\’ vạn năm… thì ra ẩn nấp trong một hiệu thuốc rách nát này. Và nghe nói, ở đây có một tên đan sư tự phụ, dám dùng nước giếng trị bệnh?”

Huyết Đan Môn vốn nổi tiếng tàn độc, chúng không luyện đan từ thảo dược thông thường mà dùng máu tươi và hồn phách của phàm nhân hoặc yêu thú để tế luyện. Sự xuất hiện của chúng ở trấn nhỏ hẻo lánh này rõ ràng không phải là ngẫu nhiên.

Diệp Vô Trần vẫn đứng đó, gấu áo thanh y nhẹ bay trong gió tối: “Bất Nhị Đường hôm nay đã hết giờ khám bệnh. Nếu muốn tìm thuốc, hãy đến tiệm quan tài đối diện. Ở đây, ta chỉ bán nhân sinh, không bán mạng sống của dân lành cho loại cặn bã như các ngươi.”

Gã nam tử Huyết Đan Môn cười lạnh, tay hắn phất nhẹ, một luồng hắc khí tanh tưởi bắn về phía biển hiệu: “Rượu mời không uống, muốn uống rượu phạt. Phàm nhân hay đan sư, gặp Huyết Đan Môn ta đều chỉ là nguyên liệu mà thôi!”

Diệp Vô Trần không hề nhúc nhích. Khi hắc khí vừa chạm đến phạm vi ba thước của dược điếm, một tầng ánh sáng nhạt như màng nước hiện lên, dễ dàng hóa giải hoàn toàn tà thuật.

Hắn khẽ bước lên một bước, giọng nói vốn dĩ điềm đạm nay mang theo một uy thế lạnh thấu xương: “Ta đã nói rồi, ở đây ta đang học cách làm người. Đừng ép ta… phải nhớ lại cách làm Tiên.”

Dưới ánh trăng khuyết, hình bóng của Diệp Vô Trần bỗng chốc trở nên cao lớn kỳ lạ. Thanh kiếm gỗ gác bên vách tường bỗng rung lên ong ong, như thể một vị long thần đang dần thức tỉnh khỏi giấc ngủ dài. Một cuộc đối đầu giữa Đạo nhân gian và Ma giới bạo tàn sắp sửa bắt đầu ngay tại cửa hiệu thuốc nhỏ bé mang tên Bất Nhị Đường này.

Và giữa lúc căng thẳng ấy, Diệp Vô Trần vẫn không quên liếc nhìn đồng tiền sứt mẻ trên bàn, mỉm cười tự nhủ: “Tề lão, gốm của ông tối nay có lẽ sẽ có thêm chút men màu lửa chiến đấu rồi.”

Trong căn phòng nhỏ, hơi ấm của đan dược ban sáng vẫn còn lẩn khuất, như một lời khẳng định: Dù thế gian có tàn khốc đến đâu, vẫn luôn có một nơi dành cho sự cứu rỗi, dù nó chỉ nhỏ nhoi như một viên bi đất trong tay một lão thợ gốm. Chương chuyện về “Lấy Đạo Nhập Phàm” của hắn, giờ đây mới thực sự bước vào những trang kịch tính nhất.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8