Tuyệt Thế Đan Thần: Lấy Đạo Nhập Phàm
Chương 46: Sự đố kỵ của các danh y

Cập nhật lúc: 2026-05-28 17:40:23 | Lượt xem: 10

Sương sớm trên trấn Thanh Hà còn chưa tan hẳn, những sợi khói trắng nhạt nhòa lững lờ trôi trên mái hiên cong vút của Bất Nhị Đường. Diệp Vô Trần tay cầm một chiếc chổi tre già, lững thững quét đi những lớp lá rụng ngoài sân. Tiếng “sột soạt” vang lên đều đặn, nhịp nhàng như một loại nhạc điệu thong thả, bất chấp dòng người bắt đầu tấp nập qua lại trên phố nhỏ.

Phía trong tiệm, Tô Nguyệt Dao đang loay hoay sắp xếp lại mấy vạt dược liệu vừa phơi khô. Nàng ngẩng đầu nhìn ra sân, thấy bóng dáng thanh y đơn bạc của Vô Trần thì không khỏi mím môi cười, rồi lại thở dài:

“Vô Trần, huynh lại lười rồi! Quét có mấy cái lá mà nửa canh giờ chưa xong. Khách hứa bắt đầu kéo đến, huynh còn không mau vào phụ ta sắc thuốc?”

Diệp Vô Trần dừng tay, tựa lưng vào cán chổi, đôi mắt tĩnh lặng như mặt hồ nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những tia nắng đầu tiên đang xé toạc màn sương. Hắn nhẹ giọng đáp:

“Quét lá cũng là luyện tâm. Nguyệt Dao, muội nhìn xem, lá rụng rồi lại sinh, sinh rồi lại rụng, đó là đạo luân hồi. Ta quét không phải là quét lá, mà là quét đi bụi trần vương trên tâm mắt.”

“Lại bắt đầu đạo lý viển vông rồi!” Nguyệt Dao dẩu môi, nhưng trong mắt lại hiện lên tia ấm áp. Nàng hiểu vị “đại ca” này vốn dĩ kỳ lạ, từ ngày hắn cứu sống cây Linh Hủ thảo héo úa bằng một gáo nước giếng, nàng đã biết tâm cảnh của hắn không phải là thứ mà một tiểu cô nương như nàng có thể chạm tới.

Đúng lúc này, từ phía đầu phố, tiếng trống chiêng rộn rã đột ngột cắt ngang bầu không khí yên bình của Bất Nhị Đường. Một đoàn người rầm rộ tiến tới, dẫn đầu là bốn phu kiệu lực lưỡng gánh một chiếc kiệu hoa lệ màu tím đậm. Trên kiệu, một lão giả mặc trường bào đan sư thêu hình lò luyện đỏ rực, bộ râu dài được chải chuốt kỹ lưỡng, thần thái cao ngạo vô ngần.

Đó là Trình Vân – đại sư của Vạn Dược Các, hiệu thuốc lớn nhất và uy tín nhất ở vùng này. Phía sau lão là hàng chục đệ tử mặc đồng phục chỉnh tề, đi theo sau còn có không ít thương nhân và những kẻ tò mò muốn xem náo nhiệt.

Đoàn người dừng lại ngay trước cửa Bất Nhị Đường. Trình Vân bước xuống kiệu, ánh mắt khinh khỉnh lướt qua tấm biển gỗ mộc mạc rồi dừng lại trên người Diệp Vô Trần đang cầm chổi.

“Hừ, nơi đây chính là Bất Nhị Đường đang xôn xao dư luận mấy ngày nay sao?” Trình Vân lên tiếng, giọng nói mang theo chân khí trầm hùng, khiến mấy lồng chim treo dưới hiên nhà đối diện cũng phải kinh động bay tán loạn.

Lục Manh từ trong bếp rèn chạy ra, người đẫm mồ hôi, vai vác chiếc búa lớn, gương mặt cục mịch đầy vẻ cảnh giác: “Các ngươi là ai? Muốn chữa bệnh thì xếp hàng, muốn gây sự thì hỏi cây búa của ta trước.”

