Tuyệt Thế Đan Thần: Lấy Đạo Nhập PhàmChương 72: Cách luyện đan kỳ lạ của thợ rèn
Chương 72: Cách luyện đan kỳ lạ của thợ rèn
Trên quảng trường rộng lớn của Đông Huyền Thành, gió đông thổi thốc qua, mang theo cái lạnh se sắt nhưng không tài nào dập tắt được bầu không khí đang sôi sục như nước lũ. Sự im lặng kéo dài sau lời tuyên bố của Lục Manh như một mặt hồ phẳng lặng trước cơn bão lớn. Ngàn vạn ánh mắt, từ những tu sĩ tầm thường đến các đại năng Đan đạo cao cao tại thượng, tất thảy đều đổ dồn về phía góc khuất dưới cột đá – nơi một thanh niên áo xanh đang tựa lưng, tay cầm một nhành cỏ khô, phong thái thong dong đến lạ thường.
Diệp Vô Trần khẽ chớp mắt, đôi đồng tử trong vắt như hồ nước mùa thu không chút gợn sóng. Hắn không hề lộ vẻ ngạc nhiên hay đắc ý, chỉ nhàn nhạt mỉm cười. Nụ cười ấy giữa đám đông ồn ã trông giống như một đóa hoa sen nở rộ giữa bùn lầy, thanh cao và tĩnh lặng.
Mộc Thiên Tùng, Phó tháp chủ Đan Tháp, người vốn nổi danh với tính cách nghiêm cẩn và đôi mắt nhìn thấu vạn vật, lúc này bàn tay già nua vẫn run rẩy khi nâng niu viên “đan sắt”. Ông ta hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng khí tức khô nóng nhưng tràn đầy sức sống bùng nổ từ viên đan dược xù xì kia.
“Dùng sắt thép làm vỏ, dùng thảo mộc làm tâm, lấy mồ hôi gội rửa tinh hoa… Đây không phải là luyện đan, đây là rèn mạng!” Mộc Thiên Tùng thốt lên, thanh âm già nua của ông lan tỏa khắp quảng trường nhờ linh lực, khiến lòng người chấn động.
Phía trên đài cao, Vân Kính vẫn đứng ngây dại. Đôi mắt gã vằn lên những tia máu. Ngọn Lam Linh Hỏa trong tay gã – thứ lửa thiêng mà bao người mơ ước – lúc này dường như cũng đang lụi tàn trước khí thế của viên đan thép kia.
“Không đúng! Tuyệt đối không đúng!” Vân Kính gào lên, giọng nói khản đặc: “Trưởng lão, ông không thể vì sự lạ đời mà đánh giá cao nó! Hắn không dùng lò luyện, không dùng hỏa diễm tu hành, thậm chí nguyên liệu chỉ là phế thải từ đống rác của chúng ta! Đây là xúc phạm Đan đạo! Đây là tà thuật!”
Mộc Thiên Tùng quay sang nhìn Vân Kính, ánh mắt thoáng hiện lên một tia thương hại. Ông trầm giọng hỏi: “Vân Kính, ngươi nói đây là tà thuật? Vậy ta hỏi ngươi, tôn chỉ của Đan đạo là gì?”
Vân Kính ngẩn ra, lắp bắp đáp: “Là… là dung hòa dược tính, cứu người độ đời, truy cầu trường sinh…”
“Sai rồi!” Mộc Thiên Tùng cắt lời, thanh âm như sấm nổ bên tai: “Đan đạo chân chính là mượn linh tính của trời đất để bồi đắp cái khiếm khuyết của con người. Viên đan của ngươi tuy phẩm cấp đạt đến Tứ phẩm đỉnh phong, linh khí nồng đậm, nhưng nó ‘tĩnh’. Còn viên đan này của Lục Manh, nó ‘động’. Ngươi có nghe thấy không? Tiếng búa vang lên từ trong mạch đập của viên đan này?”
Nghe đến đây, cả quảng trường đồng loạt nín thở. Những đan sư có thính giác nhạy bén bắt đầu vận dụng linh thức để cảm nhận. Và rồi, họ kinh hãi nhận ra, từ bên trong viên đan đen bóng ấy, thật sự có những nhịp đập đều đặn: *Keng… Keng… Keng…*
Đó là tiếng vang vọng của ý chí, là dư âm của ngàn vạn nhát búa mà Lục Manh đã nện xuống bằng cả sinh mạng của mình.
Lục Manh đứng đó, gã thợ rèn thô kệch với cánh tay cuồn cuộn cơ bắp, mồ hôi vẫn còn nhễ nhại trên khuôn mặt sạm đen vì khói than. Gã trông có vẻ bối rối trước sự chú ý quá mức này, đưa tay gãi đầu cười hì hì: “Tiền bối quá lời rồi. Sư phụ ta nói, luyện đan cũng như rèn sắt. Nếu sắt có tạp chất thì phải đập cho tan, nếu đan có tạp niệm thì phải gõ cho bằng sạch. Ta chẳng biết Đan đạo cao siêu gì đâu, ta chỉ biết mỗi nhát búa là một lần thật lòng với chính mình thôi.”
“Mỗi nhát búa là một lần thật lòng với chính mình…” Mộc Thiên Tùng lẩm bẩm lại câu nói đó, ánh mắt già nua của ông đột nhiên sáng rực lên một cách lạ kỳ. Ông quay ngoắt về phía Diệp Vô Trần, cung kính cúi đầu một cái, tư thế của một vãn bối diện kiến tiền bối.
Cả quảng trường nổ tung trong những tiếng xầm xì kinh hãi. Một Phó tháp chủ Đan Tháp lại cúi đầu trước một thanh niên không danh tiếng?
Diệp Vô Trần đứng dậy, phủi bụi trên vạt áo thanh y đơn sơ. Hắn bước chậm rãi về phía trung tâm quảng trường, mỗi bước chân đều nhẹ nhàng như không chạm đất, nhưng lại mang theo một loại nhịp điệu kỳ ảo, khiến lòng người đang dao động chợt trở nên bình lặng.
“Mộc đạo hữu không cần đa lễ.” Giọng nói của Vô Trần vang lên, thanh tao như tiếng đàn cầm giữa rừng trúc: “Lục Manh tính tình chất phác, chưa hiểu quy củ, khiến đại hội thêm phần ồn ào, mong đạo hữu thứ lỗi.”
Mộc Thiên Tùng vội vàng lắc đầu: “Diệp tiên sinh nói quá lời rồi. Được chứng kiến ‘Vạn Vật Vi Đan’ ở cảnh giới thế này, lão hủ dù có chết cũng mãn nguyện. Có điều… lão hủ vẫn muốn mạn phép hỏi một câu. Luyện đan không lửa, lấy búa làm dẫn, làm sao có thể kết thành Ý Đan? Đạo lý nằm ở đâu?”
Diệp Vô Trần dừng bước bên cạnh Lục Manh, tay vỗ nhẹ lên vai đệ tử mình, rồi bình thản đáp:
“Mọi người đều nghĩ lửa là nguồn gốc của sự biến đổi dược tính. Nhưng thực tế, hỏa diễm chỉ là phương tiện để nén linh khí. Sức mạnh từ cánh tay của một thợ rèn, nếu đạt đến độ thuần thục tuyệt đối, có thể tạo ra áp suất không kém gì thiên hỏa. Tuy nhiên, cái búa không chỉ nện vào dược thảo, nó nện vào chính tâm can của người luyện đan.”
Hắn liếc nhìn viên đan dược lơ lửng, tiếp tục nói:
“Dược tính của phế liệu vốn hỗn loạn, dùng lửa thiêu rụi sẽ khiến chúng tan thành tro bụi. Chỉ có dùng lực đạo để ‘ép’ chúng hòa quyện, dùng ‘nhân khí’ của người lao động để chế ngự cái ‘tà khí’ của sự hư thối. Viên đan này không thơm, vì nó mang vị của lao nhọc. Nó không rực rỡ, vì nó mang màu của đất đá phàm trần. Nhưng nó chân thật. Đan đạo chân chính không nằm ở chỗ ngươi dùng lò xịn hay lửa quý, mà nằm ở chỗ ngươi có dám bỏ cái tôi của một vị ‘tiên nhân’ để cúi xuống nhìn nhận giá trị của từng cọng cỏ rác hay không.”