“Lục Manh, lùi lại.” Diệp Vô Trần điềm nhiên ngăn đệ tử lại. Hắn không hề buông chổi, chỉ nhàn nhạt nhìn Trình Vân: “Trình đan sư đại giá quang lâm, chẳng hay có chỉ giáo gì?”

Trình Vân vuốt râu, cười lạnh: “Ta nghe nói ở trấn nhỏ này xuất hiện một ‘thần y’ trẻ tuổi, tuyên bố không cần linh dược cao cấp, chỉ dùng nước giếng rễ cỏ cũng có thể giải được độc của Huyết Đan Môn. Đan đạo vốn là học thuật thâm sâu, được thiên địa nuôi dưỡng, đâu phải nơi cho những kẻ gian xảo dùng tà thuật lòe người, bôi nhọ danh tiếng đan sư lục địa? Hôm nay, lão phu đại diện cho giới đan đạo Thanh Hà, đến để lột mặt nạ của ngươi!”

Lúc này, dân chúng trong trấn đã tụ tập rất đông. Có người tôn kính Diệp Vô Trần vì hắn chữa bệnh miễn phí cho người nghèo, nhưng cũng có người hoài nghi, bởi những thứ hắn làm quả thật đi ngược lại thường thức tu hành hàng nghìn năm qua.

“Ngươi nói ta bôi nhọ đan đạo?” Diệp Vô Trần khẽ cười, một nụ cười bao dung nhưng cũng đầy tịch mịch. “Vậy trong mắt Trình đan sư, thế nào mới là Đan?”

Trình Vân ngạo nghễ nói: “Đan là tinh hoa của thảo mộc, là sự kết hợp của địa hỏa và linh thức. Luyện đan phải dùng dược liệu nghìn năm, lò luyện hảo hạng, thủ ấn phức tạp. Một viên đan ra đời phải mang theo dược khí ngút trời, đó mới là chính đạo!”

Dứt lời, lão phu phất tay, một lò luyện bằng đồng sáng loáng bay ra, lơ lửng giữa không trung. Lửa xanh bùng lên, lão điêu luyện ném vào vài gốc Linh Chi lấp lánh linh quang. Chỉ trong chốc lát, một mùi hương thanh khiết tỏa ra khiến đám đông trầm trồ kinh ngạc.

“Nhìn kỹ đi! Đây là Hình Đan phẩm cấp thượng hạng. Kẻ phàm phu như ngươi, cả đời cũng không chạm tới được một mảnh dược vụ này.”

Diệp Vô Trần im lặng nhìn ngọn lửa xanh rực rỡ kia. Hắn thấy trong ngọn lửa đó là sự kiêu ngạo, là lòng tham danh lợi, là sự xa cách giữa người tu sĩ và gốc rễ nhân gian. Hắn quay đầu nhìn Tô Nguyệt Dao, rồi nhìn vào chiếc lò gốm sứt mẻ mang tên Quy Phàm đang đặt trên bếp than tổ ong ở góc sân – nơi dùng để đun nước trà buổi sáng.

“Trình đan sư nói không sai, đó là đan của trời đất dành cho kẻ mạnh.” Vô Trần chậm rãi nói. “Nhưng còn những phàm nhân không có linh căn? Những người già yếu cả đời không biết linh khí là gì? Chẳng lẽ họ không xứng đáng được cứu rỗi? Đạo của ngươi cao trên chín tầng mây, còn đạo của ta… nằm ở dưới chân này.”

Vừa nói, hắn vừa nhặt một nhành cỏ vừa quét được trong đống lá rụng. Đó là loại cỏ “Khổ Diệp” đắng chát, vốn chỉ dành cho gia súc ăn.

Hành động của hắn khiến Trình Vân cười lớn: “Ngươi định dùng thứ cỏ rác đó để đấu với Linh Chi nghìn năm của ta sao? Nực cười!”

Đúng lúc ấy, một người đàn ông trung niên dìu một lão già yếu ớt len qua đám đông, quỳ sụp xuống: “Thần y, xin cứu cha tôi! Ông ấy bị hỏa độc ngấm sâu, Vạn Dược Các nói phải có ‘Băng Linh Đan’ trị giá ngàn vàng mới cứu được, nhưng nhà tôi nghèo quá…”

Trình Vân hừ lạnh: “Hỏa độc đã vào tạng phủ, không có băng tính cực hạn của linh dược thì tiên nhân cũng khó cứu. Tránh ra, đừng làm hỏng buổi đàm đạo của ta.”