Lời nói của Diệp Vô Trần như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào sự kiêu ngạo của giới tu chân bấy lâu nay. Họ luôn coi phàm nhân là kiến hôi, coi sức lao động chân tay là thứ hạ đẳng không đáng một xu. Thế nhưng hôm nay, chính một kẻ mang phong thái thợ rèn đã luyện ra thứ mà những thiên tài ưu tú nhất không thể làm được.
Vân Kính đứng không vững, lùi lại mấy bước, đôi môi run rẩy: “Ngụy biện… Tất cả là ngụy biện…”
Trong khi đó, ở một góc tối trên khán đài dành cho khách quý, Phùng Kinh Thiên ngồi tĩnh lặng như một pho tượng đá. Tuy nhiên, nếu nhìn kỹ, có thể thấy mặt bàn gỗ nơi hắn đặt tay lên đã xuất hiện những vết nứt li ti. Hắn cảm nhận được rất rõ, thứ mà Diệp Vô Trần đang truyền bá không phải là một kỹ thuật luyện đan, mà là một loại ‘Đạo’ hoàn toàn mới – một loại Đạo có thể lật đổ trật tự từ trước đến nay của Tiên giới.
Tiên giới vốn dĩ vô tình, coi tu hành là sự cắt đứt hồng trần. Nhưng gã thanh niên này lại muốn mang hơi ấm của hồng trần nhập vào Tiên đạo. Điều này đối với Phùng Kinh Thiên mà nói, không chỉ là sự xúc phạm, mà còn là một mối họa cần phải nhổ cỏ tận gốc.
Ánh mắt Phùng Kinh Thiên liếc về phía một lão giả đứng sau lưng, khẽ ra hiệu. Lão giả gật đầu, khí tức trên người đột ngột thu liễm, lặng lẽ biến mất vào trong đám đông.
Lúc này trên quảng trường, Mộc Thiên Tùng đã đưa ra quyết định cuối cùng. Ông cầm lấy tấm bảng vàng, dùng linh lực viết lên ba chữ lớn lấp lánh: “THẮNG TUYỆT ĐỐI”.
“Vòng thứ hai của Đại hội Đan đạo, người giành vị trí đứng đầu không ai khác chính là Lục Manh – đại diện của Tô gia dược điếm!”
Một hồi trống rền vang báo hiệu. Cả quảng trường vỡ òa. Tô Nguyệt Dao đứng ở phía dưới, hai tay nắm chặt vào nhau, nước mắt lưng tròng vì vui sướng. Nàng nhìn thấy sư đồ Vô Trần và Lục Manh giữa tâm điểm của vinh quang nhưng lại bình thản như vừa hoàn thành một công việc hằng ngày, lòng bỗng dâng lên một cảm giác an tâm lạ kỳ.
Tuy nhiên, Diệp Vô Trần không hề buông lỏng cảnh giác. Hắn cảm nhận được một luồng sát ý rất mỏng, nhạt như làn khói, đang từ bốn phương tám hướng ép về phía mình.
“Sư phụ, con làm tốt chứ?” Lục Manh gãi đầu hỏi nhỏ, ánh mắt mong chờ sự khen ngợi.
Diệp Vô Trần mỉm cười, đôi mắt hướng về phía chân trời đang dần sầm tối: “Làm tốt lắm. Nhưng nhớ kỹ, cái búa có thể rèn ra đan, cũng có thể rèn ra kẻ thù. Lửa rèn tâm vừa mới bắt đầu thôi, lát nữa dù có chuyện gì xảy ra, cũng đừng rời xa ta nửa bước.”
Lục Manh thu lại vẻ cười cợt, gật đầu thật mạnh. Gã cảm nhận được không khí xung quanh đang trở nên đông đặc một cách bất thường. Những cánh chim hải âu vốn hay bay lượn trên bầu trời Đông Huyền Thành đột ngột vỗ cánh bay tản mát như đang chạy trốn một thảm họa thiên nhiên sắp tới.
Mộc Thiên Tùng đang định mời Diệp Vô Trần lên đài đàm đạo, bỗng nhiên, mặt đất dưới chân họ rung chuyển nhẹ. Một âm thanh xé gió từ trên không trung vọng lại. Một mũi tên mang theo hắc khí đen đặc, lạnh lẽo thấu xương nhắm thẳng vào đầu Lục Manh mà bắn tới.
“Cẩn thận!” Mộc Thiên Tùng kinh hãi hô lớn, định ra tay can thiệp nhưng đã không kịp. Mũi tên ấy đi quá nhanh, mang theo quy tắc của Hóa Thần cảnh trở lên, rõ ràng là muốn nhất kích tất sát.
Nhưng đúng lúc ấy, Diệp Vô Trần nhẹ nhàng đưa hai ngón tay lên.
*Tách!*
Mũi tên đen kịt chứa đầy sát khí và hắc độc bị kẹp chặt giữa hai ngón tay thanh mảnh của hắn. Luồng hắc khí hung mãnh kia vừa chạm vào da thịt hắn đã giống như tuyết gặp nắng xuân, nhanh chóng tan biến.
Diệp Vô Trần nhìn mũi tên, trên chuôi có khắc một ký hiệu hình mặt trăng khuyết bị máu rỉ xuống – biểu tượng của Ám Nguyệt các, một tổ chức sát thủ khét tiếng mà theo lời đồn, chính là con rối trong tay những kẻ cai trị Tiên giới.
Hắn khẽ thở dài, thanh âm nhỏ đến mức chỉ mình hắn nghe thấy: “Rốt cuộc, bọn hắn vẫn không cho phép phàm nhân có cơ hội ngẩng đầu sao?”
Diệp Vô Trần bẻ gãy mũi tên, mảnh vụn rơi xuống đất, hóa thành những đóa hoa nhỏ xíu màu đen rồi héo úa ngay lập tức. Hắn ngẩng đầu lên nhìn về phía lầu cao, nơi Phùng Kinh Thiên đang ngồi. Hai ánh mắt giao nhau trên không trung, một bên là sự lạnh lùng của quyền uy tột đỉnh, một bên là sự thâm trầm của kẻ đã nhìn thấu luân hồi.
“Sư phụ, là ai bắn lén?” Lục Manh nắm chặt cái búa rèn, sát khí bùng phát từ người gã, khiến không gian xung quanh vặn vẹo.
“Chỉ là mấy kẻ chưa học được cách luyện tâm đã vội vã muốn luyện mạng người khác thôi.” Diệp Vô Trần thản nhiên nói, rồi quay sang Mộc Thiên Tùng: “Mộc đạo hữu, xem ra vòng thứ ba của Đại hội này, e rằng không thể diễn ra trong bình yên được rồi.”
Mộc Thiên Tùng sắc mặt tái xanh. Ông ta là người già đời, làm sao không hiểu ý đồ sau mũi tên vừa rồi? Thiên giới đang đưa ra lời cảnh cáo. Nếu ông tiếp tục thiên vị phía Diệp Vô Trần, Đan Tháp cũng sẽ bị kéo vào vũng bùn này.
Thế nhưng, nhìn viên đan thép trong tay, nhìn cái phong thái không sợ trời không sợ đất của Diệp Vô Trần, Mộc Thiên Tùng bỗng cảm thấy cái khí phách tu tiên vốn dĩ đã nguội lạnh trong ông bấy lâu nay nay chợt bùng cháy trở lại.
“Diệp tiên sinh yên tâm, ở Đông Huyền Thành này, luật lệ của Đan Tháp là tối thượng!” Mộc Thiên Tùng dõng dạc tuyên bố, tiếng nói vọng khắp thành: “Kẻ nào dám can thiệp vào đại hội, chính là kẻ thù của Đan Tháp ta!”
Diệp Vô Trần cười không nói. Hắn biết, lời tuyên bố này chỉ có thể dọa được đám người thường, chứ đối với kẻ đứng đằng sau mũi tên kia, nó chẳng khác gì tờ giấy lộn.