Diệp Vô Trần không nói lời nào, hắn bước đến đỡ lão già. Hắn cầm nhành cỏ khổ diệp trong tay, ném vào ấm nước trà đang sôi trên bếp than cũ kỹ. Hắn không dùng thủ ấn, không dùng linh hỏa, chỉ đơn giản là dùng một chiếc muôi gỗ khuấy nhẹ ba vòng.

Nhưng trong mắt của một vài cao thủ ẩn mình trong đám đông, trong đó có một lão già rách rưới đang tựa vào góc tường uống rượu, thì cảnh tượng lại hoàn toàn khác. Theo mỗi vòng khuấy của muôi gỗ, khí vận xung quanh Bất Nhị Đường dường như thu nhỏ lại, rót toàn bộ vào trong ấm nước. Vạn vật im lìm, chỉ còn hơi nước bốc lên mang theo một loại hơi ấm của sự sống chân chính.

“Uống đi.” Diệp Vô Trần bưng một bát nước trà màu nâu nhạt đưa cho lão già.

Trình Vân cười khẩy: “Một bát nước cỏ mà cứu được người, lão phu sẽ đập vỡ lò luyện này ngay lập tức!”

Thế nhưng, khi ngụm nước vừa vào cổ họng, làn da khô héo, đỏ rực vì hỏa độc của lão già bỗng chốc dịu lại. Một luồng khí thanh mát tỏa ra từ các lỗ chân lông, cuốn theo những tia khói đen xám xịt. Lão già run rẩy thở ra một hơi dài, đôi mắt mờ đục bỗng chốc tinh anh trở lại, lão tự đứng vững trên đôi chân của mình trước sự bàng hoàng của hàng trăm con người.

Cả khu phố lặng ngắt như tờ.

Mùi hương tỏa ra từ bát nước trà không gắt, không nồng, nhưng nó khiến người ta cảm thấy tâm hồn thư thái, như thể được trở về vòng tay mẹ sau những ngày gian nan.

Trình Vân sững sờ, lò luyện của lão lung lay suýt rơi xuống đất: “Không thể nào… Đây không phải dược tính… Đây là… Đan ý? Ngươi không luyện đan, ngươi là đang… luyện quy tắc?”

Diệp Vô Trần lại cầm cây chổi lên, tiếp tục động tác quét lá dang dở: “Linh dược nghìn năm chỉ là ngoại vật. Tâm có đạo, cỏ rác cũng có thể thành thần. Trình đan sư, lò luyện của ông rất tốt, hỏa diễm rất đẹp, nhưng nó thiếu một thứ.”

“Thiếu cái gì?” Trình Vân thảng thốt hỏi.

“Thiếu hơi ấm nhân gian.”

Vô Trần quay lưng lại, giọng nói xa xăm như vọng về từ cõi tiên: “Đi đi. Bất Nhị Đường hôm nay đóng cửa sớm. Nguyệt Dao, vào hâm lại nồi canh, ta đói rồi.”

Trình Vân đứng ngẩn ngơ giữa nắng sớm, nhìn chiếc lò đồng đắt tiền của mình bỗng thấy nó vô vị đến lạ lùng. Đoàn người của Vạn Dược Các rút đi trong im lặng và hổ thẹn.

Từ trong góc khuất, lão già nát rượu – Mặc Thiên Hành – nấc lên một tiếng, mắt lim dim nhìn theo bóng thanh y của Diệp Vô Trần, lẩm bẩm một mình:

“Cái tên quái thai này… Thần tiên đều muốn thoát ly trần thế để thành đạo, còn hắn lại chui vào đống bùn này để tìm đạo. Vô Trần à Vô Trần, rốt cuộc thì ngươi muốn luyện ra viên đan gì cho chính mình đây?”

Trong dược điếm, khói bếp bắt đầu quyện cùng mùi cỏ cây, giữa những hỉ nộ ái ố của phàm trần, có một vị Đan Đế đang thực sự tỉnh giấc.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8