“Manh tử, mang cái búa của ngươi ra đây.” Diệp Vô Trần đột nhiên gọi.
Lục Manh ngẩn người, rồi nhanh chóng trao búa cho sư phụ. Diệp Vô Trần cầm lấy cái búa nặng trịch, rỉ sét đầy mình. Hắn bước đến cạnh cái lò luyện đan sang trọng của Vân Kính lúc nãy vẫn còn đang tỏa ra chút tàn hỏa.
Dưới sự kinh ngạc của hàng vạn người, Diệp Vô Trần cầm búa, đập mạnh một phát vào mặt đất ngay trước cửa lò.
*Oanh!*
Không có mảnh đá nào văng lên, nhưng một gợn sóng hình tròn lan tỏa ra khắp quảng trường. Kỳ lạ thay, tất cả những ai vừa rồi đang cảm thấy bất an, sợ hãi trước sát ý của mũi tên đen kia, nay đều cảm thấy một luồng hơi ấm tràn qua ngực, tinh thần phấn chấn lạ thường.
Diệp Vô Trần thu búa lại, đưa trả cho Lục Manh, nói nhỏ: “Ta vừa mới cắm một cây đinh ‘Bình An’ xuống dưới đất này. Đêm nay, bất kể có chuyện gì xảy ra, nơi này sẽ là nơi an toàn nhất nhân gian.”
Nói xong, hắn thong thả bước đi, ra hiệu cho Lục Manh và Tô Nguyệt Dao đang chạy đến cùng rời đi. Đám đông tự động dạt ra tạo thành một con đường lớn, ánh mắt họ nhìn hắn không còn là khinh miệt hay tò mò, mà là một sự sùng bái xen lẫn kính sợ.
Tô Nguyệt Dao chạy đến bên cạnh, nắm lấy tay Diệp Vô Trần, lo lắng hỏi: “Vô Trần, huynh có sao không? Vừa rồi ta thấy…”
“Không sao, chỉ là hạt bụi bay vào mắt thôi.” Diệp Vô Trần cười hiền, dắt nàng đi về phía dược điếm nhỏ.
Ánh hoàng hôn nhuộm đỏ cả một vùng trời, in bóng ba người lên con phố lát đá. Một thanh niên, một thiếu nữ và một gã thợ rèn thô kệch. Họ trông thật nhỏ bé giữa kinh thành tráng lệ, nhưng bước chân họ đi tới đâu, tà khí tới đó đều tự tiêu tán.
Tại phủ Thành chủ, Phùng Kinh Thiên nhìn theo bóng lưng Diệp Vô Trần qua cửa sổ, tay bóp nát ly trà bằng ngọc.
“Kẻ này… thật sự dùng búa để đóng ấn ký đạo tâm vào địa mạch sao?” Hắn lẩm bẩm, trong mắt hiện rõ sự kiêng dè cực độ. “Nếu không giết gã bây giờ, thì sau này Tiên giới sẽ không còn chỗ đứng.”
“Thưa chủ nhân, đã chuẩn bị xong.” Lão giả lúc nãy bất ngờ xuất hiện lại trong bóng tối: “Huyết Đan Môn còn sót lại đã được điều động, phối hợp cùng ba vị sát thủ Thiên giai của Ám Nguyệt Các. Đêm nay, cả dược điếm nhà họ Tô sẽ không còn một ngọn cỏ.”
Phùng Kinh Thiên híp mắt lại: “Đừng coi thường hắn. Hãy nhớ, kẻ luyện đan bằng búa không sợ lửa, kẻ tu tâm bằng bụi trần không sợ cái chết. Các ngươi phải dùng ‘Đạo’ để giết gã, chứ không chỉ dùng lực.”
Trong khi đó, tại dược điếm nhỏ ở cuối con hẻm, không khí lại cực kỳ yên bình. Diệp Vô Trần đang ngồi dưới gốc cây già, tay cầm bình trà nhỏ vừa pha, hương trà xanh thơm ngát hòa lẫn với mùi thảo dược quen thuộc.
Lục Manh vẫn còn đang mê mẩn ngắm nhìn cái búa rỉ sét của mình, gã cảm nhận được sau khi sư phụ đập một phát xuống đất, cái búa dường như đã ‘sống’ lại. Những vết rỉ sét đang bong tróc ra, để lộ lớp kim loại màu đồng cổ kính, mang theo khí tức vạn năm.
“Sư phụ, sao người lại dùng búa rèn đan? Con cứ tưởng luyện đan phải dùng tay linh hoạt như múa kiếm chứ?” Lục Manh đột ngột hỏi.
Diệp Vô Trần nhấp một ngụm trà, nhìn những ngôi sao đầu tiên bắt đầu hiện lên trên bầu trời đêm, thong thả trả lời:
“Tu hành có muôn nghìn ngả, luyện đan cũng vậy. Có kẻ lấy nhẹ nhàng làm gốc, dùng linh lực như tơ lụa để dệt nên viên đan. Nhưng con, Lục Manh, trái tim con cứng cỏi như thép, đôi tay con đầy vết chai của lao động. Nếu ta dạy con cách ‘múa kiếm’, con sẽ chỉ là một kẻ bắt chước hạng hai. Nhưng khi ta bảo con dùng búa, con là chính mình.”
Hắn ngừng một lát rồi nói tiếp: “Cách luyện đan của thợ rèn chính là cách luyện tâm giữa dòng đời. Đời đánh ta một búa, ta không gục ngã mà lợi dụng sức nặng đó để rèn mình cứng cáp hơn. Dược thảo qua tay con không phải bị đốt cháy, mà là bị ép phải vứt bỏ phần vỏ bọc giả dối bên ngoài để lộ ra cái lõi chân thật nhất. Con có hiểu vì sao viên đan của con có tiếng nhịp tim không?”
Lục Manh lắc đầu.
“Vì nó không phải là thuốc, nó là sự tiếp nối sự sống của chính con. Sau này, bất cứ ai uống viên đan đó, họ sẽ nhận được một phần ý chí kiên định của con. Đó mới là cảnh giới cao nhất của Đan đạo – Đan nhân hợp nhất.”
Tô Nguyệt Dao mang ra mấy bát mì nóng hổi, đặt lên bàn đá, cười bảo: “Được rồi, hai vị đại sư phụ và đại đệ tử, nói chuyện đạo nghĩa cả ngày chắc cũng đói rồi chứ? Ăn mì thôi!”
Diệp Vô Trần nhìn bát mì nghi ngút khói, nhìn khuôn mặt rạng rỡ của Nguyệt Dao, bỗng thấy lòng mình ấm áp lạ thường. Đây mới chính là cái ‘Đạo’ mà kiếp trước gã tìm kiếm mãi không thấy trên đỉnh tiên sơn cô độc. Đạo không nằm ở đỉnh cao nghìn trượng, mà nằm ở hơi ấm của một bát mì, ở tiếng búa rền trong đêm lạnh và ở sự chân thành của những người bên cạnh.
Phía xa ngoài con hẻm, tiếng gió rít lên mỗi lúc một mạnh, báo hiệu bóng tối đang dần bao phủ. Những bóng đen lặng lẽ di chuyển trên mái nhà, che khuất cả ánh trăng khuyết. Sát khí nồng đậm bắt đầu bao vây lấy ngôi nhà nhỏ.
Diệp Vô Trần vẫn điềm nhiên cầm đôi đũa lên, gắp một sợi mì, thản nhiên nói: “Nguyệt Dao, mì hôm nay hơi mặn một chút, nhưng mà ngon. Manh tử, ăn nhanh lên, tối nay có khách đến thăm, con chuẩn bị búa cho tốt vào.”
Lục Manh trợn mắt, nhanh chóng và lẹ làng bát mì: “Dạ, sư phụ! Để con xem đứa nào dám phá đám bữa cơm của chúng ta!”
Màn đêm buông xuống hoàn toàn, trận chiến thực sự giữa ‘Phàm Đạo’ và ‘Tiên Đạo’ sắp sửa bắt đầu từ trong chính hơi thở bình dị của nhân gian này.